Thẩm Uyển Thanh đồng cảm với hai đứa trẻ trong ba giây, có cha mẹ như vậy sau này phải tự dựa vào chính mình rồi.
Dù sao đây cũng là chuyện nhà người ta, người ngoài nhiều nhất chỉ có thể nói vài câu, người mẹ kế kia cũng sẽ không dễ sống, chỉ cần ra cửa là sẽ bị người ta đàm tiếu.
Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa.
Chuyện này rất nhanh đã truyền khắp bộ đội, vị Tiền doanh trưởng kia tự nhiên cũng trở nên nổi tiếng, tiền đồ sau này cũng sẽ rất mờ mịt, muốn thăng chức e là sẽ rất khó khăn.
Đây không phải là chuyện giật gân, Thẩm Uyển Thanh quá hiểu cái thời đại này, trừ khi Tiền Phong này có thể lập đại công.
Thời bình, hắn muốn lập đại công còn khó hơn lên trời.
Cho nên, Thẩm Uyển Thanh mới cảm thấy Tiền Phong sẽ dừng bước tại đây, đàn ông bị sắc đẹp mê hoặc cũng sẽ phải trả giá.
Thủy triều lên, mọi người đều lục tục rời khỏi bãi biển, Thẩm Uyển Thanh đi cùng Mã Tiểu Mai, con trai trước ngực ngoan ngoãn vô cùng, nghe các nàng trò chuyện không khóc không nháo.
“Uyển Thanh muội tử, thằng bé nhà em còn yên tĩnh hơn cả con gái, hiếm khi khóc vài tiếng, buổi tối cũng chưa từng nghe nó khóc.” Mã Tiểu Mai hâm mộ nhìn Tiểu Nhu Mễ.
“Chị dâu, Tiểu Nhu Mễ sinh ra đã không khóc, còn bị bác sĩ đánh mấy cái mới khóc thành tiếng, buồn cười không chịu được.” Thẩm Uyển Thanh vừa nói ra, Mã Tiểu Mai cũng cười không ngớt.
“Tiểu Nhu Mễ lại lớn thêm một vòng, cân nặng chắc lại tăng rồi nhỉ.”
“Vâng, tiểu gia hỏa này quả thực rất ham ăn, cân nặng ít nhất cũng tăng hai cân.”
Đôi mắt to của Tiểu Nhu Mễ tròn xoe, vừa đen vừa to, mập mạp siêu đáng yêu, nhìn bốn phía đôi mắt đen láy chuyển động.
Về đến nhà, Mã Tiểu Mai về nhà bên cạnh xới đất, trong sân phải trồng lại rau, còn phải làm việc nhà bận rộn vô cùng.
Thẩm Uyển Thanh xi tè cho con trai trước, sau đó đi pha sữa bột cho bé uống, dỗ bé ngủ rồi mới vào bếp.
Sơ chế xong hết hải sản, làm thêm một phần hải sản thập cẩm lớn, thu vào trong kho giữ làm đồ ăn khuya.
Ngồi trong sân phơi nắng một lát, uống ly cà phê rồi về phòng vẽ bản vẽ, thuận tiện trông con trai cũng rất tiện.
Cuộc sống yên tĩnh khiến tâm trạng Thẩm Uyển Thanh vui vẻ, lấy giấy bút ra bắt đầu vẽ, lần này vẽ máy vi tính, lần sau cô sẽ vẽ điện thoại cục gạch (Đại ca đại).
Thông tin liên lạc thuận tiện, quốc gia mới có thể càng thêm phồn vinh hưng thịnh, sau này còn sẽ có điện thoại di động và máy tính xách tay.
Còn có mạng internet, đường cao tốc, đường sắt cao tốc, tàu động lực, cầu vượt, tàu điện ngầm, khai thác dầu mỏ, khai thác mỏ và các tòa nhà cao tầng v. v.
Suy nghĩ quá xa xôi, Thẩm Uyển Thanh hoàn hồn rồi tiếp tục vẽ bản vẽ, còn về sau này như thế nào không thuộc quyền quản lý của cô.
Mấy ngày sau, Thẩm Uyển Thanh lại nhận được năm cuốn sách, dịch thuật đối với cô mà nói rất đơn giản, nếu có máy tính sẽ càng đơn giản hơn, tiếc là còn phải dùng bút để viết chữ.
“Vợ ơi, Chiến khu miền Trung muốn tổ chức diễn tập, anh cũng phải đi hai đến ba tháng.” Tần Hạo vừa ăn sườn cừu nướng vừa nói.
“Ồ, không quân các anh cũng cần diễn tập sao?” Thẩm Uyển Thanh nghi hoặc hỏi.
“Cần chứ, hơn nữa không quân chúng anh là lực lượng ra mắt đầu tiên.”
“Hình như là vậy, thế anh chú ý an toàn, diễn tập xong thì về.”
Tần Hạo lái máy bay chiến đấu rời đi, Thẩm Uyển Thanh bế Tiểu Nhu Mễ đi tiễn hắn, nhìn máy bay chiến đấu đột nhiên cũng rất muốn lái.
