Virtus's Reader
Khoái Xuyên Niên Đại: Nữ Phụ Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư

Chương 751: CHƯƠNG 747: XUYÊN KHÔNG THẬP NIÊN 70 NỮ PHỤ TƯ BẢN HẠ HƯƠNG (47)

Đợi Ngụy Diên về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh lấy ra tôm ngâm tương, cua ngâm tương và bia lạnh, hai vợ chồng dự định uống vài ly, cô cho con trai uống nước dừa.

“Vợ à, hương vị cua ngâm tương này thật sự là tuyệt cú mèo.” Ngụy Diên càng ăn càng ghiền không dừng lại được.

“Vâng, gạch cua rất nhiều, ăn kèm với cơm siêu ngon.” Thẩm Uyển Thanh cho con trai ăn một con tôm lớn.

Cua không cho cậu bé ăn vì quá lạnh, Ngụy Tấn Đông ăn một miếng tôm ngâm tương, rất nhanh thích nghi ăn con thứ hai, ăn kèm với cơm rất ngon miệng.

“Con còn nhỏ, đừng ăn nhiều quá sẽ bị đau bụng đấy.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, Ngụy Tấn Đông gật đầu ăn chút rau xanh.

“Vợ à, em giáo dục con trai rất tốt, không kén ăn lại còn rất nghe lời em.” Ngụy Diên ăn một miếng cua ngâm tương hài lòng nói.

“Bản thân con trai đã ngoan ngoãn rồi, em chăm con cũng khá nhẹ nhàng, đứa trẻ này học gì cũng nhanh.”

“Vợ anh thông minh, đứa trẻ sinh ra tự nhiên sẽ không kém.”

Ngụy Diên chính là tự tin một cách mù quáng như vậy, trong lòng người đàn ông vợ là tiên nữ, thì không có chuyện gì là không làm được, cái gì cũng biết gần như hỏi gì đáp nấy.

Nhìn con trai giống vợ như đúc! Ngụy Diên làm sao có thể không thích? Trong lòng cũng không còn nhớ thương muốn có con gái nữa, yêu ai yêu cả đường đi lối về, con trai cũng yêu thương như vậy.

Một nhà ba người hòa thuận vui vẻ, ba người ăn sạch sành sanh đồ ăn, tự mình động tay cơm no áo ấm.

Ăn tối xong, bọn họ đi dạo trong không gian, thỉnh thoảng còn đi làm chút việc, ví dụ như nhặt trứng gà, hái hoa quả, nhổ rau, câu cá một lúc, v. v.

Không gian đủ lớn, bọn họ có rất nhiều việc có thể làm, rảnh rỗi cũng sẽ đi tìm chút việc để làm.

“Được rồi, chúng ta về tắm rửa nghỉ ngơi thôi, trước khi ngủ uống một cốc linh tuyền thủy.” Thẩm Uyển Thanh nói với hai ba con.

“Vâng, vợ à (thưa mẹ).” Hai người đồng thanh nói.

Một đêm ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh mỗi ngày đều chuẩn bị sẵn bữa sáng, cô rảnh rỗi không có việc gì làm ở nhà dọn dẹp vệ sinh.

“Mẹ ơi, con đến giúp lau bụi, làm những việc trong khả năng của mình.” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông yêu lao động.

“Được, buổi trưa mẹ làm đùi gà chiên cho con ăn.” Thẩm Uyển Thanh cũng muốn ăn nên mới nói.

“Con muốn uống Coca, kết hợp với gà chiên lượng calo rất cao.”

“Không thành vấn đề, thỉnh thoảng ăn một lần quả thực rất ngon.”

Thẩm Uyển Thanh còn chuẩn bị khoai tây chiên, hiếm khi ăn một lần đừng nói là khá thơm, hai mẹ con buổi trưa đều ăn rất no, bữa tối ăn cháo hải sản xử lý nguyên liệu.

Cô thích chuẩn bị sẵn sàng từ trước, như vậy mới không bị luống cuống tay chân, cháo hải sản cũng rất có dinh dưỡng.

Thời gian rảnh rỗi, Thẩm Uyển Thanh đều bận rộn dạy con trai, Ngụy Tấn Đông giống như miếng bọt biển hấp thụ, học được rất nhiều kiến thức trong sách, còn học làm việc nhà và làm đồ ăn ngon.

Thẩm Uyển Thanh gần như cái gì cũng dạy, có thể không làm nhưng đều phải học, đặc biệt là kỹ năng sống bắt buộc phải học, đôi khi thật sự có thể giữ mạng.

Hai mẹ con thường xuyên đi bắt hải sản, mỗi lần chở đầy trở về thu hoạch nhiều, đương nhiên những người khác cũng như vậy, hải đảo không thiếu nhất chính là hải sản.

“Mẹ ơi, buổi trưa chúng ta làm hải sản rưới sốt đi.” Ngụy Tấn Đông hiếm khi đưa ra yêu cầu.

