Ăn tối xong dọn dẹp sạch sẽ, một nhà ba người ra ngoài đi dạo, hàng xóm nhiệt tình chào hỏi, mọi người hàn huyên vài câu rồi rời đi, đi trong gia thuộc viện nhìn về phía ngọn núi.
“Củi trong nhà không còn nhiều, khi nào cùng nhau lên núi?” Thẩm Uyển Thanh nhìn ngọn núi không xa hỏi.
“Vài ngày nữa đi, đợi anh nghỉ ngơi rồi cùng lên núi.” Ngụy Diên không yên tâm để cô một mình vào núi.
“Mẹ ơi, ba mẹ vào núi, con ở trong không gian chơi nhé.” Ngụy Tấn Đông biết sẽ không đưa cậu bé đi nên yêu cầu.
“Được, con ở trong không gian ba mẹ cũng yên tâm.” Thẩm Uyển Thanh cảm thấy rất tốt nên sảng khoái đồng ý.
Về đến nhà, một nhà ba người vào không gian tắm rửa, vừa xem phim vừa sơ chế hoa quả, cắt thành từng miếng nhỏ đều đem nấu thành mứt hoa quả, tìm cơ hội gửi cho ông bà nội và ba mẹ.
Đông người sức lớn, Thẩm Uyển Thanh còn nhào bột làm bánh bao nhân thịt, bánh bao nhân rau, bánh bao nhân thịt nấm hương và màn thầu trắng, còn có cả bánh ngô thêm sữa bột, đặc biệt thơm mềm ăn rồi lại muốn ăn.
“Tự mình động tay cơm no áo ấm, những kỹ năng này đều phải học, có thể không làm nhưng đều phải biết.” Thẩm Uyển Thanh nói với con trai.
“Con biết rồi, thưa mẹ.” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông học rất nghiêm túc.
“Vợ à, mỗi ngày em chỉ riêng việc nấu cơm thôi đã rất bận rộn rồi.” Ngụy Diên vừa làm việc vừa cảm khái nói.
“Đúng vậy, làm bà nội trợ cũng rất không dễ dàng đâu.” Thẩm Uyển Thanh bây giờ không vẽ bản vẽ, ở nhà chăm con trai.
“Số tiền em kiếm được mấy năm trước, người khác phải kiếm mấy đời.” Ngụy Diên nói xong, Ngụy Tấn Đông quay đầu nhìn Thẩm Uyển Thanh.
“Ba con nói thật đấy, cho nên phải nỗ lực học tập, trong sách tự có nhà lầu vàng.” Thẩm Uyển Thanh nói xong liền cười ha hả.
“Mẹ, con sẽ nỗ lực đọc sách, kiếm thật nhiều tiền đều đưa cho mẹ.” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông lớn tiếng đảm bảo.
Hai vợ chồng cười gật đầu, đứa con trai này có lương tâm, không cảm thấy đó là điều hiển nhiên, chỉ riêng điểm này thôi đã rất tốt rồi.
Làm xong việc thì dọn dẹp vệ sinh, cả nhà cùng nhau động tay làm việc, càng có thể tăng tiến tình cảm, dọn dẹp đặc biệt sạch sẽ.
Những ngày tiếp theo, Thẩm Uyển Thanh đều ở trong không gian giâm cành cây ăn quả giống.
Thỉnh thoảng đưa con trai ra ngoài đi bắt hải sản, đợi đến ngày Ngụy Diên nghỉ ngơi thì cùng nhau vào núi, con trai ở trong không gian luyện chữ chơi máy tính.
Đói rồi, Thẩm Uyển Thanh chuẩn bị sẵn đồ ăn ngon cho cậu bé, cho nên hai vợ chồng an tâm vào núi.
Sau khi vào núi, dọc đường nhìn thấy không ít củi, Thẩm Uyển Thanh đều thu vào trong không gian, tích trữ nhiều một chút đỡ phải thường xuyên đến, có một số cây ăn quả nhưng vẫn chưa chín.
“Vợ à, những loại hoa quả này lớn lên có ăn được không?” Ngụy Diên tò mò hỏi.
“Ăn được, nhiệt độ trên đảo cao, hoa quả chắc là sẽ rất ngọt.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, tiếp tục nhặt củi, vẫn chưa gặp được con mồi nào.
Đoàng đoàng đoàng, một trận sấm sét đột nhiên vang lên.
Ngay sau đó, bầu trời vừa sấm chớp vừa nổi gió lớn.
May mà có không gian, hai vợ chồng kiểm tra xung quanh không có ai, liền vào không gian đi vào bếp nấu cơm.
“Ba mẹ, sao hai người lại nhếch nhác thế này?” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông đặt bút xuống tò mò hỏi.
“Bên ngoài trời mưa to rồi, trên hải đảo thường xuyên có mưa rào có sấm sét.” Ngụy Diên nói với con trai.
