“Vậy đi phương Nam xuống nông thôn, chẳng phải là càng vất vả?”
“Không sai, hơn nữa tôi còn nghe nói, có nơi ở phương Nam không có giường lò, mùa đông chỉ có thể cắn răng chịu đựng, bọn họ đều ngủ giường, sưởi ấm dùng lò than, không an toàn sẽ bị trúng độc.”
“Vậy nơi này cũng khá tốt, ít nhất có giường lò không sợ lạnh.”
“Ừ, quả thực là như thế, muốn ăn thịt còn có thể vào núi săn thú, phương Nam ăn thịt đều phải bỏ tiền mua.”
Đợi các cô trò chuyện gần xong, xương sống bò cuối cùng cũng hầm xong, Thẩm Uyển Thanh múc đầy một hộp cơm, đưa cho Lý Quyên tiễn cô ấy rời đi, lại áp chảo bánh ngô cũng không vội.
Nồi rất nóng, bánh ngô rất nhanh là có thể chín, cô cầm xương sống bò đang gặm rất ngon lành.
Gặm xong, Thẩm Uyển Thanh mới ăn bánh ngô, sau đó lại lấy ra mấy loại trái cây, còn có tôm to nướng và hàu nướng, bổ sung vitamin và protein.
Bữa cơm này ăn rất hài lòng, Thẩm Uyển Thanh dùng nước nóng rửa bát, lại đi ra giếng lấy nước đun sôi, có thể giặt quần áo ngâm chân dùng.
Xương sống bò còn lại thu vào nhà kho, nồi sắt rửa sạch sẽ hầm canh xương heo, hầm xong lại tiếp tục dù sao cũng phải đốt giường lò.
Thẩm Uyển Thanh còn hầm canh thịt dê, canh nội tạng dê, canh thịt bò, canh hải sản, canh vịt già, canh ngỗng già, canh sườn, canh bao tử heo, canh nấm, canh chua cay, yêm đốc tiên (canh măng hầm thịt), canh gà nhân sâm và Phật nhảy tường...
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Uyển Thanh còn nấu cháo bát bảo, cháo đậu xanh, cháo sườn, cháo thịt bò, cháo hải sản, cháo rau củ, cháo bí đỏ, cháo khoai từ, cháo thịt nạc trứng bắc thảo, cháo hạt sen bách hợp, cháo tôm ngô, cháo gà nấm mỡ, cháo kê bào ngư, cháo nhãn lồng táo đỏ và cháo ngũ cốc khoai tím...
Trước vụ xuân, Thẩm Uyển Thanh chế tạo rất nhiều bánh ngọt, có bánh mã thầy, bánh bà xã, bánh hoa quế, bánh hoa đào, bánh trứng chảy, bánh đậu xanh, bánh lưỡi bò, mật tam đao, bánh đậu vàng, bánh Sachima, bánh bông tuyết, bánh lừa lăn, bánh thanh đoàn và bánh vỏ cua...
Những loại bánh ngọt này đều là món cô thích ăn, Thẩm Uyển Thanh mỗi loại đều làm xong tích trữ, lúc vụ xuân bận rộn không có thời gian nấu cơm.
“Đồng chí Thẩm, đây là thịt kho tàu tôi làm, cô nếm thử xem mùi vị thế nào?” Nam thanh niên trí thức Chu Khải chạy tới hiến ân cần.
“Không cần đâu, tôi giảm béo, không ăn thịt.” Thẩm Uyển Thanh trực tiếp từ chối.
“Cô gầy như vậy, căn bản không cần giảm béo.”
“Ngại quá, tôi đã có vị hôn phu rồi.”
Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, Chu Khải ngẩn người một lát, bưng thịt kho tàu rời đi, có người thế mà đang nhìn trộm.
Đóng cửa phòng, mấy người nhìn trộm kia mới thu liễm, Thẩm Uyển Thanh rất cạn lời nằm trên giường lò.
Trong thời gian vụ xuân, Thẩm Uyển Thanh nhận được tiền gửi của gia đình, còn có tiền gửi và thư tín của Cố Đình.
Ngày mưa, cô đội mưa phùn đi bưu điện một chuyến, lấy được tiền gửi đều thu vào không gian, còn đi tiệm cơm quốc doanh đánh chén.
Bận rộn xong vụ xuân đã hơn một tháng, thời tiết chuyển ấm đi vào núi đào rau dại, Thẩm Uyển Thanh ngày nghỉ đi công xã gửi thư, cô lại gửi cho Cố Đình không ít tương.
Hơn hai tháng tiếp theo, Thẩm Uyển Thanh đều không nhận được thư tín của Cố Đình, đoán chừng người đàn ông này lại nhận nhiệm vụ rời đi.
Không kịp hồi âm, vậy thì nói rõ nhiệm vụ rất gai góc, anh đều không có thời gian viết một bức thư.
