Ăn no uống say, để bọn trẻ ra ngoài chơi một lát, hai vợ chồng bận rộn tổng vệ sinh, dọn dẹp lại nhà cửa một lượt, vườn rau cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Dọn dẹp xong, hai vợ chồng đun nước tắm rửa rất vui vẻ.
“Vợ, ngày mai anh phải đến bộ đội báo danh, con trai thật sự không đi học sao?” Cố Đình không chắc chắn hỏi lại.
“Không đi, đến lúc đó đi thi là được, trường học dạy quá đơn giản, em dạy con có thể học tốt hơn.” Thẩm Uyển Thanh không đồng tình nói.
“Được rồi, chuyện trong nhà em làm chủ, bữa tối em muốn ăn gì?”
“Ăn bào ngư hầm thịt kho tàu, tôm sú, cua cay, trứng hấp và cá mú hấp xì dầu.”
Cố Đình gật đầu nhìn vợ, Thẩm Uyển Thanh lấy nguyên liệu ra, bọn họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối, giúp đỡ lẫn nhau, tình ý đong đầy.
Tình yêu là gì?
Không phải là tiền bạc chất cao như núi, không phải là lời nói anh yêu em trên môi, mà là hành động yêu thương, che chở, luôn đặt bạn lên vị trí hàng đầu.
Rất nhiều người đàn ông bị chia tay mà không biết lý do, chính là vì người đàn ông đó đối xử tốt với cả những người phụ nữ khác.
Tình yêu là duy nhất, tình yêu là sự thiên vị, không phải là độc nhất vô nhị thì thà vứt bỏ.
“Mẹ ơi, chúng con về rồi! Chơi mệt quá đi mất.” Cố Tuyết cất giọng trẻ con nũng nịu nói.
“Muội muội, anh đi lấy quần áo sạch, chúng ta tắm xong rồi ăn cơm.” Cố Tiêu nói xong, chạy về phòng lấy quần áo sạch để thay.
“Vợ, em đi tắm cho con gái đi, bên này anh tự lo được.” Cố Đình cười nói với Thẩm Uyển Thanh.
“Được rồi, vậy em đi tắm cho con gái đây.” Thẩm Uyển Thanh gật đầu bước ra khỏi bếp.
Đợi hai đứa trẻ tắm xong, Cố Đình cũng đã làm xong bữa tối, mấy món ngon bày trên bàn, Thẩm Uyển Thanh lấy nước cốt dừa ra, gia đình bốn người ngồi xuống ăn cơm.
Cố Đình bận rộn bóc vỏ tôm cho Thẩm Uyển Thanh, Cố Tiêu cũng bóc cho muội muội mấy con, vô cùng đáng yêu, tình cảm anh em siêu tốt.
Có ăn có uống, dạo này bọn trẻ cao lên không ít, cao hơn hẳn những đứa trẻ nhà khác.
Đêm đến, hai vợ chồng nằm trên giường, trò chuyện về tương lai của các con, chuyện giáo dục thì không lo, có Thẩm Uyển Thanh dạy dỗ, ngược lại học cái gì mới là điều gây tranh cãi.
“Đợi con gái tròn bốn tuổi, em muốn dạy con cầm kỳ thi họa, thêu thùa, thơ, rượu, hoa và trà.” Thẩm Uyển Thanh muốn bồi dưỡng khiếu thẩm mỹ và sự tu dưỡng cho con gái.
“Vợ à, học mấy thứ này không thực tế lắm, nên học võ và nấu ăn.” Quan điểm của Cố Đình không giống vậy.
“Phụ nữ không thể cứ quanh quẩn bên bếp lò, những thứ em nói đều phải học hết, cho dù học không tinh cũng rất tốt.”
“Được rồi, vẫn là em quyết định, dù sao em cũng là giáo viên.”
Trò chuyện xong, một đêm xuân phong, vợ chồng ân ái.
Những ngày sau đó, Thẩm Uyển Thanh dạy con trai học kiến thức trong sách vở.
Cố Tuyết ngồi bên cạnh xem truyện tranh, còn có rất nhiều đồ chơi nên không hề quấy khóc, bụng đói thì có bánh ngọt và sữa bò.
“Con trai, cuốn sách này học xong rồi, sau này đọc lại hai lần nữa nhé.” Thẩm Uyển Thanh muốn con khắc sâu ấn tượng.
“Mẹ ơi, con sẽ ôn cố tri tân, những gì đã học đều xem lại hai lần.” Cố Tiêu rất thông minh nói.
“Dục tốc bất đạt, gặp chuyện phải suy nghĩ kỹ, tam tư rồi mới hành động.”
“Con nhớ rồi, mẹ thật thần kỳ, cái gì cũng biết.”
Cố Tiêu thật sự rất sùng bái Thẩm Uyển Thanh, một người mẹ như vậy giống như thiên nhân tồn tại, ba đối với mẹ cũng vô cùng sùng bái, ánh mắt ba nhìn mẹ rất cuồng nhiệt.
