Chương 1000: Lúc này ngươi nhớ đến Yêu tộc rồi? 2
Hắn ta chỉ đứng nguyên tại chỗ không nói một lời như thế, đã khiến cho Long tộc run rẩy.
Đặc biệt là những Long tộc trẻ tuổi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Nam Cung Lương Nhân chém giết đồng tộc, càng là như thế. Sự khác thường của Long tộc, khiến cho Diệp Ninh có chút sững sờ.
Hắn ý thức được sự sợ hãi của bọn họ đến từ Nam Cung Lương Nhân, nên ngạc nhiên nói.
“Các ngươi quen biết nhau?”
Nam Cung Lương Nhân do dự một lúc, sau đ lắc đầu. Đương nhiên hắn ta không quen biết Long tộc.
Chỉ là tâm tình không tốt, lúc trước từng giết một đám để trút giận mà thôi.
“Vậy thì kỳ lạ rồi.”
Diệp Ninh có chút nghi hoặc.
Lẽ nào danh tiếng của Nam Cung Lương Nhân lớn như thế, khiến cho những Long tộc ngu dốt này cũng nghe như sét đánh bên tai? Chuyện này không thể đi?
Rõ ràng bọn họ đến hắn cũng không quá quen thuộc.
Nhưng điều này không phải là trọng điểm, trọng điểm là Diệp Ninh nhất định phải khiến cho Long tộc trả giá đắt.
Hắn đứng giữa không trung, nhìn thẳng vào Long tộc.
“Có lẽ các ngươi nên cảm thấy may mắn, may mắn bản thân không thật sự phá hủy bến cảng này, may mắn bách tính Đại Chu chết ở trong tay các ngươi không quá nhiều, nếu không, ta nghĩ rằng cái giá mà Long tộc phải trả, tuyệt đối là thứ trước mắt các ngươi không thể gánh chịu được, nhưng cho dù là như thế, bây giờ các ngươi vẫn phải trả giá!”
Giọng nói bình đạm của Diệp Ninh, lại lần nữa truyền vào trong tai của Long tộc.
Nhưng lần này, lại đã rất ít khiến cho bọn họ phẫn nộ.
Bởi vì bọn họ cảm thấy Diệp Ninh có tư cách nói lời này.
Thế mà “cấm kỵ” lại là thuộc hạ của hắn.
Sự trầm mặc của Long tộc, khiến cho Diệp Ninh càng thêm ngạc nhiên. Vì sao lại cảm thấy trong chớp mắt Long tộc đã trở nên ngoan ngoãn hơn rồi? Điều này hoàn toàn khác với những gì hắn nghĩ.
Rốt cuộc Nam Cung Lương Nhân này đã từng làm gì với Long tộc?
Trưởng lão cười khổ một tiếng, kinh ngạc nhìn Diệp Ninh, nói.
“Vị Diệp, Diệp đại nhân này, lần này, là Long tộc ta sai, tính toán sai lầm, hành động sai lầm, cũng không lĩnh hội được ý của Diệp đại nhân… tạo thành tổn thất cho Đại Chu, tộc ta tình nguyện bồi thường, cũng tình nguyện xin lỗi.”
Ông ta đây là thừa nhận thất bại rồi.
Do dự một chút, trưởng lão trực tiếp phun ra một viên chân châu to bằng cỡ lòng bàn tay người. Đây là Long Châu.
Long Châu, cũng có thể gọi là Long Đan, đó là nội đan của Long tộc.
Tính quan trọng của nó, giống với Yêu đan của Yêu tộc.
Là bộ phận gánh chịu phần lớn tu vi của Long tộc, rõ ràng Long tộc vô cùng trân quý, vào thời kỳ thượng cổ, đã rất hiếm có. Có thể dùng để tu hành, cũng có thể dùng để luyện đan, thậm chí có một vài người cao minh, còn dùng Long Châu để luyện khí.
Tóm lại, tác dụng vô cùng thần kỳ.
Có thể được coi là thiên đài địa bảo đỉnh cấp.
Đương nhiên, viên Long Châu này nhất định không phải là của bản thân trưởng lão, ông ta không có lý nào lại lấy một thân đạo hạnh của mình ném hết xuống nước, vậy thì cái giá đó cũng quá lớn rồi.
Đây chỉ là Long Châu của một Long tộc bất ngờ chết đi, vẫn luôn được ông ta bảo quản mà thôi. Không ngờ được, hôm nay đúng là phải lấy ra làm vật trao đổi để giao dịch.
“Long Châu?”
Diệp Ninh liếc nhìn nó, sau đó lắc đầu, quả đoán nói.
“Không đủ!”
“Không đủ?”
Rõ ràng trưởng lão có chút khó mà tin được. Đây cũng quá tham lam rồi đi?
“Lẽ nào Diệp đại nhân không biết tính quan trọng của Long Châu, giá trị của một viên Long Châu, chính là đổi được một trăm bến cảng như thế này, cũng là chuyện dễ dàng, hơn nữa, bến cảng không hề bị tổn thất, thứ Đại Chu mất đi, chỉ là mạng sống của hơn một vạn sâu kiến, cùng với ba con thuyền mà thôi.”
Sắc mặt của ông ta bắt đầu trở nên khó coi.
Lẽ nào thế mà Diệp Ninh muốn mượn cơ hội này để tống tiền Long tộc sao?
Ở trong mắt của trưởng lão, một viên Long Châu này làm vật trao đổi, Đại Chu đã coi như là kiếm lời rồi có được không hả? Vốn dĩ ngươi cũng không tổn thất cái gì.
“Mà thôi?”
Diệp Ninh suy ngẫm hai chữ cuối cùng trong lời nói của trưởng lão, sau đó ánh mắt nhìn về phía nào đó trong tầng mây, nói.
“Khi ta đến nơi này, rất nhiều người đều cảm thấy ta làm rất nhiều rất nhiều chuyện kinh thiên động địa, nhưng mà đối với ta mà nói, ta cảm thấy chuyện duy nhất mà ta làm được, chính là khiến cho người tu hành cao cao tại thượng, học được cách tôn trọng sinh mạng, con người không phải cây cỏ, con người cũng là sinh linh giống như người tu hành, nếu như đã là sinh linh giống nhau, vậy thì nên có được tôn trọng, bởi vì thứ bọn họ muốn không hề nhiều, tài nguyên trên thế gian này mà bọn họ chiếm càng là rất ít, người tu hành không cần phải thông qua thủ đoạn giễu võ dương oai trước mặt người phàm để thể hiện uy nghiêm, điều này rất thấp kém… Mà bây giờ, người tu hành đã học được đạo lý này, bọn họ làm rất tốt.”