“Được, đến lúc đó con phải phụ giúp đấy nhé.” Thẩm Uyển Thanh rất sảng khoái đồng ý.

Hai mẹ con về đến nhà xử lý hải sản, Thẩm Uyển Thanh lại dạy cậu bé cách xử lý, Ngụy Tấn Đông học tập đặc biệt nghiêm túc, đợi cậu bé học được đều giao cho cậu bé xử lý.

“Con trai cưng, nếu mệt thì gọi mẹ nhé.” Thẩm Uyển Thanh không rảnh rỗi ngồi xuống nhặt rau.

“Vâng, thưa mẹ.” Ngụy Tấn Đông nói xong, tiếp tục xử lý hải sản làm rất nghiêm túc.

Đợi Thẩm Uyển Thanh nhặt rau xong, nhận lấy phần hải sản còn lại xử lý, con trai đứng dậy chạy đi rửa tay, thật sự rất mệt còn đấm đấm lưng.

“Con trai, hôm nay làm xong việc có cảm xúc gì không?” Thẩm Uyển Thanh cười hỏi.

“Rất mệt, hóa ra mẹ mỗi ngày đều vất vả như vậy.” Ngụy Tấn Đông thở dài cảm khái nói.

“Nhớ kỹ, đừng coi thường bất kỳ một nhân vật nhỏ bé nào, rất nhiều việc thất bại đều là vì bọn họ.”

“Vâng, mẹ ơi con sẽ nhớ kỹ lời mẹ nói, hơi khát nước con muốn uống linh tuyền thủy.”

Thẩm Uyển Thanh đưa cậu bé vào không gian, để hải sản đã xử lý xong vào bếp, hai mẹ con uống xong linh tuyền thủy đi tắm rửa, thời gian tiếp theo ai nấy bận việc nấy.

Ngụy Tấn Đông ngồi xuống mô phỏng theo vở tập viết, Thẩm Uyển Thanh đang làm hải sản rưới sốt, làm xong thì cho vào tủ lạnh làm mát, còn làm một chậu lớn chân gà ngâm tiêu sừng.

Bận rộn xong, pha một ấm trà hoa quả đi tới phòng khách, lấy các loại hoa quả ra đặt lên bàn, muốn ăn gì có thể tùy ý lấy, còn cắt một đĩa dưa hấu và dưa lưới.

Ăn hoa quả xong, Thẩm Uyển Thanh lấy điện thoại di động ra cuộn mình trên sô pha, đọc tiểu thuyết một lúc để giết thời gian rảnh rỗi.

Mấy năm nay, vật tư sản xuất trong không gian đều tích trữ trong kho.

Thẩm Uyển Thanh thường xuyên đi sắp xếp, đợi vài năm nữa điều khỏi hải đảo, rồi bán ra ngoài có thể đổi lấy chút tiền.

Đợi con trai viết chữ xong, hai mẹ con ăn cơm đơn giản, ngủ trưa xong dạy con trai học tiếng Anh.

“Con trai, con muốn học tốt tiếng Anh, có thể xem nhiều phim điện ảnh, mỗi ngày phải nói nhiều luyện nhiều, rảnh rỗi thì học thuộc nhiều từ vựng.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, mở cho cậu bé xem vài bộ phim bom tấn nước ngoài.

“Oa! Những thứ này đều là người máy sao? Còn có vũ khí đều rất lợi hại.” Bạn nhỏ Ngụy Tấn Đông xem không chớp mắt.

“Được rồi, những thứ này đợi học xong bài rồi xem, học tiếng Anh trước mới có thể xem hiểu.”

“Vâng, thưa mẹ.”

Ngụy Tấn Đông lúc học tập đặc biệt nghiêm túc, lúc nhỏ học tiếng Anh dễ dàng hơn, đợi cậu bé học xong tiếng Anh lại học thứ khác, còn có rất nhiều ngôn ngữ đủ cho cậu bé học.

Dù sao, mấy năm nay cô phải dạy thêm nhiều kiến thức, thời gian trôi qua rất nhanh phải tận dụng hợp lý.

Lại vài tháng nữa trôi qua, đất hoang trên đảo ngày càng ít, ngay cả trên núi cũng trồng đầy cây ăn quả, sau này tuyệt đối có thể tự cấp tự túc.

“Vợ à, ông bà nội và ba mẹ muốn gửi bưu kiện đã bị anh từ chối rồi.” Ngụy Diên thở dài bất đắc dĩ nói.

“A Diên, em nhớ ông bà nội và ba mẹ, sức khỏe của bọn họ thế nào rồi?” Thẩm Uyển Thanh thật sự rất nhớ bọn họ.

“Yên tâm đi, sức khỏe của bọn họ đều rất tốt.”

“Vậy thì tốt, ông bà nội tuổi đã cao, em thật sự không yên tâm.”

Ngụy Diên ôm người vợ dịu dàng, trong lòng rất ấm áp hôn hết lần này đến lần khác, người vợ tốt như vậy là của anh, người đàn ông ôm không nỡ buông tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!