Chạng vạng, nhà ba người ngồi trong sân ăn tối, canh ba ba thật thơm Tần Hạo uống liền mấy bát.
Thẩm Uyển Thanh ngược lại chỉ uống một bát canh, con trai cũng là còn muốn uống bị cô cản lại.
“Con còn nhỏ, uống nhiều sẽ gây khó chịu dạ dày.” Thẩm Uyển Thanh rất nghiêm túc nói.
“Dạ, vậy con muốn ăn thịt.” Đô Đô nhìn chằm chằm thịt ba ba hai mắt phát sáng.
“Thịt cũng không được ăn nhiều, ăn xong miếng này là được.”
“Vâng ạ, mẹ.”
Tần Hạo ngồi đối diện vừa ăn vừa cười, hai mẹ con ngày nào cũng mặc cả, Thẩm Uyển Thanh kiểm soát việc ăn uống của con trai.
Dinh dưỡng dư thừa, vóc dáng của con trai quả thực hơi béo, Tần Hạo không cảm thấy vợ cằn nhằn, cô là quan tâm con trai mới nói nhiều.
“Ông xã, anh mỗi ngày huấn luyện phải ăn nhiều một chút.” Thẩm Uyển Thanh quan tâm nói.
“Được, bà xã.” Tần Hạo rất nghe lời ăn không ít thịt ba ba.
Thẩm Uyển Thanh chỉ ăn nửa bát cơm, lấy dưa chuột hoa quả ra ăn vài miếng, vẫn là những thứ này hợp khẩu vị của cô.
Hơn một tháng tiếp theo, ngoài dịch thuật ra thì là viết phương pháp chế tạo bê tông.
Cô còn vẽ máy trộn, xe lu, máy rải nhựa đường, máy xúc, xe ben, cần cẩu và xe công trình v. v.
“Ông xã, ngày mai em phải đi huyện một chuyến, sách dịch xong phải đi nộp.” Thẩm Uyển Thanh ban đêm nói với Tần Hạo.
“Ồ, vậy em đưa con trai đi chú ý an toàn, không được thì anh bảo cảnh vệ viên đưa hai mẹ con đi.” Tần Hạo vẫn có chút không yên tâm.
“Không sao đâu, em ngồi xe buýt là được.”
“Vậy được, hai mẹ con về sớm chút đừng quá muộn.”
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh đưa một xấp bản vẽ cho Tần Hạo.
“Ông xã, những bản vẽ này anh mang đi nộp đi.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, dắt con trai cầm túi đeo chéo chuẩn bị đi ngồi xe buýt.
“Bà xã, anh yêu em.” Tần Hạo cầm bản vẽ chào theo điều lệnh quân đội với cô.
Thẩm Uyển Thanh xua tay cười rời đi, dắt con trai ngồi lên xe buýt, người khá đông toàn bộ đều là quân tẩu.
Thấy Thẩm Uyển Thanh đưa con trai ra ngoài, rất nhiều người lén lút nhìn hai mẹ con, bọn họ trông quá xinh đẹp thu hút sự chú ý.
Đến huyện, Thẩm Uyển Thanh trước tiên đến hiệu sách nộp sách, để lại địa chỉ tiền sẽ được gửi qua, cô lại nhận năm cuốn sách để dịch.
Đợi hai mẹ con rời đi, nhân viên làm việc xem xong sách cô dịch, giơ ngón tay cái lên rất khâm phục Thẩm Uyển Thanh.
Tốc độ dịch của cô siêu nhanh, tỷ lệ sai sót thấp không phát hiện lỗi chính tả, nhân tài như vậy rất khó gặp được.
“Đô Đô, lát nữa mẹ phải đi mua đồ, con có đồ gì muốn mua không?” Thẩm Uyển Thanh tâm trạng rất tốt hỏi.
“Mẹ ơi, kẹo sữa.” Đô Đô rất thích ăn thịt và kẹo.
“Được thôi, con chỉ có thể ăn kẹo sữa, mua thêm sữa bột cho con.”
“Muốn ăn, thịt.”
“Không vấn đề, buổi trưa chúng ta đi ăn thịt.”
“Mẹ tốt, ăn thịt.”
Thẩm Uyển Thanh nghe vậy không để ý đến thằng bé nữa, thằng nhóc này sẽ được đằng chân lân đằng đầu, hơn nữa chấp niệm ăn thịt quá sâu.
Cất kỹ sách cần dịch, hai mẹ con đi Cung tiêu xã, mua chút đồ cần thiết, còn có kẹo sữa và bánh ngọt, không muốn làm thì mua đồ làm sẵn.
Bánh bông lan trứng gà vừa ra lò rất thơm, Thẩm Uyển Thanh lấy tiền và tem phiếu ra, cô có không ít tem phiếu đủ dùng, rất tiếc là bị giới hạn mua nên chỉ mua được hai cân.
