Đan được một lúc thì hơi buồn ngủ, Thẩm Uyển Thanh để len sang một bên, chui vào trong chăn rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Cùng lúc đó, các nữ thanh niên trí thức khác có người đang đan áo len, có người đang ngủ trưa và đọc sách.
Nam thanh niên trí thức có người đang đánh bài, có người đang đọc sách và báo, không làm việc ban ngày ngủ không được, ngồi bên cạnh xem đánh bài.
Điểm thanh niên trí thức cũng khá náo nhiệt, thanh niên trí thức cũ nấu cơm còn luân phiên, may mà có giếng nước không tính là lạnh, nước giếng nóng hơn trong tưởng tượng, nước dùng hàng ngày không có vấn đề gì.
“Thượng Uyển Oánh, có phải cô để ý Đặng Mặc rồi không?” Thanh niên trí thức cũ Điền Nhã Lệ nhỏ giọng hỏi.
“Nhã Lệ, sao cô biết?” Thượng Uyển Oánh hạ thấp giọng hỏi ngược lại.
“Nha đầu ngốc, ánh mắt của cô nói cho tôi biết đấy.”
“Ừ, đáng tiếc anh ấy không có sắc mặt tốt với tôi.”
“Đừng vội, dù sao bọn họ cũng không rời đi, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
“Điền tỷ, chị đây là để ý ai rồi?”
“Uông Hành, tôi rất thích tướng mạo của cậu ấy.”
“Được rồi, mắt nhìn của chị cũng rất không tồi.”
Hai người bọn họ nói chuyện rất hăng say, thanh niên trí thức cũ Hứa Lan đang trợn trắng mắt, hai người này đúng là hết thuốc chữa rồi.
Hứa Lan là người hiểu chuyện, năm người kia không phải người bình thường, muốn gả cho bọn họ khó như lên trời, trừ khi có thể giống như Thẩm Uyển Thanh, có tiền có sắc điều kiện còn rất tốt.
Tuyết lớn bên ngoài vẫn đang rơi, không hề có dấu hiệu dừng lại, hơn nữa còn rơi càng lúc càng dày đặc, trên mặt đất đã dày một lớp.
Trắng xóa vô cùng lạnh lẽo, các thanh niên trí thức đều rúc trong phòng, đi ra ngoài đi vệ sinh rất gian nan, người từng trải nghiệm đều biết.
Nhiệt độ bên ngoài âm mười mấy độ, còn chưa đến lúc lạnh nhất, dân làng cũng đều ở nhà trú đông cả rồi, phụ nữ thì muối dưa chua làm bánh đậu.
Thành phần chính của bánh bao đậu dính (niêm đậu bao) là bột kê vàng và nhân đậu nhỏ, trong không gian của Thẩm Uyển Thanh đều có, hôm nào nàng phải làm nhiều một chút.
Đời sau các loại cải tiến còn nhiều hơn, có đậu đỏ kẹp táo, táo đỏ lạc, nếp than táo đỏ, bí đỏ hạt dẻ, đậu xanh thanh mát, khoai tím chảy mật, táo đỏ óc chó, bí đỏ mứt táo, bát bảo kinh điển và ngũ cốc thập toàn v. v...
Thẩm Uyển Thanh định ngày mai sẽ bắt tay vào làm, làm nhiều bánh đậu một chút, bọn họ đông người, bữa sáng bữa tối ăn kèm với cháo đều ngon, rất có dinh dưỡng, để đám đàn ông động tay.
Thế là, sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh lấy ra nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị xong, dạy mấy người đàn ông to xác động tay làm bánh đậu.
“Các anh đi rửa tay sạch sẽ trước đi, thực ra làm bánh đậu một chút cũng không khó.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, Phó Yến Hồi liền lấy ra chậu tráng men cho bọn họ rửa tay.
“Vợ, em thật lợi hại, hầu như cái gì cũng biết làm.” Phó Yến Hồi rửa tay xong ca ngợi.
“Đương nhiên rồi, sau này anh muốn ăn gì đều có thể gọi món.”
“Có em thật tốt, anh muốn học nấu ăn với em.”
Hai vợ chồng vừa âu yếm xong, những người khác đều sán lại gần, bọn họ học rất nghiêm túc, lúc đầu có chút lạ tay, sau đó từ từ học được, thực ra cũng không khó lắm.
“Yến Hồi, anh tới giúp em thêm củi lửa, em hấp chín hết bánh đậu, để ra bên ngoài cho đông đá toàn bộ.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, người đàn ông liền tới giúp đỡ làm việc.
“Chị dâu, sau này chị có thể ngủ nướng, chỗ bánh đậu này có thể làm bữa sáng.” Từ Minh Viễn rất thích ăn món ngon địa phương.
“Nói rất đúng, chị dâu, lát nữa chỗ bánh đậu này đều chia cho bọn em.” Hà Phi cũng muốn mỗi ngày đều có thể ngủ nướng.
