“Ừ, cũng được, mắt nhìn của con gái rất tốt.”
“Đương nhiên rồi, con gái của chúng ta mắt nhìn sẽ không kém.”
Thẩm Uyển Thanh quay đầu nhìn về phía cha mẹ, cô có thể cảm ứng được hai vợ chồng đang khóc.
“Đừng khóc, bên phía ba mẹ anh đã an bài ổn thỏa rồi, còn nhờ trưởng thôn chiếu cố họ thật tốt.” Tống Kim Triêu hạ thấp giọng nói bên tai cô.
“Tống Kim Triêu, anh thật tốt.” Thẩm Uyển Thanh nghe vậy lập tức nín khóc mỉm cười.
“Vợ, anh yêu em, loại yêu rất nhiều rất nhiều ấy.”
“Vâng, em cũng rất thích anh.”
Ô tô lần này lái đến bộ đội, tới nhà ăn tổ chức hôn lễ, chính ủy làm chủ hôn cho bọn họ, nghi thức đơn giản nhưng lại trang trọng.
Tuyên thệ xong, mọi người ngồi xuống uống rượu mừng, rượu không nhiều chỉ để dính chút không khí vui vẻ, trên bàn còn có thuốc lá kẹo bánh, tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết.
Vùng biên giới xa xôi, vật tư thiếu thốn.
Thẩm Uyển Thanh nhìn ngón tay của bọn họ, trên tay mỗi người đều có vết thương, ngay cả Tống Kim Triêu cũng vết thương chồng chất.
Xem ra, cô phải làm một loại kem dưỡng da tay, chuyên dùng cho các chiến sĩ, còn có thuốc trị đông thương phải chuẩn bị sẵn, đợi qua hai ngày nữa sẽ làm nhiều một chút.
Bọn họ là những người đáng yêu nhất, Thẩm Uyển Thanh muốn góp chút sức mọn, để tay của bọn họ bớt đau đớn hơn một chút.
Tiệc rượu kết thúc, Tống Kim Triêu đưa cô về gia thuộc viện, đợi bọn họ rời đi các chiến hữu bắt đầu tán gẫu.
“Chị dâu thật đẹp! Thảo nào doanh trưởng lại động lòng.”
“Đẹp thì đẹp thật, chỉ tiếc xuất thân không tốt lắm.”
“Câm miệng, sau này ở trong bộ đội đừng nói lời này.”
“Biết rồi, sau này tôi cũng muốn cưới một cô vợ xinh đẹp.”
“Cút, cứ cái dạng nghèo kiết xác của cậu, muốn cưới vợ cũng khó.”
“Ha ha ha, ha ha ha, tôi cũng muốn cưới vợ.”
Hai vợ chồng trở lại gia thuộc viện, hành lý đã sớm được đưa đến, Tống Kim Triêu an bài cho cô xong, đi ký túc xá chuyển hành lý của hắn về.
“Vợ, đây là sổ tiết kiệm em cất kỹ.” Người đàn ông nộp sổ tiết kiệm xong còn đi đóng cửa sân lại.
“Tống Kim Triêu, em có thể tin tưởng anh không?” Thẩm Uyển Thanh nhận lấy sổ tiết kiệm rất nghiêm túc hỏi.
“Có thể tin tưởng, em nói đi chuyện gì?” Tống Kim Triêu kéo cô ngồi xuống hỏi.
“Kim Triêu, anh đã nghe nói về Giới tử không gian chưa?” Thẩm Uyển Thanh không đáp mà hỏi lại.
“Biết, có sách từng nhắc đến Giới tử không gian.” Tống Kim Triêu đã đọc rất nhiều sách.
“Anh nhìn tay em này.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, xòe lòng bàn tay ra đột nhiên xuất hiện một quả táo.
“Chuyện này là sao? Giới tử không gian đúng không?” Tống Kim Triêu sau khi kinh hãi thì căng thẳng hỏi.
“Ừm, anh đã nghe nói về mượn xác hoàn hồn chưa?” Thẩm Uyển Thanh lại ném ra một cái búa tạ.
“Cái gì? Vợ à em không phải là Thẩm Uyển Thanh đúng không?” Tống Kim Triêu rất nhanh đã hiểu ra vấn đề.
“Không sai, em không phải là Thẩm Uyển Thanh ban đầu. Nhưng tên của em cũng gọi là Thẩm Uyển Thanh, chuyện này ba mẹ em đều không biết.” Thẩm Uyển Thanh không định giấu hắn.
“Ồ, cái Giới tử không gian kia anh có thể vào không?” Tống Kim Triêu tò mò không thôi.
“Đương nhiên có thể, em đưa anh vào tham quan.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, liền đưa tay kéo người đàn ông vào không gian.
