Thẩm Uyển Thanh gửi đi cuốn sách đã dịch xong, bụng nàng bây giờ giống như thổi khí cầu vậy, hôm nay hiếm khi xuống lầu đi bưu điện gửi đồ, trên đường về nhà vừa vặn gặp Quý Hàn Dạ.
“Vợ, em đi làm gì thế? Lần sau có việc thì nói với anh, bụng lớn ít ra cửa thôi.” Quý Hàn Dạ lo lắng nói.
“Vâng, em đi bưu điện gửi sách một chuyến, cũng muốn ra cửa đi dạo một chút.” Thẩm Uyển Thanh giải thích.
“Vậy anh đi bộ cùng em về, sau này ra cửa anh đi cùng em.”
“Được, anh không ở nhà em sẽ cố gắng ít ra cửa.”
Mấy ngày sau, có người lái xe Jeep đến tìm Thẩm Uyển Thanh, đối phương đều mặc quân phục còn mang theo cái rương.
“Chào đồng chí! Xin hỏi là đồng chí Thẩm Uyển Thanh phải không?” Người đàn ông gõ cửa cười hỏi.
“Đúng vậy, tôi chính là Thẩm Uyển Thanh, các anh tìm tôi có việc gì?” Vừa dứt lời, Quý Hàn Dạ liền vội vàng chạy lên lầu.
“Vợ, cho bọn họ vào nhà trước, có chuyện gì vào trong rồi nói.” Quý Hàn Dạ là đạp xe đạp chạy về.
Năm phút sau, Thẩm Uyển Thanh ký thỏa thuận bảo mật, ngồi ở phòng khách dịch tài liệu, Quý Hàn Dạ ngồi cùng mấy người kia, cửa ra vào còn có người canh gác bên ngoài.
Nửa giờ sau, Thẩm Uyển Thanh dịch xong tài liệu, đối phương để lại một trăm đồng, đây là thù lao trả cho nàng, người có văn hóa kiếm tiền thật dễ dàng.
Đừng coi thường một trăm đồng, tiền lương người bình thường hơn ba mươi đồng, có thể nuôi sống cả nhà năm miệng ăn, một trăm đồng thật sự không ít.
“Vợ, xin lỗi, lần này là ba nhắc tới em, mới có thể để em dịch tài liệu.” Quý Hàn Dạ ngại ngùng xin lỗi.
“Không sao, quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, huống chi em còn có tiền kiếm.” Thẩm Uyển Thanh không để ý xua tay.
Quý Hàn Dạ thấy nàng không tức giận, mới rốt cuộc quay về tiếp tục đi làm, Thẩm Uyển Thanh vui vẻ cất kỹ tiền, chuyện tốt như vậy nàng sẽ không từ chối.
Tập tài liệu kia có liên quan đến hàng không vũ trụ, Thẩm Uyển Thanh sẽ không tiết lộ với ai, thỏa thuận bảo mật không phải ký chơi, ngay cả Quý Hàn Dạ cũng không thể nói.
Thừa dịp người đàn ông không ở nhà, vào không gian ăn vụng kem ly, mỗi lần ăn vài miếng cho đỡ thèm, không thể ăn nhiều sợ tiêu chảy, đây chính là tệ đoan của việc mang thai, rất nhiều thứ đều không thể ăn.
Hôm nay kiếm được tiền tâm trạng tốt, nàng làm chút hải sản ngâm sống, còn hầm một nồi gà nấu, chúc mừng một chút tối nay ăn gà.
Hai tháng sau, Quý Hàn Dạ thăng chức tăng lương, còn mang về tám ngàn tiền thưởng, Thẩm Uyển Thanh cười đi gửi ngân hàng, thêm vào hai ngàn cho tròn một vạn, nàng cũng nhận được phiếu chuyển tiền, những người khác đều hâm mộ không thôi.
Sau đó, bụng nàng càng ngày càng lớn, hơn tám tháng thì vỡ nước ối, may mà kịp thời đưa đến bệnh viện, Đào Diễm chạy tới trông nom con cái, Quý Hàn Dạ xin nghỉ vài ngày, hắn hầu hạ vợ ở cữ.
“Lần này Uyển Thanh chịu không ít tội, các con còn định sinh con không?” Đào Diễm dỗ dành xong cặp long phượng thai hỏi.
