Ban ngày ở trong không gian không nóng, buổi tối có quạt điện có thể chịu được, cơ thể ra chút mồ hôi rất có lợi.
Bận rộn đến chiều bụng kêu ùng ục, Thẩm Uyển Thanh xuống bếp ăn trưa, tích trữ rất nhiều món ngon giờ lấy ra ăn, đợi lần sau có rảnh lại tích trữ thêm nhiều chút.
Ăn cơm xong, Đô Đô tỉnh dậy tè một bãi, Thẩm Uyển Thanh thay cho con miếng tã, chơi với con một lát rồi đi giặt tã.
“Đô Đô, vẫn là con hạnh phúc nhất, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại tiếp tục ăn.” Thẩm Uyển Thanh cảm thấy giống như đang nuôi heo con vậy.
Chập tối, cô bế con trai ra khỏi không gian, cho bú no xong dỗ con ngủ, bật quạt quay đầu thổi gió, không thổi thẳng vào người có gió rất mát.
Bước vào bếp, Thẩm Uyển Thanh lấy ra sứa, dưa chuột, cua, tôm to, lươn, bạch tuộc, hàu, bào ngư, thịt ba chỉ và hành gừng tỏi.
Đợi lúc Tần Hạo về đến nhà, các món khác đã làm xong, trong nồi đang hầm thịt ba chỉ bào ngư.
“Vợ, lươn này là nướng than à?” Tần Hạo ngửi thấy mùi thơm hỏi.
“Đúng vậy, em còn rắc không ít bột tiêu nữa.” Thẩm Uyển Thanh thật ra còn nhỏ nước chanh.
Như vậy có thể khử được rất nhiều mùi tanh, lươn nướng đúng là thơm phải ăn lúc nóng, hai vợ chồng ăn ngay trong bếp, đợi thịt ngấm nước sốt rất nhanh có thể ra nồi.
Bữa tối này, hai vợ chồng đều ăn rất thỏa mãn, uống bia lạnh và nước dừa, bọn họ ăn sạch bách cơm canh đã làm, lính tráng khẩu vị đúng là siêu tốt.
Mấy ngày sau, Tần Hạo nhận nhiệm vụ phải đi tàu ra biển, ít nhất phải đi một tuần mới về.
“Ông xã, cái áo phao này anh mặc vào rồi hẵng đi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn phải nhảy xuống biển, cái áo này có thể giúp anh nổi lên.” Thẩm Uyển Thanh hạ thấp giọng nói.
“Vợ, đây là chất liệu gì vậy?” Tần Hạo nhận lấy tò mò hỏi.
“Anh đừng hỏi, hiện tại căn bản là không chế tạo ra được đâu.”
“Vậy được rồi, đừng lo lắng, anh sẽ an toàn trở về.”
Thẩm Uyển Thanh giúp anh thu dọn hành lý, tiễn anh đi trong lòng vô cùng không nỡ, nhưng anh là sĩ quan quốc gia là quan trọng nhất, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của họ.
Trong gia thuộc viện, còn có không ít sĩ quan cũng phải lên tàu cùng, các quân tẩu đều thu dọn hành lý tiễn chồng.
Thẩm Uyển Thanh bế con trai vào không gian, trong đầu cô đang nghĩ đến những bài nhạc đỏ, thời đại này chỉ có thể hát những bài này.
Nghĩ đến bài hát, Thẩm Uyển Thanh lấy điện thoại ra mở nhạc, con trai nghe thấy còn nhìn chằm chằm điện thoại cười ngây ngô.
Hai mẹ con nghe tiếng nhạc du dương, sống rất vui vẻ trong không gian, Tần Hạo không ở nhà ban đêm ngủ trong không gian.
Nhóm nữ thanh niên trí thức đến trước đó, cũng đều lần lượt tìm được một nửa kia, bọn họ đều là tự nguyện gả cho sĩ quan.
Thời đại này, sĩ quan đi đến đâu cũng rất được ưa chuộng, cho dù là đời vợ hai đời vợ ba cũng đắt hàng.
Ba ngày sau, Thẩm Uyển Thanh bế con trai ra khỏi không gian, hai mẹ con cùng nhau ra ngoài đi đến Cung tiêu xã.
“Vợ Phó đoàn trưởng Tần, cô cũng đi Cung tiêu xã à?” Đây là một thím ở gần đó.
“Cháu chào thím, thím cũng đi mua thức ăn ạ.” Thẩm Uyển Thanh tươi cười chào đón rất khách khí.
“Trong nhà hết dầu rồi, đi mua thêm cân đường đỏ nữa.”
“Ồ, nhà cháu nước tương sắp dùng hết rồi, lát nữa cháu cũng phải đong một cân nước tương.”
Thẩm Uyển Thanh bế con trai đi trên đường, gặp mấy gương mặt lạ lẫm đều rất trẻ, bọn họ chắc là những nữ thanh niên trí thức đó.
