Buổi trưa vài ngày sau, bưu tá đạp xe đạp, tới giao bưu kiện cùng phiếu chuyển tiền, gần như đều là của tân tri thanh, lão tri thanh hâm mộ nhìn, bọn họ đều bị người nhà từ bỏ, rất ít có người nhận được bưu kiện.
Cho dù trong nhà có thư gửi tới, cũng là đòi lương thực với bọn họ, muốn về thành phố giống như lên trời, cho dù quan hệ trong nhà đủ cứng, cũng phải ở nông thôn đợi hai năm.
Này đại khái chính là sự lợi hại của chính sách, bất quá nữ thanh niên trí thức có thể gả chồng rời đi, nam thanh niên trí thức muốn về thành phố phải có công việc, còn phải trong thời gian hạ hương biểu hiện tốt, đại đội trưởng đồng ý mới ký tên thả người.
"Có ai không? Ta tìm Thẩm Uyển Thanh đồng chí, Lục Hạo đồng chí cùng Trương Viêm đồng chí." Bưu tá đẩy cổng viện lớn tiếng hô.
"Tới đây!" Ba người từ trong phòng của mình đi ra.
"Thẩm Uyển Thanh đồng chí có hai tờ phiếu chuyển tiền, Lục Hạo cùng Trương Viêm đồng chí có bưu kiện."
Bưu tá bảo bọn họ đi lấy giấy chứng nhận thân phận, xác nhận không có vấn đề lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bảo ba người ký tên mới đem đồ đưa cho bọn họ.
"Cảm ơn anh, bưu tá đồng chí." Thẩm Uyển Thanh ký tên xong đưa cho bưu tá vài viên kẹo hoa quả.
"Không cần cảm ơn, ngươi đi lấy tiền đừng quên mang theo giấy chứng nhận thân phận." Bưu tá đồng chí có ý tốt nhắc nhở.
Thẩm Uyển Thanh gật đầu cười về phòng, Lục Hạo nhìn nàng ánh mắt thâm thúy, trong lòng hận không thể đem người chiếm hữu.
Trong tay Trương Viêm ôm bưu kiện, nhìn hảo huynh đệ còn chưa từ bỏ, ánh mắt kia quả thực liền có thể kéo sợi.
"Huynh đệ, ngươi còn chưa từ bỏ a?" Trương Viêm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép hỏi.
"Trương Viêm, ta là thật sự rất thích nàng, cái nhìn đầu tiên nhìn thấy liền rất thích." Lục Hạo nói xong, cầm bưu kiện về phòng của mình.
Ngụy Vĩnh Tinh đứng ở cách đó không xa nhìn, Thượng Uyển Oánh đồng dạng cũng chằm chằm vào Lục Hạo, Trương Viêm quay đầu nhìn hai người này, nếu nói bọn họ không có quan hệ mới có quỷ.
Trực giác của nam nhân có đôi khi cũng rất chuẩn, Trương Viêm cầm bưu kiện trở về phòng, trong nhà gửi cho hắn quần áo mùa thu, còn có giày cùng chăn đệm mùa đông.
Trong bưu kiện của Lục Hạo có sữa mạch nha, các loại đồ hộp, xúc xích, sô cô la, kẹo xốp cùng thịt bò khô v. v.
Thẩm Uyển Thanh nhận được phiếu chuyển tiền của các ca ca, đại ca Thẩm Kiến Quốc gửi cho nàng hai trăm đồng, nhị ca Thẩm Kiến Quân cũng là gửi hai trăm, hai huynh đệ này hẳn là đã thông qua điện thoại.
"Người nhà của nguyên chủ thật là tốt, bốn trăm đồng có thể dùng vài năm." Thẩm Uyển Thanh cất kỹ tiền cảm thán nói.
Tâm tình cũng không tồi, nhắm mắt lại ngủ một lát giấc trưa, buổi chiều còn phải tiếp tục làm việc, đợi đến ngày nghỉ đi công xã, đi lấy tiền thuận tiện mua thịt ăn.
Thời tiết nóng bức, thức ăn đều bắt buộc phải ăn xong trong ngày, may mà có không gian bên trong có thể để rất lâu, nếu không mỗi ngày nấu cơm rất mệt.
Những ngày chờ đợi rất dài đằng đẵng, đến ngày nghỉ ngơi này, Thẩm Uyển Thanh sáng sớm tỉnh lại, không ăn bữa sáng khóa cửa xuất phát.
Lần này ngồi xe bò đi công xã, thanh niên trí thức khác đi không nhiều, Lục Hạo đi theo phía sau nàng, Trương Viêm cùng Thiệu Phương cũng đi theo.
"Uyển Thanh, ngươi đi cung tiêu xã mua cái gì nha?" Thiệu Phương ngồi ở bên cạnh nàng hỏi.
"Tôi đi mua chút dầu muối tương dấm, còn có bánh bông lan cùng bánh đào xốp." Thẩm Uyển Thanh tìm cái cớ nói.