Mỗi buổi sáng, Cố Tiêu sẽ dậy sớm ra ngoài chạy bộ, đọc sách xong thì ra sân đứng trung bình tấn, theo Cố Đình học quân thể quyền.
Còn tranh thủ đến xưởng thực phẩm một vòng, dạy bọn họ làm mực khô và tôm khô.
Trái cây đóng hộp cũng thêm nhiều loại mới, đồ hộp thập cẩm và đồ hộp tỳ bà, doanh số sau đó tăng lên theo đường thẳng.
Lúc rảnh rỗi, ba mẹ con chạy ra biển bắt hải sản, bọn họ chơi đùa không biết chán, chạy tới chạy lui vô cùng vui vẻ, trên bãi biển tràn ngập tiếng cười đùa.
“Mẹ ơi, con yêu mẹ!” Cố Tiêu lớn tiếng hét lên.
“Mẹ ơi, con yêu mẹ!” Cố Tuyết cũng bắt chước làm theo.
“Các bảo bối, mẹ cũng rất yêu các con!” Thẩm Uyển Thanh cũng hùa theo hét lớn.
Những đứa trẻ khác cũng hùa theo hét lớn, các quân tẩu đi bắt hải sản đều rơm rớm nước mắt, cuộc sống bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, đợi phát lương là có thể đi mua thịt ăn.
Những ngày tháng tốt đẹp như vậy, khiến bọn họ đều cảm thấy rất mãn nguyện, hiếm khi được nghỉ ngơi còn chạy ra biển bắt hải sản.
Thẩm Uyển Thanh bắt được không ít cua, dạo này ghẹ xanh tràn lan, nàng dùng ý niệm thu vào không gian, dù sao nhiều như vậy cũng không ai phát hiện ra.
“Thủy triều lên rồi!” Có người lớn tiếng hét lên.
“Các bảo bối, chúng ta về nhà làm hải sản sốt thái thôi.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, bọn trẻ đã chạy bay biến.
Cố Tuyết nhỏ xíu chạy lon ton siêu đáng yêu, cái mông nhỏ lắc lư toàn là thịt, tiểu gia vị này tham ăn nên cả người mũm mĩm, đây đã là trong tình trạng bị kiểm soát rồi đấy.
Cố Tiêu ngày nào cũng rèn luyện, thân hình chuẩn không có thịt thừa, kéo tay muội muội phòng ngừa bị ngã, người ca ca này làm rất tốt.
Thẩm Uyển Thanh đi theo phía sau bọn chúng, xách theo thùng nước đi cũng không chậm, dáng dấp xinh đẹp, làn da siêu trắng trẻo, ở phương Nam thế này là rất hiếm thấy.
Bởi vì, phụ nữ có đẹp đến mấy cũng sẽ bị phơi đen, Thẩm Uyển Thanh trắng như vậy rất hiếm có, luôn ở trong nhà không bị phơi nắng, mỗi ngày uống linh tuyền thủy nên da dẻ rất đẹp.
Về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh bắt đầu sơ chế hải sản, bọn trẻ đi tắm rửa thay quần áo, quần áo bẩn đều nhét vào máy giặt, giặt xong lại lấy ra phơi.
Buổi trưa, nàng làm một nồi lớn hải sản sốt thái, múc ra một chậu lớn đủ cho ba mẹ con ăn.
Phần còn lại cho vào hộp cất tủ lạnh, tối lấy ra ăn hương vị càng tuyệt vời hơn!
“Mẹ ơi, thức ăn mẹ nấu là ngon nhất.” Hai đứa trẻ đều nịnh nọt nói.
“Ừm, các con thích ăn cũng phải kiềm chế, ăn thành mập ú là xấu lắm đấy, hơn nữa người béo sức khỏe không tốt đâu.” Thẩm Uyển Thanh thay đổi cách dọa dẫm bọn chúng.
Cố Tiêu gật đầu cười rạng rỡ, cậu bé hiểu ý mẹ, Cố Tuyết còn nhỏ ánh mắt mờ mịt, miệng không ngừng nhai ăn rất ngon lành.
Ăn xong, bọn trẻ về phòng ngủ trưa, Thẩm Uyển Thanh vào không gian tắm rửa, thay váy ngủ, ăn một que kem.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng lấy điện thoại ra đọc tiểu thuyết, khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi, ăn một miếng sô-cô-la thật ngọt ngào, lại ăn thêm một gói que cay thật đậm đà.
Những ngày tháng tươi đẹp như vậy, đến tháng bảy thì đột ngột dừng lại, bởi vì có một cơn bão lớn ập đến.
Thẩm Uyển Thanh nhân lúc bọn trẻ ngủ say, đưa bọn chúng vào không gian cho an toàn, sau đó thu dọn toàn bộ đồ đạc, đóng chặt cửa nẻo rồi cũng tiến vào không gian.