“Có chỗ bánh đậu này, tôi căn bản không muốn uống cháo ngô hạt lớn nữa.” Uông Hành vừa nói ra câu này, những người khác đều phụ họa gật đầu.
“Chúng ta không thiếu tiền phiếu và lương thực, sau này làm nhiều đồ ngon một chút.” Đặng Mặc nói xong, còn quay đầu nhìn về phía Phó Yến Hồi.
“Tôi dù sao cũng không có ý kiến gì, chỉ cần vợ đồng ý là được.” Phó Yến Hồi nói xong nhìn về phía Thẩm Uyển Thanh.
“Tôi tự nhiên là không có ý kiến, nhưng buổi sáng đừng tới gọi tôi, bữa sáng các anh tự giải quyết.” Thẩm Uyển Thanh thích nấu cơm nhưng không thích dậy sớm.
Bánh đậu hấp chín liền mang ra bên ngoài cho đông đá, sáu người đều chọn những cái xấu xí ăn trước, sau khi nếm thử bọn họ nhịn không được gật đầu.
“Ngon quá, nhân bánh chị dâu chuẩn bị mùi vị thật ngon.” Từ Minh Viễn ăn xong liền không kịp chờ đợi nói.
“Thơm thật.” Những người khác cũng đều ăn ngon đến mức không dừng lại được.
Phó Yến Hồi ăn ngon lành nhất, Thẩm Uyển Thanh không cho hắn ăn nhiều, ăn nhiều không tiêu hóa khó chịu, còn pha nước sơn tra cho bọn họ.
Cả một ngày, bọn họ đều bận rộn hấp bánh bao nếp đậu, sau khi đông đá thì chia đều cho mọi người.
Đêm đến tuyết lớn cuối cùng cũng ngừng, hai vợ chồng cầm gùi ra cửa, trở về lấy ra lê và hồng, vùi trong tuyết làm lê đông lạnh, hồng đông lạnh cũng vô cùng mỹ vị.
“Mọi người đừng vội, mỹ thực cần phải chờ đợi, qua vài ngày nữa là có thể ăn.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, đem lê và hồng đều vùi vào trong đống tuyết.
“Vợ, ngồi trên kháng ăn lê đông lạnh chắc chắn rất sảng khoái.” Phó Yến Hồi vừa nói ra câu này, những người khác đều tán đồng gật đầu.
“Hồng đông lạnh khẩu cảm càng tốt hơn, đợi đến chập tối là có thể ăn.” Đặng Mặc nói xong, ánh mắt mấy người kia bắt đầu phát sáng.
Đông Bắc vào niên đại này, tuyết lớn chính là tủ lạnh thiên nhiên, rất nhiều thịt đều để trong vại lớn, đặt ở ngoài trời chính là tủ lạnh lớn, có thể để đến mùa xuân năm sau.
Dưới sông đã sớm đóng băng, có người sẽ đi đục băng bắt cá, nam thanh niên trí thức cũng sẽ đi thử vận may, bọn họ sức lực lớn đục băng không khó, thanh niên trí thức mới đều đi theo xem náo nhiệt.
Vận may tốt, còn có thể bắt mấy con cá về khai mặn, cho nên các thanh niên trí thức nam đều chạy đi rồi.
Trên mặt băng quá trơn, nữ thanh niên trí thức đều không đi theo, hơn nữa bên ngoài tuyết vẫn còn rất dày, không thể để bị lạnh dễ bị cảm, các cô vẫn là tiếp tục trú đông.
Thẩm Uyển Thanh đang đan áo len, uống ly trà trái cây rất thoải mái, cuộc sống như vậy rất tốt đẹp, hầu như không có bất kỳ phiền não nào.
Bà dì cả (kinh nguyệt) đến báo danh đúng giờ, Thẩm Uyển Thanh nấu nước đường đỏ, còn là dùng linh tuyền thủy nấu, thả vài quả táo đỏ và kỷ tử, vừa có thể dưỡng thân lại có dinh dưỡng.
Lại lấy một bát yến sào ra, Thẩm Uyển Thanh ăn rất thỏa mãn, nằm trên kháng cái gì cũng không làm, mơ màng buồn ngủ đi vào giấc mộng.
Đợi bọn Phó Yến Hồi trở về, Thẩm Uyển Thanh nấu nước gừng, bỏ thêm đường đỏ vừa ấm vừa ngọt, bọn họ uống xong đi thay quần áo.
“Vợ, bọn anh bắt được mấy con cá lớn, đã làm sạch sẽ rồi em hầm đi.” Phó Yến Hồi nói xong, uống nước gừng rồi đi tắm nước nóng.
“Vậy em sẽ cho nhiều ớt một chút, hầm xong các anh uống hai ly.” Thẩm Uyển Thanh rất dịu dàng nói.