Nhiệt độ trong không gian thích hợp, Tống Kim Triêu vào xong cảm thấy rất thoải mái, Thẩm Uyển Thanh lấy đến vài loại trái cây, kéo người đàn ông đi tham quan khắp nơi.
Bọn họ đến ruộng xem hoa màu, còn có các loại rau dưa và trái cây, các loại gia cầm thú săn và thủy sản, hắn nhìn thấy mà nhịn không được nuốt nước miếng.
Hai vợ chồng vừa rồi đều chưa ăn bao nhiêu, Thẩm Uyển Thanh kéo hắn tham quan xong, hai người đến phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
“Vợ, anh tới trợ giúp cho em.” Tống Kim Triêu rất tích cực nói.
“Được nha, Kim Triêu, anh sợ em không?” Thẩm Uyển Thanh cười hỏi.
“Không sợ, em là vợ của anh, chắc chắn sẽ không hại anh.”
“Không sai, đừng sợ hãi, em là người không phải quỷ.”
Tống Kim Triêu cạo mũi vợ, hắn còn sáp lại gần hôn mấy cái, Thẩm Uyển Thanh đưa tay ôm lấy cổ hắn, hai vợ chồng thân mật vô cùng kịch liệt.
“Vợ, anh muốn em, nhịn không được nữa rồi.” Tống Kim Triêu bị cô câu dẫn đến thần hồn điên đảo.
“Được, chúng ta cùng đi tắm.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, liền bị người đàn ông bế bổng lên.
Mọi chuyện tiếp theo nước chảy thành sông, hai vợ chồng khám phá bí mật của tình yêu, mãi đến khi trời tối tắm rửa xong đi vào bếp, bọn họ mới rốt cuộc ăn được lẩu.
Trên bàn ăn bày đầy các loại nguyên liệu, gà vịt thịt cá còn có các loại hải sản, Tống Kim Triêu ngửi thấy mùi thơm của nước lẩu, nước bọt không tự chủ được tiết ra.
“Ăn đi, em chuẩn bị cho anh bát nước chấm rồi.” Thẩm Uyển Thanh đưa đĩa dầu mè cho người đàn ông.
“Vợ, anh đúng là cưới được một đại bảo bối.” Tâm trạng Tống Kim Triêu rõ ràng rất tốt.
“Cẩn thận nóng, anh uống bia lạnh không?”
“Uống, anh đi lấy.”
Tống Kim Triêu mở cửa tủ lạnh, hắn nhìn thấy rất nhiều bia và đồ uống, lấy ra vài chai đặt trực tiếp lên bàn.
“Cụng ly! Chúc chúng ta tân hôn vui vẻ!” Thẩm Uyển Thanh uống đồ uống ướp lạnh.
“Cụng ly! Sau này anh sẽ chăm sóc em thật tốt.” Tống Kim Triêu nói xong, rất thỏa mãn uống một ngụm bia.
Một ngụm bia lạnh, một ngụm đồ uống lạnh, một miếng thức ăn cay tê, đầu lưỡi vừa tê vừa cay, hương vị kích thích mê người, ăn rồi còn muốn ăn nữa.
“Vợ, cay như vậy em chịu được không?” Tống Kim Triêu cười hỏi.
“Em rất thích ăn món cay, em thấy anh cũng khá ăn được cay đấy.” Thẩm Uyển Thanh phát hiện hắn mày cũng không nhíu một cái.
“Ừ, anh dùng ớt trộn cơm ăn, còn có thể ăn sống, quen rồi.”
“Các anh sống ở đây rất khổ cực nhỉ, sau này có em sẽ không phải đói bụng nữa.”
“Vợ, bảo vệ tốt bản thân mới là quan trọng nhất, bọn anh thực ra đã quen rồi.”
“Kim Triêu, em biết chế thuốc, những thứ này là kem trị đông thương và thuốc cầm máu, còn có kem dưỡng da tay có thể bảo vệ tay.”
“Vợ, anh thay mặt các chiến hữu cảm ơn em.”
Tống Kim Triêu đứng dậy chào theo nghi thức quân đội với cô, Thẩm Uyển Thanh cũng đứng dậy ôm lấy người đàn ông, hai vợ chồng ôm nhau ân ái vô cùng.
Ăn xong lẩu, bọn họ đi vào nhà kho dạo một vòng, Tống Kim Triêu nhìn thấy núi vàng núi bạc, ngẩn người ở đó kinh ngạc đến rớt cả cằm.
“Nhiều vàng như vậy, còn có những đồ cổ kia, đều là từ đâu ra?” Tống Kim Triêu tò mò hỏi.
“Gia sản của Thẩm gia đều ở đây, chỗ em còn có một tấm bản đồ kho báu, mẹ em nói là kho báu của Nguyễn gia.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, lấy ra miếng ngọc kia đưa cho người đàn ông.