Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1004: CHƯƠNG 1004: THỨ MÀ TA MUỐN, CÁC NGƯƠI NHẤT ĐỊNH CÓ 3

Lời nói này, khiến cho trưởng lão khó mà tin được.

Đây… Đây là đá Long tộc ra khỏi hàng ngũ của Yêu tộc?

Yêu Hoàng đương đại, thật sự có thể trực tiếp vứt bỏ cỗ sức mạnh cường đại như Long tộc sao? Đây đúng thật là chuyện không thể tin được.

Long tộc có sức mạnh cường đại như thế, còn có thể bị người khác từ chối sao? Nhưng An Nhiên có suy nghĩ của riêng mình.

Trước mắt thế đạo đã thay đổi, nếu như Yêu tộc và Nhân tộc có đại chiến, vậy thì nhất định có thể chấp nhận Long tộc, Long tộc hoàn toàn có thể có tác dụng, có thể cung cấp trợ giúp đắc lực.

Nhưng Yêu tộc và Nhân tộc đã hòa bình, trước mắt nội bộ thế giới tranh đấu cũng không thể nào bùng nổ. Vậy thì Long tộc có tác dụng gì chứ?

Thay vì chấp nhận trên danh nghĩa đám Long tộc bằng mặt mà không bằng lòng này, còn không bằng nhân cơ hội, chia rách rõ ràng với bọn họ. Các ngươi coi thường tộc ta, tộc ta cũng coi thường Long tộc.

Từ đó về sau, đường lớn rộng rãi mỗi người đi một bên.

Thân là hoàng đế, hoặc là khống chế tuyệt đối, hoặc là thật lòng thật ý, mà không phải là đạo đức giả và ba lòng hai ý.

An Nhiên dừng một chút, tiếp tục nói.

“Vì thế, sau này Long tộc sẽ được tự do, không liên quan gì đến Yêu tộc nữa, nhưng các ngươi đừng cho rằng, bản Hoàng là bởi vì nguyên nhân này, mới không nói chuyện thay các ngươi.”

“Sở dĩ không nói chuyện thay các ngươi vì có ba nguyên nhân, thứ nhất, là làm sai thì phải trả giá đắt, các ngươi tàn sát Nhân tộc, ý đồ muốn xâm phạm biên cảnh Đại Chu, là tội lớn, ta biết có thể các ngươi sẽ cảm thấy nghi hoặc, cảm thấy bản thân không làm cái gì, tại sao lại phạm phải tội lớn? Nhưng mà không phải là tội lớn này, từ trước đến nay đều là đứng nhìn ở điểm xuất phát của các ngươi, mà không phải là kết hợp với tình huống thực thế, ngươi sỉ nhục hàng xóm của mình và sỉ nhục hoàng đế, điều này rõ ràng không hoàn toàn giống nhau, hoặc là rất có thể muốn lấy tính mạng của ngươi, các ngươi tính toàn sai rồi, các thế lực của thiên hạ này các ngươi chọc ai không chọc, lại cứ nhất định chọc vào Đại Chu, chỉ có thể nói là vô cùng ngu ngốc.”

“Thứ hai, là do các ngươi xui xẻo, gặp phải Diệp Ninh, Diệp Ninh là Á Thánh của Nho đạo, là Giám Chính Viện giám sát của Đại Chu, nhưng đây đều không phải điều quan trọng, điều quan trọng là hắn yêu dân như con, các ngươi luôn miệng nói bản thân chỉ giết sâu kiến, mà lại không biết mỗi một chữ mà mình nói, đều sẽ chỉ khiến cho ngọn lửa tức giận của Diệp Ninh cháy lớn hơn, phải biết rằng, chính là bởi vì những sâu kiến này, Diệp Ninh từng gây ra một trận đại chiến, gần như trực tiếp đánh bại mười ba tông Tiên Môn đến mức suy tàn, khó mà đứng dậy.”

“Còn về thứ ba, thật ra chính là một chút tình nghĩa cuối cùng của bản Hoàng đối với các ngươi, gặp phải Diệp Ninh, là chỗ các ngươi xui xẻo, nhưng cũng là chỗ các ngươi may mắn, nhìn từ các góc độ, Diệp Ninh đều là khá nhân từ, hắn sẽ không bao giờ để cho Long tộc xuất hiện quá nhiều chết chóc, có thể tiếp tục sống, so với bất cứ thứ gì đều quan trọng hơn, đừng mơ tưởng bản Hoàng sẽ nói chuyện thay các ngươi, cho dù bản Hoàng có nói, cũng không thể giúp được cho các ngươi cái gì, Diệp Ninh sẽ không nể mặt mũi của bản Hoàng… Lựa chọn như thế nào, tùy ngươi, bản Hoàng đã làm hết tình nghĩa, đúng rồi, đừng tiết lộ chuyện bản Hoàng ở đây.”

Sau khi nói xong những lời này, An Nhiên thu hồi tất cả ý niệm. Không nói thêm lời nào nữa.

Đối với nàng ta mà nói, đây đã là dốc hết tình nghĩa. Dù sao Long tộc xuất quan, cũng có một phần công lao của nàng ta.

An Nhiên cũng không muốn Long tộc cứ đi vào ngõ cụt như thế.

Nếu như vẫn luôn tiếp tục chống cự, kết cục của Long tộc nhất định sẽ không quá tốt.

Ngược lại nhượng bộ, vẫn là có thể có được con đường sống, Diệp Ninh tuyệt đối sẽ không là loại người tàn bạo đuổi tận giết tuyệt. Những lời này, khiến cho trưởng lão rất dao động.

Trong chớp mắt ông ta cảm thấy hối hận. Chủ yếu có hai điểm hối hận.

Thứ nhất là không đặt rõ địa vị của mình, vứt bỏ ngọn cờ lớn là Yêu tộc, từ nay về sau, sẽ là một mình yếu ớt. Thứ hai là chưa tìm hiểu rõ tình hình, đã chọc vào người không nên chọc, làm chuyện không nên làm.

Cuối cùng Long tộc vẫn là phiêu rồi.

Nhưng ai có thể ngờ được, vậy mà Đại Chu lại mạnh mẽ như thế? Đây không chỉ là một vương triều bình thường sao?

Trưởng lão khẽ thở dài một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diệp Ninh, nói.

“Diệp đại nhân nói cái gì, thì là cái đó đi.”

Đây là… nhượng bộ rồi?

Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Bọn họ không biết An Nhiên và trưởng lão đã tiến hành một cuộc trao đổi trong ý niệm. Theo cái nhìn của bọn họ, trưởng lão chỉ là trầm tư một lúc, sau đó đưa ra quyết định này. Điều này nhìn có vẻ có chút quá nhẹ nhàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!