Bế Tiểu Nhu Mễ đi Hợp tác xã cung tiêu, hai mẹ con đi vào người không đông, nhân viên bán hàng nhìn thấy cô rất nhiệt tình.
“Chị Tần, con trai chị nuôi khéo thật, trắng trẻo mập mạp trông rất ngay ngắn.” Nhân viên bán hàng nói xong, còn nhìn Thẩm Uyển Thanh một cái, thật giống.
“Cảm ơn đã khen, làm ơn lấy cho tôi hai lọ đồ hộp quýt.” Thẩm Uyển Thanh cười nói.
“Được, xin chờ một chút.”
“Đúng rồi, lấy thêm cho tôi một cân đường đỏ.”
Trả tiền và phiếu xong, nhân viên bán hàng đưa đồ hộp và đường đỏ cho cô.
Thẩm Uyển Thanh lấy túi vải ra bỏ vào, bế con trai rời đi về Gia thuộc viện, về đến nhà bế con trai vào không gian, mấy ngày sau đó cô đều không ra ngoài.
Dịch xong hai cuốn sách, Thẩm Uyển Thanh lại nhận được phiếu chuyển tiền, cô bế Tiểu Nhu Mễ đi bưu điện, nhận được tiền và phiếu thì đi mua nhu yếu phẩm hàng ngày, lại mua thêm ít thịt và rau làm bộ dáng.
“Tiểu Nhu Mễ, con nặng thật đấy, mẹ sắp bế không nổi con rồi.” Thẩm Uyển Thanh oán trách với con trai.
“A a a.” Tiểu Nhu Mễ như là rất không phục đáp lại.
“Tiểu gia hỏa, con muốn ăn bột gạo hay là trứng hấp?”
“A a.”
Thẩm Uyển Thanh nghe thấy hai tiếng a, lập tức đi chuẩn bị bột gạo, Tiểu Nhu Mễ ăn rất ngon lành, khẩu vị cũng lớn hơn trước.
Cho con trai ăn no, còn cho bé uống một ít linh tuyền thủy, Tiểu Nhu Mễ uống xong thì đi ị.
Thẩm Uyển Thanh bế bé đi tắm rửa, hết cách rồi thực sự là quá thối, rửa ba lần mới hết mùi, thoa phấn rôm xong mới dừng tay.
Đợi con trai ngủ say, Thẩm Uyển Thanh mới ngồi xuống dịch thuật, mỗi ngày làm việc cô đều rất nghiêm túc, Tần Hạo không ở nhà cũng có cái tốt, không cần nấu cơm tối thật sự rất thoải mái.
“Con trai, bữa tối con ăn trứng hấp được không?” Thẩm Uyển Thanh nhìn Tiểu Nhu Mễ đang ngủ hỏi.
Cô chỉ là tìm người nói chuyện thôi, nhìn con trai đáng yêu thật tốt, Tần Hạo chắc đang bận diễn tập.
Những người đàn ông giao cho quốc gia, đại sự quốc gia cao hơn tất cả, những người làm quân tẩu như các cô, chỉ có thể ủng hộ không kéo chân sau.
Thẩm Uyển Thanh làm quân tẩu quen rồi, chia ly đối với cô mà nói không là gì, huống chi đàn ông lái máy bay, muốn về thực ra là nhanh nhất.
Cho nên, cô không cần quá lo lắng, con người Tần Hạo rất thông minh, dạy hắn cái gì cũng học rất nhanh.
Ăn xong cơm tối, hai mẹ con ra ngoài đi dạo, trên đường gặp rất nhiều người, nhưng hầu như đều là quân tẩu, rất nhiều sĩ quan đều đi diễn tập, ở lại đều là quan văn.
“Chị dâu, hai người đây là muốn đi đâu?” Thẩm Uyển Thanh nhìn thấy Mã Tiểu Mai tò mò hỏi.
“Ồ, bọn chị muốn đi mua thịt bò, Uyển Thanh muội tử đi cùng đi.” Mã Tiểu Mai kéo cô chạy đến Hợp tác xã cung tiêu.
Người xếp hàng thật đúng là nhiều, con bò này là bị ngã chết, hạn chế mua năm cân không rẻ, nhưng cơ hội này rất hiếm có, mọi người đều chạy tới xếp hàng.
Có người chính là tới xem náo nhiệt, tụ tập cùng một chỗ tán gẫu chuyện bát quái, ríu ra ríu rít nói không ngừng, ba người phụ nữ thành một cái chợ.
Thẩm Uyển Thanh mua năm cân nạm bò, còn mua một gói lớn lòng bò, Mã Tiểu Mai giúp cô xách về nhà.
“Chị dâu, em dạy chị xử lý lòng bò, sau này muốn ăn thì tự mình làm.” Thẩm Uyển Thanh tìm cô ấy làm trợ thủ.
“Được nha, em làm hải sản ngon như vậy, ngưu hạ thủy (lòng bò) chắc chắn không làm khó được em.” Mã Tiểu Mai nói xong, về nhà cất thịt bò rồi thay bộ quần áo.