Mùa hè nóng bức, hoa màu trong ruộng phát triển tốt, các thanh niên trí thức đều đang làm việc ngoài đồng, nam thì gánh nước nữ thì đang nhổ cỏ.
“Uyển Thanh, cô là thật sự có vị hôn phu sao?” Lý Quyên sán lại gần tò mò hỏi.
“Ừ, anh ấy là bộ đội, tôi và anh ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ.” Thẩm Uyển Thanh nở nụ cười đẹp đến kinh ngạc.
“Vậy các cô định khi nào kết hôn?”
“Năm sau đi, chậm nhất năm kia chắc chắn sẽ kết hôn.”
“Cô nghe nói chưa, có một thanh niên trí thức cũ muốn gả cho người trong thôn.”
“Không biết, đây là lựa chọn của người ta.”
Thời gian lại trôi qua hơn nửa tháng, Thẩm Uyển Thanh không yên lòng lại đi gửi thư, thuận tiện gửi cho anh quần lót, áo ba lỗ và áo sơ mi mới làm.
Còn có bút máy, thắt lưng, thuốc cầm máu, thuốc hạ sốt, thuốc cảm cúm và thuốc tiêu viêm...
Hết cách rồi, Thẩm Uyển Thanh thực sự là không yên lòng, gửi chút thuốc cô mới có thể an tâm, về phần thuốc men không cần thiết phải lo lắng, bộ đội muốn cô có thể tặng miễn phí.
Chỉ là, Cố Đình còn đang ở nơi khác làm nhiệm vụ, bưu kiện để ở phòng bảo vệ ký gửi, chỉ có thể đợi anh trở về lại mở ra.
Mãi cho đến khi thu hoạch xong vụ thu, Thẩm Uyển Thanh đều không nhận được thư trả lời, cô ngược lại không còn sốt ruột, tâm rất tĩnh.
Trước khi tuyết rơi lớn, cô cuối cùng cũng nhận được thư của Cố Đình, còn có phiếu chuyển tiền và một số loại phiếu.
Trong thư viết anh đã nộp báo cáo kết hôn, hơn nữa anh còn thăng chức trở thành Phó doanh trưởng.
Cho nên, bọn họ có thể kết hôn đi bộ đội tùy quân, bảo Thẩm Uyển Thanh đợi thêm một khoảng thời gian.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô liền đi bưu điện công xã gọi điện thoại, Cố Đình nhận được điện thoại tâm tình rất tốt.
“Vợ à, đợi anh xin nghỉ được sẽ đến đón em, báo cáo kết hôn rất nhanh sẽ được phê duyệt.” Giọng nói của Cố Đình trầm thấp rất êm tai.
“Anh Đình, vậy em ở trong thôn đợi anh, nhà đã xin được chưa?” Thẩm Uyển Thanh không quá muốn ở nhà lầu.
“Nhà mới còn chưa xây xong, nhưng sân viện thì ngược lại có.”
“Không sao, em thích ở sân viện, không thích ở nhà lầu.”
“Đúng rồi, chúng ta kết hôn phải chuyển hộ khẩu, còn có hành lý phải thu dọn kỹ.”
“Em biết rồi, hộ khẩu đợi anh đến thì đi tìm Đại đội trưởng, hành lý em sẽ thu dọn xong trước.”
Cúp điện thoại, hai người đều rất hướng tới cuộc sống sau khi kết hôn, Thẩm Uyển Thanh lại đi Cung tiêu xã mua đồ.
Lại đi tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, gà con hầm nấm đặc biệt thơm, gói mang về hai phần thu vào không gian, trở lại trong thôn cũng khá lạnh.
Thẩm Uyển Thanh mở cửa phòng đốt giường lò, sau đó cô bắt đầu thu dọn hành lý, những thứ không thường dùng đều thu vào không gian.
Ngoại trừ quần áo và chăn đệm, những thứ khác thật sự không nhiều, hai người bọn họ có thể mang đi.
Mấy ngày tiếp theo, chia xong lương thực giết heo chia thịt, bắt đầu có tuyết rơi cũng khá náo nhiệt.
Thẩm Uyển Thanh ở trong không gian muối kim chi cải thảo, còn có dưa chua trực tiếp muối năm vại lớn.
“Haizz! Việc tốn sức này sau này phải để đàn ông làm.” Thẩm Uyển Thanh lẩm bẩm một mình đã thành thói quen.
Mấy ngày sau đó, cô ở trên giường lò bận rộn đan áo len, lần này cô đan cho chính mình.
Áo len màu đỏ, mặc lên người nhất định rất xinh đẹp, cô là phụ nữ chắc chắn cũng yêu cái đẹp.
Hơn nữa, lần này trở về bọn họ sẽ kết hôn, còn có khả năng sẽ tổ chức hôn lễ, bày mấy bàn rượu là tối thiểu, người nhà họ Cố chắc chắn đều sẽ tham gia.