Ngủ một giấc tỉnh dậy, Thẩm Uyển Thanh rửa mặt xong mới ra khỏi không gian, cô lấy ra không ít trái cây đúng mùa.
Còn nấu một nồi nước ô mai lớn, đợi nguội rồi thêm đá viên vào uống rất ngon, thời tiết nóng bức lại nấu thêm một nồi chè đậu xanh, thêm đường trắng vào đợi nguội uống càng ngon hơn.
Bốn rưỡi, dì giúp việc đến nhà nấu bữa tối, Thẩm Uyển Thanh còn bảo dì ấy uống canh, hai người chung sống rất không tồi, nấu xong bữa tối thì dọn dẹp vệ sinh.
Chạng vạng, người nhà họ Cố đều ngồi xuống ăn bữa tối, đợi dì giúp việc xách rác rời đi, bọn họ mới ngồi xuống uống ly trà.
“Ba mẹ, sáng nay con đi đăng ký hạ hương rồi.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, những người khác đều trừng to mắt nhìn chằm chằm cô.
“Uyển Thanh, con nhóc này rốt cuộc là nghĩ thế nào vậy? Mẹ đều đã sắp xếp công việc cho con rồi.” Thư Tĩnh nghe vậy gấp gáp vô cùng.
“Nha đầu, ba đi tìm người gạch tên con đi.” Cố Quốc Vĩ thở dài nói.
“Không được, nhà chúng ta bắt buộc phải có người đi hạ hương, đợi qua hai năm nữa con có thể trở về.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, người nhà họ Cố đều không tán thành lắc đầu.
“Chị, những người đi hạ hương đó, muốn trở về thật sự không dễ dàng đâu.” Cố Hâm tuổi không lớn nhưng cũng đã hiểu chuyện.
“Ba mẹ, nếu thật sự không còn cách nào khác, đến lúc đó để đại ca cưới con, đợi con về thành phố rồi lại đi ly hôn.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, vợ chồng nhà họ Cố lại tán thành gật đầu.
Cho dù là Cố Hâm, lần này cũng không lập tức phản đối, ngược lại còn trầm ngâm nói: “Nếu chị biến thành chị dâu cả, em chắc chắn sẽ không phản đối.”
“Uyển Thanh, con thật sự nguyện ý gả cho Cố Đình sao?” Thư Tĩnh không chắc chắn hỏi.
“Mẹ, hai năm này cứ để con đi hạ hương trước, đợi đến hai mươi tuổi vừa vặn kết hôn.” Thẩm Uyển Thanh nói ra lời này, những người khác lại không có ý kiến gì.
“Được, vậy quyết định như thế đi, hai năm sau hai đứa kết hôn.” Cố Quốc Vĩ tự nhiên không có ý kiến.
“Đối ngoại thì cứ nói là đính hôn từ nhỏ, đỡ cho có người lấy quan hệ anh em ra làm đề tài bàn tán.” Thư Tĩnh suy nghĩ chu đáo hơn bất cứ ai.
“Nói như vậy cũng được, dù sao chúng ta cứ một mực khẳng định là được.” Cố Hâm nhìn Thẩm Uyển Thanh nói.
“Ba mẹ, chuyện này có cần báo cho đại ca một tiếng không? Nếu anh ấy không đồng ý thì ba mẹ viết thư cho con.” Thẩm Uyển Thanh cố ý nói.
Hai vợ chồng nghe vậy gật đầu đồng ý, chuyện này quả thực phải báo cho con trai, không vội, đợi mấy ngày nữa rồi nói sau.
Ban đêm, Thẩm Uyển Thanh vào không gian sắp xếp vật tư, thu dọn xong những thứ có thể bán, cô dự định ngày mai lại đi chợ đen một chuyến.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh ăn xong bữa sáng liền ra ngoài, thay đổi trang phục cô lại đến chợ đen.
Bên trong có rất nhiều con hẻm, mỗi lần bán xong cô lại đổi một con hẻm, hóa trang thành bà thím không bị người ta chú ý.
Lần này cô bán đường đỏ, đường trắng, thịt lợn, gạo, kê, táo đỏ và quả óc chó...
Dù sao đổi một con hẻm không ai quen biết cô, tốc độ bán rất nhanh, cô đã cân sẵn từ trước, trực tiếp giao dịch thu tiền kiếm được mấy trăm đồng.
Che mặt, Thẩm Uyển Thanh lặng lẽ rời khỏi chợ đen, thay lại quần áo cũ đến bưu điện, mua chút tem rồi lại đến thư viện một chuyến, trả xong sách nguyên chủ mượn rồi rời đi.
Đến tiệm vịt quay, Thẩm Uyển Thanh bỏ tiền gói hai mươi con vịt quay, tiếp đó cô lại đi mua bánh trái và dưa muối... tóm lại chỉ cần thích cô đều mua nhiều một chút.
