Vì thế, long cốt chỉ là một trong rất nhiều điều kiện mà thôi.
Vốn dĩ Diệp Ninh cảm thấy, điều này không quá khó khăn, Long tộc lấy ra mấy long cốt mà thôi, cho dù bọn họ đau lòng, cũng sẽ không đau lòng được đến đâu.
Nhưng bây giờ xem ra, lại hoàn toàn không phải là chuyện này.
Chỉ riêng nhìn phản ứng của ba người Long tộc, thậm chí Diệp Ninh có một loại ảo giác, đó chính là bản thân mình có chút quá đáng. Nhưng bất luận nghĩ như thế nào, hình như hắn làm đều không tính là quá đáng.
Lẽ nào, Long tộc coi trọng người chết như vậy sao? Bán xương cốt của người chết đối với bọn họ mà nói là cắn rứt lương tâm? Nếu thật sự là như thế, Diệp Ninh đúng thật là phải nhìn Long tộc với con mắt khác.
Nhưng rất rõ ràng, không phải như thế.
Long tộc tuyệt đối không bao giờ có thể nói là có tình có nghĩa, đây là một chủng tộc rất thực tế.
Diệp Ninh nghĩ không thông, nhưng ba người Long tộc đã rơi vào trong tình trạng khó khăn cực lớn. Bọn họ cảm thấy bản thân giống như là con thỏ bị rơi vào trong bẫy vậy, chỉ có thể để mặc cho Diệp Ninh xử lý.
Loại cảm giác này rất không tốt. Nhưng lại không thể làm được gì.
Diệp Ninh tính toán quá sâu.
Hóa ra, nhất cử nhất động của tộc ta, đều đã bị hắn tính kế thật chặt rồi.
Ngay từ lúc bắt đầu, đã dự định chiếm lợi từ chỗ tộc ta.
Trưởng lão liếc nhìn Nam Cung Lương Nhân, trong lòng vô cùng chua xót, thế giới bên ngoài quá tàn khốc, ông ta có chút nhớ tổ Vạn Long, thời đại này, tại sao lại có yêu nghiệt như Diệp Ninh?
Hoàn toàn có thể nói như thế này, ở trong mắt của Long tộc, Diệp Ninh đã là sự tồn tại giống như đại ma vương rồi.
“Diệp đại nhân còn muốn cái gì, mời tiếp tục nói đi.”
Nhưng cũng chính bởi vì như thế, ngược lại khiến cho ông ta quyết tâm đập vỡ bình. Trái phải cũng không phải là đối thủ của Diệp Ninh.
Tất cả các mặt đều không thể đối kháng. Vậy thì cũng chỉ có thể chấp nhận số phận.
Diệp Ninh nhìn thần sắc nhục nhã càng ngày càng rõ ràng ở trên mặt ba con rồng, nghi hoặc trong lòng càng thêm lớn hơn, nhưng mà hắn lại không hỏi nhiều cái gì, mà dựa theo kế hoạch đã định sẵn ban đầu, nói ra điều kiện tiếp theo của mình.
“Tiếp theo, ta còn cần long huyết (máu rồng), số lượng lớn long huyết!”
Nghe xong, sắc mặt trưởng lão hơi thay đổi.
“Diệp đại nhân đây là muốn tộc ta hy sinh tính mạng sao? Chuyện này tuyệt đối không thể nào!”
Ngao Đỉnh và lão long cũng là như thế, bọn họ cảm thấy vô cùng nhục nhã, vốn dĩ đã dự định chấp nhận số phận, nhưng mà nghe thấy câu nói này, lại phảng phất như bị phá vỡ giới hạn vậy, thế mà lại có dũng khí phản kháng.
Trong mắt bọn họ có sợ hãi, nhưng càng nhiều hơn đó là phẫn nộ.
Theo cái nhìn của con người ở thế giới này, máu và sinh mạng tương đồng với nhau, Diệp Ninh muốn long huyết, bọn họ nghe thấy, giống như là muốn mạng của rồng vậy, loại chuyện này không hiếm thấy.
Thời kỳ thượng có, một một vài nghi thức hiến tế tà ác, cần phải săn giết Long tộc. Bởi vì huyết khí của Long tộc dồi dào, thực lực mạnh mẽ, đó là tế phẩm hạng nhất.
Diệp Ninh ở trong mắt bọn họ đã là sự tồn tại giống như đại ma vương, bọn họ không kìm chế được, mà nghĩ theo phương hướng đó. Nhưng Diệp Ninh lại dở khóc dở cười.
“Muốn lấy một chút long huyết mà thôi, cũng không phải là muốn lấy mạng của Long tộc, các ngươi hiểu lầm ý của ta rồi.”
“Trên thực tế, hiến máu chân chính, sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, Nhân tộc như thế, Long tộc cũng là như vậy, ta không có ý muốn Long tộc các ngươi chết, ta chỉ hi vọng, vào lúc chúng ta cần, Long tộc có thể hiến máu.”
“Các ngươi yên tâm, long huyết mà mỗi một Long tộc bỏ ra sẽ không quá nhiều, tuyệt đối không gây nguy hiểm cho bọn họ, thậm chí có lúc, nói không chừng, máu chảy ra nhiều một chút, còn có lợi cho sức khỏe của các ngươi.”
Lời nói này của Diệp Ninh, khiến cho Long tộc bán tín bán nghi.
“Thật sự như thế?”
Diệp Ninh gật đầu.
Ba người trao đổi ánh mắt với nhau một chút.
Tuy Diệp Ninh đồng ý rất tốt, nhưng bọn họ không hề yên tâm, vì thế trưởng lão nhấn mạnh, nói.
“Nếu như thật sự như Diệp đại nhân nói, vậy thì điều kiện này không tính là khắt khe, ta có thể đồng ý, nhưng nếu như một khi ta phát hiện cái gọi là nghi thức hiến máu, xảy ra tình huống có nguy hiểm đến tính mạng của tộc ta, thì sẽ lập tức dừng lại.”
Diệp Ninh thờ ơ gật đầu, nói.
“Đồng ý.”
Ba con rồng thở phào một hơi, giống như bỏ được gánh nặng nói.
“Vậy thì đã nói ra sẽ không nuốt lời.”
Điều kiện này, so với bọn họ nghĩ dễ dàng hơn nhiều.
Không có cách nào cả, điều kiện đầu tiên của Diệp Ninh thật sự quá ma quỷ, khiến cho bọn họ có một loại cảm giác Diệp Ninh đã sớm tính toán chặt toàn bộ Long tộc rồi, vì thế bọn họ mới cẩn thận từng chút một như vậy.