“Mẹ, con đợi các con đầy tháng sẽ đi thắt ống dẫn tinh.” Quý Hàn Dạ nhỏ giọng nói.
“Cũng được, các con thương lượng xong là được, chúng ta sẽ không có ý kiến.” Đào Diễm người này rất khai sáng.
“Cảm ơn mẹ, hai đứa bé lớn lên thật đẹp.” Quý Hàn Dạ cảm thấy con gái lớn lên đặc biệt giống vợ.
“Uyển Thanh ở cữ làm thế nào? Hay là bỏ tiền thuê một dì giúp việc?” Đào Diễm là bác sĩ rất khó xin nghỉ.
“Được, chuyện này con thương lượng với vợ một chút.” Quý Hàn Dạ không có tự mình chủ trương.
Thẩm Uyển Thanh thật ra đã tỉnh, nhưng nàng lại không mở mắt, không phải vì nghe lén mà là rất mệt.
Người đàn ông này còn tốt hơn so với nàng tưởng tượng, trong nhà bất cứ chuyện gì cũng sẽ trưng cầu ý kiến của nàng.
“Vợ, em tỉnh rồi à!” Quý Hàn Dạ vui vẻ đi gọi bác sĩ.
“Sản phụ khôi phục rất tốt, không có vấn đề gì ngày kia có thể xuất viện.” Bác sĩ kiểm tra xong nói.
“Cảm ơn bác sĩ, vợ tôi có thể ăn đồ ăn không?” Quý Hàn Dạ sợ Thẩm Uyển Thanh đói.
“Có thể ăn chút thức ăn lỏng, thanh đạm chút đừng ăn quá no.” Bác sĩ nói xong, liền cười rời khỏi phòng bệnh.
“Mẹ, các con đã uống sữa chưa?” Thẩm Uyển Thanh lo lắng hỏi.
“Con yên tâm, mẹ vừa đút một ít nước sạch, con lát nữa cho chúng bú sữa, không có sữa thì cho chúng uống sữa bột, sẽ không để chúng đói đâu.” Đào Diễm rất vui vẻ nói.
Quý Hàn Dạ lấy nước nóng lau rửa cho vợ, lúc sinh nở cả người nàng đều ướt đẫm mồ hôi, không thể tắm rửa lau qua một chút cũng thoải mái hơn nhiều.
Quý Hàn Dạ rót cho nàng nửa ly nước ấm, Thẩm Uyển Thanh đổi thành linh tuyền thủy uống hết, uống xong thân thể lập tức khôi phục rất nhiều, cơn đau phía dưới khôi phục hơn một nửa, không dám uống nhiều sợ bác sĩ sẽ nghi ngờ, vẫn là đợi sau khi xuất viện lại uống linh tuyền thủy.
“Đúng rồi, tên các con gọi là gì?” Thẩm Uyển Thanh nằm xuống hỏi.
“Tên vẫn là để ông nội đặt đi, tên mụ (tên ở nhà) vợ em đặt.” Quý Hàn Dạ vừa nói vừa đắp chăn cho nàng.
“Vậy thì gọi là Đoàn Đoàn và Viên Viên.” Thẩm Uyển Thanh nói rất tùy ý.
“Uyển Thanh con thật là thông tuệ, tên mụ này ngụ ý thật tốt.” Đào Diễm rất hài lòng cô con dâu này.
Chạng vạng tối, Quý Hàn Dạ liền để Đào Diễm về nhà, vợ có hắn hầu hạ là được rồi, hai đứa bé ăn no là ngủ, ngoan ngoãn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.
Hai ngày sau, cảnh vệ viên lái xe đón bọn họ về nhà, hai vợ chồng trong tay đều ôm con, đồ đạc toàn bộ đều do cảnh vệ viên xách.
Về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh liền uống linh tuyền thủy, lấy ra năm thùng linh tuyền thủy, cảnh vệ viên xách nước xuống lầu.
Quý Hàn Dạ cho cậu ta hai bao thuốc lá, ông cụ Quý đã đặt tên xong, bé trai thì gọi là Quý Mộc Tỉ, bé gái thì gọi là Quý Mộc Vũ.
Trong thời gian ở cữ, Thẩm Uyển Thanh gần như cái gì cũng không làm, hai đứa bé ăn no là ngủ, Quý Hàn Dạ đi làm nàng nghe tiểu thuyết, trong không gian tích trữ rất nhiều đồ ăn, hai vợ chồng đều béo lên vài cân.