Đi vào trong hẻm, lát nữa đi ra hai tay trống trơn, cô lại chạy đến tòa nhà bách hóa, mua ủng đi mưa, ủng da, kem dưỡng da, bột ngọc trai, len lông cừu, vải màu xanh quân đội và hộp kim chỉ...
Có tiền có tem phiếu, tem phiếu là Thư Tĩnh đưa cho cô, bảo cô hôm nay ra ngoài mua đồ, thời tiết nóng bức không cần gửi hành lý, chăn đệm dày mùa thu sẽ gửi cho cô.
“A! Mình còn chưa ăn bữa trưa, thảo nào bụng đói.” Thẩm Uyển Thanh xoa bụng nói.
Nhìn thấy quán mì tương đen không xa, Thẩm Uyển Thanh bước vào quán ăn mì, ăn no uống say cô đi cung tiêu xã.
Rất nhanh, cô đã tiêu sạch tem phiếu trong tay, tay xách nách mang đồ đạc về gia thuộc viện, lại có người chỉ trỏ cô.
May mà cô sắp rời khỏi đây, nếu không đi hạ hương thì cho dù là lời đồn đại, cũng có thể ép chết một cô gái.
Thực ra, Thẩm Uyển Thanh phát hiện nguyên chủ bị trầm cảm, cô ấy không có ai để tâm sự mới cảm thấy áp lực.
Bị người ta bắt nạt cũng không biết mách lẻo, nguyên chủ thật ngốc, u uất tích tụ, cuối cùng còn bị những người đó hại chết, chỉ tiếc là không thể báo thù cho cô ấy.
Nhưng mà, trước khi đi, Thẩm Uyển Thanh vẫn sẽ ra tay dạy dỗ bọn họ.
Dạy dỗ trong tối, cô có không gian không sợ sẽ gặp nguy hiểm, hơn nữa những người đó quả thực đáng bị dạy dỗ.
Ăn xong bữa tối, cả nhà bọn họ đều giúp sắp xếp hành lý, Thư Tĩnh còn đổi với đồng nghiệp không ít tem phiếu, hơn nữa đều là tem phiếu thông dụng toàn quốc.
“Mẹ, những tem phiếu này đủ cho con dùng rồi, ba mẹ cũng phải giữ lại một ít để tự tiêu chứ.” Thẩm Uyển Thanh chỉ nhận một nửa số tem phiếu.
“Không được, những tem phiếu này con mang đi hết đi, chúng ta vẫn còn, không cần lo lắng.” Thư Tĩnh nói xong, nhét nốt một nửa số tem phiếu còn lại cho cô.
Hết cách, Thẩm Uyển Thanh đành phải nhận hết, lấy ra một số món quà tặng bọn họ, ví dụ như bút máy, đồng hồ, khăn lụa, lá trà, thuốc lá, trái cây và lương thực...
Người nhà họ Cố nhận được quà rất vui vẻ, Thư Tĩnh còn nhét cho cô một ngàn đồng, bảo cô mang về quê không cần tiết kiệm, bọn họ đều có công việc không thiếu tiền và tem phiếu.
Những ngày tiếp theo, Thẩm Uyển Thanh đều sẽ đến chợ đen bán vật tư, còn đánh từng người một trong số những kẻ đó một trận.
Cô đeo khẩu trang, cho nên không ai nhận ra cô, tự nhiên ra tay không nặng lắm, nhưng đã giúp nguyên chủ trút được cơn giận.
Ngày đi hạ hương, người nhà họ Cố ngoại trừ Cố Đình không đến, anh đi làm nhiệm vụ không ở Kinh Thị, những người khác đều đến tiễn cô đi hạ hương.
“Uyển Thanh, con đến nông thôn phải chú ý an toàn, đừng đi một mình sẽ rất nguy hiểm, con lớn lên xinh đẹp nhất định phải cẩn thận.” Thư Tĩnh không yên tâm dặn dò.
“Ba mẹ, ba mẹ yên tâm đi, con sẽ rất cẩn thận.” Thẩm Uyển Thanh an ủi nói.
“Nha đầu, có việc gì thì gọi điện thoại về, mỗi tháng viết một bức thư, qua năm mới có kỳ nghỉ thì về.” Cố Quốc Vĩ luôn coi cô như con gái ruột.
“Chị, em sẽ tiết kiệm tiền gửi cho chị, hai năm sau để đại ca đi cưới chị.” Cố Hâm đỏ hoe hốc mắt rơi nước mắt.
Bọn họ trò chuyện một lúc lâu, cho đến khi lên tàu hỏa mới dừng lại, còn giúp cô cất kỹ hành lý.