Nghĩ đến số tiền thưởng đó, Thẩm Uyển Thanh muốn về Kinh Thị mua tứ hợp viện, đợi đến Tết trở về nàng phải mua thêm mấy căn, sau này có thể tăng giá nàng trực tiếp nằm thẳng (hưởng thụ).
Tiền phiếu nhiều đến mức độ nhất định, nội tâm con người khá bình thản, thậm chí đều không có tâm danh lợi, nàng chỉ muốn báo hiệu tổ quốc.
Tiền thưởng so với cống hiến của nàng chỉ là chín trâu mất một sợi lông, các lãnh đạo muốn đưa nhiều hơn nhưng Thẩm Uyển Thanh không nhận, chỉ lấy phần tiền mình xứng đáng được hưởng, không đòi hỏi thêm giúp quốc gia tiết kiệm được rất nhiều tiền.
Đặc biệt là kiếm ngoại hối, những đồ điện gia dụng đó đã kiếm được đầy bồn đầy bát, chỉ riêng những thứ này đã đủ để thưởng cho nàng.
Lát nữa, nàng còn phải vẽ xong mấy mẫu động cơ, còn có kim loại hiếm và khoáng sản, những thứ này có ích cho sự nghiệp hàng không vũ trụ.
“Haizz! Sao mình cảm thấy còn rất nhiều việc phải làm thế nhỉ.” Thẩm Uyển Thanh lẩm bẩm nhìn con trai.
Nhiệm vụ lần này nguy hiểm trùng trùng, Ngụy Diên hơn ba tháng mới trở về, hơn nữa còn bị thương trúng đạn. Thẩm Uyển Thanh đoán là chân bị thương, kết quả chạy đến bệnh viện thì đúng là vậy, bế con trai nhìn bác sĩ kiểm tra.
Viên đạn đã được lấy ra, còn phải truyền nước biển mấy ngày để tiêu viêm. Nhìn thấy vợ, Ngụy Diên vươn tay ra, Thẩm Uyển Thanh chỉ đành đặt con trai xuống, không kìm được rơi nước mắt.
“Vợ, đừng khóc, anh không đau.” Người đàn ông nắm tay nàng an ủi.
“Vâng, còn chỗ nào khác bị thương không?” Thẩm Uyển Thanh không yên tâm muốn động tay kiểm tra một lượt.
“Những chỗ khác đều không bị thương, mấy ngày nữa anh có thể xuất viện.”
“Được, vậy mấy ngày nay em ở bệnh viện với anh.”
Đợi bác sĩ và y tá rời khỏi phòng bệnh, Thẩm Uyển Thanh rót cho hắn cốc Linh tuyền thủy, Ngụy Diên uống xong vết thương đỡ hơn nhiều, cảm giác đau đớn cũng dần biến mất.
“Vợ, vết thương của anh đã đỡ nhiều rồi, con trai lớn hơn không ít, một mình em vất vả rồi.” Ngụy Diên rất áy náy nói nhỏ.
“Cũng tàm tạm, nhiệm vụ lần này của anh có phải rất nguy hiểm không?” Thẩm Uyển Thanh nhìn vết thương của hắn hỏi ngược lại.
“Ừ, nếu không có áo chống đạn em đưa, lần này có thể anh đã không về được.”
“Áo chống đạn đâu? Lấy cho em xem thử.”
Ngụy Diên chỉ vào cái tủ đầu giường, Thẩm Uyển Thanh mở ra lấy, nhìn thấy mấy lỗ thủng trên đó, thở dài trừng mắt nhìn người đàn ông mấy cái.
“Vợ, lần này anh suýt chút nữa thì không về được.” Ngụy Diên tủi thân nói.
“Ừ, nếu không có em, thần tiên cũng không cứu sống được anh.” Thẩm Uyển Thanh không nói bậy, chỗ trái tim có hai vết đạn.
Lúc trúng đạn, Ngụy Diên cũng cảm thấy đau đớn, nhưng hắn rất nhanh đã thích ứng, nhiệm vụ hoàn thành rất xuất sắc.
Có điều đối phương có tay súng bắn tỉa, sau đó còn nhắm vào đầu hắn, may mà tránh nhanh không bị bắn trúng, nếu không thật sự bị một phát nổ đầu.
Con trai ê a tỉnh dậy, Thẩm Uyển Thanh cất kỹ cái áo ba lỗ đó, cho con bú no rồi lau rửa cho thằng bé, trong lòng Ngụy Diên rất ấm áp, người vợ như vậy tìm đâu ra.
“A Diên, trưa nay anh muốn ăn gì?” Thẩm Uyển Thanh rót nước xong cười hỏi.
“Cháo trắng là được, bác sĩ không cho ăn đồ dầu mỡ.” Ngụy Diên thở dài muốn ăn thịt kho tàu.