“Hai ba con muốn ăn gì? Trời mưa ăn lẩu thì sao?” Thẩm Uyển Thanh cười hỏi hai ba con.
“Được thôi, ba mẹ không kén ăn.” Ngụy Diên thích ăn lẩu tê cay nhất.
“Lẩu rất ngon, con muốn ăn cay.” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông rất muốn ăn thịt bò béo.
“Con chắc chắn là ăn được cay chứ? Mẹ chuẩn bị dầu mè cho con, có thể bảo vệ dạ dày của con.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền đi vào bếp chuẩn bị nguyên liệu ăn lẩu.
Ngụy Diên vội vàng qua phụ giúp, người đàn ông bận rộn rửa rau thái lát, Thẩm Uyển Thanh làm cốt lẩu, nồi tê cay và nồi cà chua.
Còn chuẩn bị các loại viên thả lẩu, thịt bò thịt cừu cuộn, tôm quết, tôm lớn, bào ngư, bạch tuộc, măng tươi, huyết vịt, mề gà, thịt bò non, ruột vịt, cá bò da, lòng già luộc, trứng chiên, rau tiến vua và khoai tây thái lát, v. v.
Nói chung, bày kín một bàn lớn bắt đầu ăn lẩu, một nhà ba người đánh chén no nê siêu thơm.
“Hương vị lẩu này thật tuyệt, cho anh ngày nào cũng ăn cũng không ngán.” Ngụy Diên ăn mặn nên thích ăn cay.
“Không thể ngày nào cũng ăn sẽ bị nóng trong, anh uống chút trà thảo mộc giải nhiệt đi.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, từ trong tủ lạnh lấy ra vài lon trà thảo mộc đặt lên bàn.
“Ngon quá, hóa ra trà thảo mộc lại ngọt.” Ngụy Tấn Đông uống một ngụm vui vẻ nói.
Ha ha ha, trong phòng ăn hai vợ chồng cười sảng khoái, bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông uống rất hăng hái.
Ăn lẩu xong dọn dẹp sạch sẽ, bên ngoài tạnh mưa bọn họ xuống núi, xách theo củi nói nói cười cười, về đến nhà liền vào không gian.
“Vẫn là trong không gian mát mẻ, bên ngoài chẳng khác gì lò lửa.” Thẩm Uyển Thanh ghét bỏ nói.
“Vừa mới mưa xong, thực ra còn mát mẻ hơn bình thường một chút.” Ngụy Diên nói xong, nhận được hai cái lườm nguýt của vợ.
“Ba mẹ, sao hai người còn chưa đi tắm?” Ngụy Tấn Đông tò mò hỏi.
“Bây giờ đi đây, trên quần áo toàn là vết bùn nước.” Thẩm Uyển Thanh không chịu nổi trước liền đi về phòng.
“Ba sang phòng con tắm, đừng có lúc nào cũng xem sách, ngủ trưa một lát đi.” Ngụy Diên nói xong, cậu nhóc liền gật đầu về phòng ngủ trưa.
Đứa trẻ này rất nghe lời, đương nhiên không phải là không có chính kiến, mà là tính độc lập rất cao, cố gắng không làm phiền ba mẹ.
Hai vợ chồng tắm xong cũng ngủ một giấc, nghỉ ngơi một ngày ở bên vợ con, cho dù ở đâu cũng cảm thấy hạnh phúc.
Những ngày tiếp theo, các chiến sĩ mỗi ngày đều phải đi khai hoang, trồng các loại cây ăn quả và rau xanh.
Có một bộ phận chiến sĩ phơi gạch mộc, xây dựng trang trại chăn nuôi phải dựng nhà gạch mộc, đợi lần sau có trực thăng đến, Thẩm Uyển Thanh lấy ra gà giống vịt giống, v. v.
Tóm lại, hai vợ chồng muốn xây dựng hải đảo tốt hơn.
Hai mẹ con thường xuyên đi bắt hải sản, Ngụy Tấn Đông tìm được bạn nhỏ chơi cùng, thỉnh thoảng cũng sẽ chạy ra ngoài chơi, nhưng không cho bọn trẻ ra biển, ở trong gia thuộc viện an toàn hơn một chút.
Thẩm Uyển Thanh ở trong không gian làm các loại đồ ăn ngon, cô có sở thích tích trữ thức ăn không dừng lại được.
“A! Năm tháng tĩnh lặng, những ngày này trôi qua thật thoải mái.” Thẩm Uyển Thanh bận rộn xong lại đi giâm cành cây ăn quả giống.
Còn dùng tinh thần lực thu hoạch lương thực trồng trọt, cho gia cầm ăn no rồi thu trứng vào kho, thu hoạch mật ong trực tiếp dùng thùng để hứng, chừa lại một ít cho ong mật ăn.
Cô còn dùng tinh thần lực hái lá trà, phơi khô sao chế mỗi lần bận rộn rất lâu, cuối cùng đóng gói kín thu vào trong kho, bán lấy tiền tặng người khác còn có thể tự mình uống.