Lục Hạo chằm chằm vào khiến nàng da đầu tê dại, nam nhân này thật đúng là một tra nam, Trương Viêm ngồi ở bên cạnh bất đắc dĩ thở dài, Thiệu Phương cũng nhìn về phía Lục Hạo rất cạn lời.
Xe bò đến công xã, Thẩm Uyển Thanh quyết định trước đi lấy tiền, cho nên rời đi trước đi rất nhanh.
Lục Hạo cùng Trương Viêm đi tiệm cơm quốc doanh, Thiệu Phương cũng đi theo gọi bát mì sợi ăn, Thẩm Uyển Thanh lấy được tiền lại gửi bức thư, để Dương Mẫn yên tâm nàng sống không tồi.
Rời khỏi bưu điện, Thẩm Uyển Thanh đi cung tiêu xã mua đồ, nàng mua dầu muối tương dấm cùng bánh ngọt.
Bọn Lục Hạo cũng tới cung tiêu xã, nhìn thấy Thẩm Uyển Thanh mảy may không bất ngờ, bọn họ cũng bắt đầu mua đồ dùng hàng ngày, buông tay chân mua không ít đồ.
Thẩm Uyển Thanh mua đồ xong liền rời đi, nàng đi tiệm cơm quốc doanh ăn bát mì sợi, còn mua bánh bao thịt cùng bánh bao trắng, bỏ vào gùi trực tiếp thu vào không gian.
Mọi người ngồi xe bò về thôn, mặt trời rất nắng gió nhẹ hiu hiu, đi trên con đường nhỏ ở nông thôn, hai bên đường trồng đầy lương thực.
"Uyển Thanh, ngươi sao lại tới hạ hương? Ta thấy điều kiện của ngươi không tồi." Thiệu Phương đè thấp giọng hỏi.
"Tôi chỉ có hai người ca ca, bọn họ đi lính tôi hạ hương." Thẩm Uyển Thanh cười giải thích.
"Thì ra là như vậy, ta cũng gần giống như ngươi."
"Ừm, tôi nhìn ra được, điều kiện nhà ngươi cũng rất tốt."
Hai người nhìn nhau cười, trở về điểm thanh niên trí thức sắp xếp đồ đạc, nghỉ ngơi một lát đi vào núi chặt củi.
Thẩm Uyển Thanh tách ra với bọn họ, Lục Hạo muốn đi theo bị người cản lại, Trương Viêm lắc đầu không cho hắn đi, Thiệu Phương cũng lên tiếng ngăn cản hắn.
"Lục tri thanh, ngươi cùng Uyển Thanh không có duyên phận, còn có rất nhiều người thích ngươi, cho nên đừng lại đuổi theo nàng chạy." Thiệu Phương vừa dứt lời, Lục Hạo ném rựa ngồi trên tảng đá.
"Thiệu tri thanh, ta là thật sự rất thích nàng, vì sao nàng không thích ta?" Lục Hạo không nhịn được rơi nước mắt hỏi.
"Này đại khái chính là có duyên không phận, cảnh giới cao nhất của việc yêu một người, chính là buông tay để nàng hạnh phúc hơn."
"Nhưng mà, ta căn bản liền không quên được nàng, nhắm mắt lại toàn bộ đều là nàng."
Thiệu Phương nghe vậy nhìn về phía Trương Viêm, đối phương lắc đầu không có cách nào, tình yêu có đôi khi rất bất đắc dĩ, không phải muốn quên liền có thể quên được.
Có một số người thậm chí còn là si nam oán nữ, người vì tình mà tự tử còn chiếm số lượng không nhỏ.
Thẩm Uyển Thanh không biết nội dung bọn họ nói chuyện, một mình lên núi hôm nay đổi một con đường khác.
Vận khí không tồi tìm được rất nhiều dược liệu, Thẩm Uyển Thanh không nương tay thu vào không gian, gặp được động vật hoang dã nàng không ra tay, trong không gian có quá nhiều nàng không thiếu thịt.
Hơn nữa, nàng mang về chẳng lẽ để hời cho người khác sao?
Nếu như tự mình ăn khẳng định không được, thanh niên trí thức khác sẽ ghen tị mình, vẫn là không mang về thì tốt hơn.
Trên đường đi, Thẩm Uyển Thanh còn hái mộc nhĩ đen, các loại nấm có thể ăn được, quả dại không ít chính là còn chưa chín, rất bất ngờ tìm được trứng gà rừng, số lượng không ít nàng không lấy hết.
"Đông Bắc thật đúng là sản vật phong phú, trên cây phía trước mọc chính là linh chi." Thẩm Uyển Thanh tự lẩm bẩm gõ gõ đập đập.
Trong núi rắn độc nhiều phải đánh cỏ động rắn, bảo đảm an toàn nàng mới ra tay hái, bốn phía không có người trực tiếp thu vào không gian, tiếp tục tìm kiếm nàng còn nhặt chút củi lửa.