“Vợ ơi, cơ thể em vẫn ổn chứ?” Tần Hạo nhỏ giọng hỏi.
“Cũng tạm, em muốn ngủ một giấc, anh trông con nhé, cẩn thận bọn buôn người, đi đâu cũng phải bế theo.” Thẩm Uyển Thanh không yên tâm dặn dò.
“Được, em an tâm ngủ đi, anh sẽ trông chừng con cẩn thận.”
“Ừm, anh nhớ ăn chút gì đó, phần của em không cần chuẩn bị, đợi em tỉnh rồi tính sau.”
Thẩm Uyển Thanh mệt mỏi nhắm mắt lại, Tần Hạo bảo cảnh vệ viên rót nước sôi, tráng qua bình sữa và ca tráng men, rót chút nước nóng để nguội bớt rồi pha sữa bột, lát nữa con trai đói là có thể uống, tuyệt đối không thể để con khóc làm ồn đến vợ.
Vợ sinh con, Tần Hạo được nghỉ một tuần, đủ để vợ xuất viện về nhà, hắn gọi điện thoại cho người nhà, nghe nói là con trai đều rất vui mừng.
Thời đại này trọng nam khinh nữ, Thẩm Uyển Thanh thì con trai con gái đều thích, Tần Hạo hầu hạ hai mẹ con họ, việc thông tia sữa là hắn đích thân ra trận, con trai mới được uống sữa mẹ.
“Vợ ơi, cả người em đều thơm ngát, sữa mẹ gần như không có mùi tanh.” Tần Hạo cảm thấy có liên quan đến linh tuyền thủy.
“Được rồi, chuyện này anh đừng nhắc lại nữa được không?” Thẩm Uyển Thanh đỏ mặt có chút ngại ngùng nói.
Cũng may, đây là phòng đơn không có bệnh nhân khác, ba ngày sau bọn họ trở về gia thuộc viện, Mã Tiểu Mai sang giúp giặt tã lót, còn hầm canh gà cho nàng mấy lần.
Thẩm Uyển Thanh tặng chút kẹo để đáp lễ, trên đảo nhiều trái cây nên vẫn là tặng kẹo, đồ quá đắt tiền cô ấy không chịu nhận, nhận kẹo cáp thế này thì không có gánh nặng.
“Tẩu tử, cảm ơn chị đã đến trò chuyện cùng em, em chăm con cũng khá buồn chán.” Thẩm Uyển Thanh ôm con trai đang cho bú.
“Chị cũng không có việc gì, ngày mai đổi thành canh cá thì sao?” Trong tay Mã Tiểu Mai đang gấp tã lót đã phơi khô.
“Được ạ, trưa mai chúng ta cùng ăn cơm, đỡ mất công chị lại phải về nấu bữa trưa.”
“Được, chị nghe em, buổi chiều ngủ thêm một lát đi, có việc gì thì gọi một tiếng.”
Đợi Mã Tiểu Mai về nhà cách vách, Thẩm Uyển Thanh mới uống một ly linh tuyền thủy, cơ thể đã hồi phục rất nhiều, vóc dáng không bị biến dạng mà ngược lại còn đẹp hơn.
Mấy ngày nay Tần Hạo đi làm nhiệm vụ, có Mã Tiểu Mai giúp đỡ hắn rất yên tâm, Thẩm Uyển Thanh ngược lại không quá nhớ hắn, có con trai ở bên phân tán sự chú ý, chỉ có ban đêm mới nhớ đến hắn.
Người nhà họ Tần lại gửi tới hai bưu kiện lớn, có mấy bộ quần áo mới của con trai và của nàng, phần còn lại đều là sữa bột và mạch nhũ tinh, còn có giày vải mới gửi cho Tần Hạo.
Đôi giày vải này là do mẹ chồng tự tay làm, lúc nghỉ ngơi ở nhà đi sẽ rất thoải mái, Tần Hạo lúc được nghỉ thường xuyên đi giày vải, rất nhiều người làm lính cởi giày ra là có mùi hôi chân, hắn lại không bị đổ mồ hôi chân nên không có mùi lạ.
Điểm này, khiến Thẩm Uyển Thanh đặc biệt hài lòng, Tần Hạo người này tuyệt đối có bệnh sạch sẽ, mỗi ngày giày đi đều rất sạch, thường xuyên thay giày và phơi nắng rất chăm chỉ.
Việc nhà cũng làm rất tỉ mỉ, trên trần nhà không có mạng nhện, nền xi măng cũng sẽ lau sạch sẽ, tóm lại là rất thích sạch sẽ.
Thẩm Uyển Thanh tự nhận mình ưa sạch sẽ, nhưng so với hắn thì vẫn không bằng, quần áo tất vớ gấp gọn gàng, quần và áo để riêng biệt, áo khoác treo lên không có nếp nhăn.