Có người tướng mạo quả thực thanh tú, kiểu con nhà gia giáo có chút nhan sắc, nhưng so với Thẩm Uyển Thanh thì không bằng, kém xa không thể so sánh.
Mấy nữ thanh niên trí thức nhìn thấy Thẩm Uyển Thanh, thấy cô bế con thì rất ngạc nhiên, không ngờ dáng người lại đẹp như vậy.
Bọn họ đều đi Cung tiêu xã mua đồ, các nữ thanh niên trí thức đi theo sau bọn họ, đến Cung tiêu xã mọi người đang xếp hàng, nhân viên bán hàng còn gọi Thẩm Uyển Thanh chen ngang.
“Chị dâu Thẩm, chị đến chỗ em mua đồ này, không cần xếp hàng đâu mau qua đây.” Nhân viên bán hàng vẫy tay gọi Thẩm Uyển Thanh.
“Ồ, tôi đến đây, cảm ơn cô.” Thẩm Uyển Thanh rất chân thành cảm ơn.
“Không có chi, Đoàn trưởng Chu đã dặn dò chúng em rồi, sau này chị đến mua đồ không cần xếp hàng.”
“Được, tôi bế con quả thực rất bất tiện.”
Mấy nữ thanh niên trí thức đều ghen tị không thôi, nhưng bọn họ mới kết hôn không thể gây chuyện, ngộ nhỡ xung đột với lãnh đạo thì không phải chuyện nhỏ.
Cho nên, Thẩm Uyển Thanh nhanh chóng mua đồ xong, dầu muối tương giấm và một ít rau, còn mua mấy loại hoa quả, bỏ vào gùi bế con về nhà.
Hướng dương và ngô trồng trong sân đã nảy mầm từ sớm, còn có cải con rắc xuống đã có thể nấu mì ăn rồi.
Thẩm Uyển Thanh còn tưới ít linh tuyền thủy, để chúng phát triển tốt hơn, Đô Đô đói bụng bắt đầu ê a.
“Đô Đô, ngoan một chút, mẹ xong ngay đây.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, đi về phòng bế con vào không gian.
Cho bú no xong đứa bé buồn ngủ, Thẩm Uyển Thanh mới cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nghỉ ngơi một lát ăn vài loại hoa quả.
Không chịu ngồi yên lại bắt đầu dịch sách, uống ly linh tuyền thủy tinh thần lực rất nhanh đã hồi phục.
Mấy ngày sau, Tần Hạo an toàn xuống tàu trở về đơn vị, lần này bọn họ bắt được mấy tên Nhật Bản.
Bọn chúng là vượt biên trái phép sang đây, trốn ở mấy hòn đảo nhỏ xung quanh, may mà phát hiện sớm tóm được, nếu không hậu quả khó lường.
“Đoàn trưởng, nhiệm vụ lần này hoàn thành viên mãn.” Tần Hạo phong trần mệt mỏi nói.
“Cậu nhóc này, cũng lợi hại thật đấy, nghe nói là cậu phát hiện bắt được.” Chu Vĩ vỗ vai anh rất tự hào.
“Tìm người chuyên môn thẩm vấn kỹ càng một chút, mấy tên này không giống lính thường.”
“Tôi biết rồi, cậu về nhà thu xếp một chút, ngày mai cho cậu nghỉ một ngày.”
Tần Hạo đứng thẳng người chào, rời khỏi văn phòng chạy về nhà, trên đường gặp không ít quân tẩu, còn có mấy nữ thanh niên trí thức kia.
“Oa! Sĩ quan kia trông tuấn tú thật.”
“Hơn nữa dáng người anh ấy đẹp quá!”
“Đừng có nhìn lung tung, đó là người đàn ông của em gái Thẩm, bọn họ mới là trời sinh một cặp.”
“Đúng đấy, các cô đã gặp em gái Thẩm chưa? Nhan sắc của cô ấy đẹp như tiên nữ vậy.”
Tần Hạo nghe vậy chạy như bay, mấy ngày không gặp vợ con, người đàn ông suýt chút nữa chạy ra tàn ảnh, rất nhanh đã về đến cửa nhà.
Thẩm Uyển Thanh đang ở trong bếp hầm canh bồ câu, đổi khẩu vị cô không muốn uống canh cá nữa.
“Vợ, em đang hầm canh gì thế?” Tần Hạo giọng điệu thoải mái bước vào bếp hỏi.
“Ông xã, anh về rồi à, không bị thương chứ.” Thẩm Uyển Thanh nhìn thấy anh ngạc nhiên mở to mắt.
“Không bị thương, anh sẽ cố gắng bảo vệ chính mình.”
“Ừm, cái gì cũng không quan trọng bằng mạng sống của anh.”