Mua đồ xong rời khỏi Cung tiêu xã, hai mẹ con đi bộ đến tiệm cơm quốc doanh, lấy hộp cơm ra đóng gói hai món ăn, thịt lợn chiên chua ngọt và gà hầm nấm.
Thẩm Uyển Thanh còn gọi thịt lợn xào chua ngọt, gan xào và canh miến thịt cừu, ăn kèm cơm trắng ăn hết một bát lớn, phần còn lại lại lấy hộp cơm rỗng ra đựng.
Xách cơm hộp đóng gói rời đi, Đô Đô ăn không ít thịt lợn xào chua ngọt, còn có gan xào và canh thịt cừu, ngồi lên xe buýt về gia thuộc viện.
“Đô Đô, con đi vệ sinh đi, mẹ cùng con ngủ một lát.” Thẩm Uyển Thanh đặt đồ xuống nói.
“Mẹ ơi, con muốn đi ị.” Đô Đô vừa nói ra câu này, Thẩm Uyển Thanh lập tức lấy ra một cái bô.
May mà cô rất có kinh nghiệm, chăm trẻ con quả thực rất không dễ dàng, đi đại tiện xong cùng thằng bé ngủ trưa.
Tần Hạo buổi sáng đã đến viện nghiên cứu, nộp bản vẽ vũ khí anh vẽ xong, còn có các loại bản vẽ vợ vẽ, các phương pháp chế tạo bê tông.
Tóm lại, sau khi nộp xong những bản vẽ này, tất cả mọi người đều vô cùng chấn động, bản vẽ toàn bộ đều là bảo bối.
Một giờ sau, Tần Hạo gặp được vài vị lãnh đạo, có chút kích động bình phục lại tâm trạng.
Hít sâu, điều chỉnh tốt tâm trạng bắt đầu nói năng dõng dạc, đây là vợ dạy anh không được rụt rè.
Thẩm Uyển Thanh đã sớm biết, sớm muộn gì cũng có một ngày Tần Hạo phải đi gặp lãnh đạo.
Cho nên, Thẩm Uyển Thanh mới dạy anh cách ứng phó, Tần Hạo nói xong đã trôi qua hai giờ.
“Tiểu Tần, cậu đúng là một nhân tài, muốn phần thưởng gì nào?” Trong đó một vị lãnh đạo uống ngụm trà cười hỏi.
“Thủ trưởng, đây là việc tôi và vợ nên làm, phần thưởng phát hai tấm huân chương quân công là được.” Tần Hạo có tiền không cần tiền thưởng.
“Vợ cậu có sở thích gì không?”
“Cô ấy chỉ thích huân chương quân công, không ham tiền cô ấy biết dịch thuật, mỗi tháng có thể kiếm được không ít.”
Các lãnh đạo nghe vậy đều rất vui mừng, cuối cùng thật sự thưởng huân chương quân công, nhưng lại tặng một căn tứ hợp viện, tứ tiến được bảo tồn rất nguyên vẹn.
Ba ngày sau, Thẩm Uyển Thanh nhận được sổ đỏ, nhìn thấy tứ tiến vui mừng khôn xiết, cái này còn hào phóng hơn cả cho tiền.
“Ông xã, sau này có người muốn bán tứ hợp viện, bất kể bao nhiêu tiền em đều muốn mua.” Thẩm Uyển Thanh muốn tích trữ thêm vài căn tứ hợp viện.
“Bà xã, rất nhiều tứ hợp viện đều rất cũ nát, chúng ta mua căn tốt một chút có được không?” Tần Hạo không muốn mua nhà nát.
“Được, em cũng chỉ muốn mua căn tốt một chút, quá cũ nát muốn phục hồi rất khó.”
“Anh cũng nghĩ như vậy, em thích thì chúng ta mua thêm vài căn.”
“Càng nhiều càng tốt, tứ hợp viện tốt thật sự không chê nhiều.”
“Được thôi, anh sẽ nhờ người chú ý nhiều hơn, có căn tốt trực tiếp mua lại.”
Vài ngày sau, vũ khí Tần Hạo nghiên cứu phát triển trải qua kiểm tra, vô cùng tiên tiến lại một lần nữa nhận được biểu dương.
“Ông xã, anh là thiên tài về phương diện vũ khí.” Thẩm Uyển Thanh giơ ngón tay cái lên khen ngợi anh.
“Anh so với em còn kém xa, em có phương diện nào không quá tinh thông không?” Tần Hạo rất tò mò hỏi.
“Chỉ cần là thứ em từng nhìn thấy, rất nhanh là có thể sao chép.”
“Đại não của em thật phát triển, nghĩ không ra sao lại nhớ được?”
Hỗ Thị, người nhà họ Tần nhận được bưu kiện rất vui vẻ, nhìn thấy địa chỉ còn cố ý chép lại, điều đến Kinh Thị mua đồ tiện lợi, nói chung vẫn tốt hơn trên hải đảo rất nhiều.