Tóm lại, trong nhà được hắn dọn dẹp đâu ra đấy, đồ dùng trên giường vài ngày là phải thay một lần.
Tiền và tem phiếu dùng hộp sắt thu thập lại, sẽ không vứt lung tung càng không thích đếm tiền, theo lời hắn nói thì tiền là thứ bẩn nhất, tiền tiêu vặt của hắn đều tự mình cất giữ, nhưng không giấu giếm mà đều khóa trong ngăn kéo.
Vài ngày sau, Tần Hạo hoàn thành nhiệm vụ trở về, trong tay cầm táo đỏ đường đỏ, là dùng để bồi bổ cơ thể cho nàng.
“Vợ ơi, xin lỗi em, em ở cữ mà anh lại không có ở nhà.” Tần Hạo đặt đồ xuống, ngồi bên cạnh nàng nói.
“Không sao, chỉ cần anh bình an trở về là được.” Thẩm Uyển Thanh dịu dàng hiền thục an ủi.
“Bảo bối, con trai mấy ngày nay có ngoan không, ban đêm có làm ồn đánh thức em không?”
“Cũng ổn, em chỉ cho con bú một lần vào nửa đêm, con rất ngoan gần như không khóc.”
“Ngày mai anh được nghỉ, đêm nay em ngủ một giấc thật ngon đi, ban đêm để con uống sữa bột.”
“Cũng được, anh sang nhà cách vách nói một tiếng, đỡ mất công ngày mai tẩu tử lại sang.”
Tần Hạo gật đầu đi sang nhà cách vách, còn trực tiếp khóa cổng viện lại, Thẩm Uyển Thanh lấy cơm nước ra, thịt kho hải sản và canh cá.
Hai vợ chồng lập tức đánh chén no nê, ăn xong bát đũa thu vào máy rửa bát, Tần Hạo lau bàn ăn rất sạch sẽ, trên bàn thậm chí không còn một giọt dầu mỡ nào.
Người đàn ông không rảnh rỗi, dọn dẹp vệ sinh trong nhà một lượt, đồ nội thất toàn bộ đều được lau chùi rất sạch sẽ.
Sống cùng người đàn ông như vậy, việc nhà cơ bản không cần động tay, còn lau cửa sổ sạch bong kin kít.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hạo ra khỏi cửa đến cung tiêu xã, mua xương ống và sườn, chuẩn bị mang về hầm một nồi canh thịt, trái cây cũng mua hai ba loại.
“Tần phó đoàn trưởng, lại đến mua thịt cho vợ cậu à!” Vị quân tẩu này là một người to mồm.
“Vâng, vợ tôi đang ở cữ, mua chút thịt là chuyện bình thường.” Tần Hạo nói xong, liền cầm đồ về nhà.
“Haiz! Đúng là người so với người tức chết người, cùng là phụ nữ mà kém nhau nhiều thật.” Vị quân tẩu đó lắc đầu cảm thán.
“Tôi nghe nói, vợ của Tần phó đoàn trưởng sinh được một cậu con trai.” Có một nhân viên bán hàng nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Vận khí của cô ấy thật tốt, có con trai làm chỗ dựa lại còn xinh đẹp.” Một nhân viên bán hàng khác ngưỡng mộ vô cùng.
Nửa ngày sau, cả gia thuộc viện đều biết Tần Hạo đến mua thịt về hầm canh.
To mồm không phải là hư danh, ngay cả trong bộ đội cũng biết chuyện này, nữ binh của đoàn văn công rất ghen tị, có con trai rồi thì không thể ly hôn được.
Hơn nữa, vợ của Tần phó đoàn trưởng xinh đẹp, vóc dáng cũng đẹp cho dù là tái giá cũng dễ gả.
Thời đại này tuy rất ít người ly hôn, nhưng phụ nữ tái giá muốn gả đi cũng không khó, chỉ cần xinh đẹp thì không ai để ý, bởi vì cưới một người vợ thật sự không dễ dàng.
Buổi trưa hầm xong canh thịt, Tần Hạo bưng một bát lớn sang nhà cách vách, Thẩm Uyển Thanh mỗi ngày đều phải uống một bát canh.
Thời kỳ cho con bú, con trai phải uống sữa mẹ là chuyện hết cách, đợi qua vài tháng nữa sẽ cai sữa, nàng không muốn cho bú hơn một năm đâu, dù sao trong không gian cũng không thiếu sữa bột.
Đợi con trai lớn hơn chút nữa còn có thể uống sữa tươi, thằng nhóc này biết đầu thai sinh ra trong hũ vàng, sau này ăn sung mặc sướng trong nhà lại có tiền, có thể bớt phấn đấu hơn người khác mấy chục năm.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng cùng con trai ngủ trưa, tỉnh dậy Tần Hạo đi bưu điện một chuyến, đem hải sản khô vợ đưa gửi về nhà rồi đi gọi điện thoại.