“Quả thực không thể ăn quá tốt, lát nữa em ra ngoài một chuyến, anh trông con được không?”
“Không thành vấn đề, cảnh vệ viên chắc đang ở bên ngoài.”
Một tuần tiếp theo, hai mẹ con luôn ở bên cạnh hắn, bác sĩ kiểm tra vết thương của hắn, vấn đề không lớn liền cho xuất viện.
Bọn họ về nhà tĩnh dưỡng, cảnh vệ viên mỗi ngày đều sẽ đến, giúp mua đồ làm việc nhà, Thẩm Uyển Thanh cũng không bạc đãi cậu ấy, thường xuyên hầm thịt còn nấu canh gà.
Trong thời gian Ngụy Diên dưỡng thương, nhận được tin hắn thăng chức, hơn nữa còn trực tiếp thăng lên Lữ trưởng. Thẩm Uyển Thanh rất mừng cho hắn, định bày tiệc rượu ở nhà ăn.
“A Diên, em lấy nguyên con heo bò cừu ra được không?” Thẩm Uyển Thanh muốn làm lớn một trận cho hắn.
“Được thôi, nhưng phải lái xe ra ngoài một chuyến mới được.” Lần này Ngụy Diên ngược lại không phản đối.
“Em biết lái xe tải, còn biết lái máy bay và tàu thủy, em gần như cái gì cũng biết lái.”
“Vợ, em đỉnh thật, chẳng có gì là em không biết.”
Ba ngày sau, một chiếc xe tải lái ra khỏi đơn vị, buổi chiều trở về chất đầy heo bò cừu, các chiến sĩ nhìn thấy đều kinh ngạc, xe tải dừng ở cửa nhà ăn.
Rất nhanh, có hai trung đội chiến sĩ chạy đến dỡ hàng, trên mặt tất cả mọi người có mặt đều là nụ cười.
“Đa tạ Lữ trưởng và chị dâu, nhiều thịt thế này có thể ăn thỏa thích rồi!” Có người lớn tiếng hô.
“Đa tạ Lữ trưởng, đa tạ chị dâu.” Những người khác đều hùa theo.
“Đừng khách sáo, vậy chúng tôi về trước đây.” Ngụy Diên nói xong, kéo Thẩm Uyển Thanh đi về nhà.
Mấy tên lính tráng đó đều nhìn chằm chằm vợ hắn, người đàn ông hẹp hòi này ghen rồi, kéo nàng về nhà một khắc cũng không cho ở lại, Thẩm Uyển Thanh nhìn hắn cười không ngớt.
Về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh bế con trai ra khỏi Không gian trước, Ngụy Diên đón lấy thằng bé, cũng khá nặng.
“A Diên, anh gọi điện thoại cho ông bà nội và ba mẹ đi, nói Tết này chúng ta nhất định sẽ về.” Thẩm Uyển Thanh nói với người đàn ông.
“Được, ngày mai anh đến văn phòng gọi điện thoại.” Ngụy Diên định sáng mai về đơn vị làm việc.
Hắn chỉ bị thương ở chân, không huấn luyện thì còn rất nhiều việc có thể làm.
“Vợ, ngày mai anh muốn về đơn vị làm việc.” Ngụy Diên bế con trai nói.
“Được thôi, nhưng anh đừng vận động kịch liệt, còn nữa chỗ bản vẽ này đưa cho anh.” Thẩm Uyển Thanh lấy ra bản vẽ đã vẽ xong trong thời gian này đưa cho hắn.
“Được, vợ anh đúng là quá lợi hại!”
“Cũng tàm tạm thôi, còn rất nhiều thứ cần phải học.”
Học không bao giờ là đủ, biển học vô bờ.
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Diên mang theo bản vẽ đến đơn vị, gọi điện thoại xong thì xử lý tài liệu.
Buổi trưa, tất cả mọi người đều đến nhà ăn ăn cơm trưa, quân tẩu dắt díu con cái người rất đông. Trong lòng Thẩm Uyển Thanh bế con trai, cùng hàng xóm đi đến nhà ăn.
Cách rất xa, bọn họ đã có thể ngửi thấy mùi thịt thơm, mọi người nói cười vui vẻ rất hạnh phúc, tất cả mọi người đều cảm ơn Thẩm Uyển Thanh.
Bữa cơm trưa này, tất cả mọi người đều ăn rất hài lòng, nhiều thịt thế này hầm canh xương, ăn uống no say cực kỳ nhiều dầu mỡ.
“Hôm nay ăn no thật đấy, lâu lắm không ăn thịt thơm thật.” Các quân tẩu vừa đi vừa bàn tán.
“Các chị nói xem, nhiều thịt thế này là đi đâu mua vậy?” Có người tò mò đặt câu hỏi.