Chương 1013: Lựa chọn không có khả năng nhất 2
Ngược lại, tuy bọn họ chưa từng gặp Diệp Ninh, nhưng mà lại cảm thấy Diệp Ninh ở ngay trước mắt. Đó là một loại cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.
Ba người Long tộc không thể nào hiểu được.
Cho dù Long Hoàng vĩ đại nhất trong lịch sử Long tộc, cũng không thể nào khiến cho mỗi một Long tộc đều công nhận như thế. Cho dù là những người bởi vì tân chính mà lợi ích bị xâm phậm, thậm chí trong lòng, hảo cảm đối với Diệp Ninh cũng lớn hơn ác cảm, có thể tưởng tượng được, đây tuyệt đối không chỉ là một tòa quận thành, toàn bộ đất Tề, toàn bộ vô số nhân khẩu bách tính Cửu Châu, phần lớn mọi người đều có cảm giác như thế.
Vậy thì rất lợi hại.
Điều này từng khiến cho bọn họ cảm thấy, có phải là Diệp Ninh đã dùng tà thuật gì đó không? Nếu không làm sao có thể khiến cho bách tính quyết một lòng tin tưởng như thế? Nhưng mà sau khi bọn họ tìm hiểu những chuyện mà Diệp Ninh đã làm, thì đã rơi vào trong trầm mặc.
Bọn họ đọc ký ức của vô số người, từ trong ký ức của những người này, không khó để ghép lại một biên niên sử đã từng thật sự xảy ra. Sông núi tan nát, Tiên Môn bá đạo, gian thần đương đạo, dân chúng lầm than.
Một thế đạo mà theo cái nhìn của bọn họ, không thể nào cứu được nữa, cứ như thế được Diệp Ninh từng bước từng bước cứu về. Hắn khiến cho Đại Chu đang đi trên bờ vực, mạnh mẽ cứu quay về; hắn đấu tranh với gian thần quyền quý, phát ra tiếng hét đầu tiên của chính nghĩa, cũng là tiếng hét lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử; hắn xây dựng lại ngọn cờ của Viện giám sát, hắn khiến cho Viện giám sát lại lần nữa trùng sinh, vì thế bản thân hắn đã xây dựng được một lá cờ, ở dưới bầu trời này tất cả những người chí lớn, đều giống như đom đóm vậy, đầu nhập vào bên cạnh hắn, trở thành một phần sáng rực rỡ chói mặt người khác của hắn; hắn dùng thân phận người phàm, đối kháng với Tiên Môn, dùng một thân dung nhập vào trong đại trận Nhân Gian, hét ra câu con người nhất định sẽ thắng trời, chém đứt bàn tay của trưởng giáo mười ba tông Tiên Môn: Cải cách to lớn của hắn, phá vỡ trật tự từ xưa đến nay của Nhân tộc, tái thiết lập lại nền tảng một thế giới mới; hắn thơ từ thượng tuyệt, tài hoa cái thế, chưa đến hai mươi lăm tuổi, đã trở thành Á Thánh… hắn… còn quá nhiều, quá nhiều!
Chuyện mà Diệp Ninh làm, căn bản không phải trong thời gian ngắn có thể hiểu rõ ràng. Những chuyện mà hắn làm, mỗi một chuyện theo cái nhìn của Long tộc, đều rất khó tin. Nhưng Diệp Ninh không chỉ đi làm, ngược lại còn làm thành công.
Chuyện này lợi hại như thế nào?
Dường như trong chớp mắt bọn họ đã hiểu được bách tính Đại Chu, nếu như Long tộc cũng có một người, có thể giống như Diệp Ninh, nhiều lần làm ra loại chuyện lớn kinh thiên động địa như thế, vậy thì bọn họ, rõ ràng cũng sẽ giống như các bách tính, phục sát đất đối với Diệp Ninh.
“Có lẽ chúng ta thật sự sai rồi, cái gọi là miệng lưỡi của dân chúng có thể nói ra vàng, Diệp Ninh trong mắt của bách tính Đại Chu, cùng với người mà chúng ta biết, hoàn toàn không phải một người, muốn nhìn rõ lòng của một người, không cần nhìn hắn làm cái gì, mà là nhìn hắn làm cái gì, từ trong những chuyện mà Diệp Ninh đã làm, không khó để nhìn ra, Diệp Ninh đúng là không phải là loại người đại gian đại ác, ngược lại, hắn còn là anh hùng trong lòng Nhân tộc, là sự tồn tại có uy vọng nhất trong thiên hạ hiện nay!”
Lão Long cảm khái nói.
Ông ta có chút thán phục, sự thật bày ngay trước mắt, không phục không được.
Cho dù trong lòng có muốn bới lông tìm vết thế nào, cũng tuyệt đối không thể nói bừa.
Sau khi biết được những thông tin này, rõ ràng ấn tượng của ông ta đối với Diệp Ninh, đã hoàn toàn vỡ nát.
“Nhưng mà, chuyện mà hắn làm đối với tộc ta, làm gì có một chút quang minh chính đại nào?”
Ngao Đỉnh vẫn còn một chút nghi hoặc.
So với sự phẫn nộ và sợ hãi lúc trước, cảm xúc của hắn bây giờ phần lớn là không thể hiểu được. Những chuyện Diệp Ninh đã làm trong quá khứ, đủ để nói rõ hắn là sự tồn tại vĩ đại như thế nào.
Nhưng mà chuyện mà hắn làm đối với Long tộc thì nói như thế nào? Đây hoàn toàn khác với phong cách làm việc lúc trước của hắn.
Lẽ nào là Diệp Ninh thay đổi rồi?
Vì long cốt, không tiếc vô cớ tàn sát Long tộc, tính kế Long tộc thành như thế này. Đây là vì sao?
Đây gọi là con người bất ngờ thay đổi.
“Ta lại cảm thấy, Diệp Ninh không thay đổi, chỉ là lập trường của hắn thay đổi mà thôi”
Trưởng lão suy nghĩ một lúc, cảm thấy bản thân có được đáp án chính xác nói.
“Ngươi nhìn phong cách làm việc trong quá khứ của Diệp Ninh là biết, hắn không sợ quyền lực, càng là người mạnh mẽ, hắn càng không coi bọn họ là chuyện gì quan trọng, cả đời này của hắn, dường như đều đang đối kháng với những người có sức mạnh cường đại, trong đó cũng bao gồm cả Long tộc…Giống như đối lập vậy, hắn đối với người phàm nhỏ bé yếu ớt, có sự coi trọng và thương xót vô hạn, cũng không biết vì sao, rõ ràng hắn là một Á Thánh quyền cao chức trọng, lại giống như bản thân thật sự có thể hiểu được cuộc sống của những người phàm đó vậy, có lòng đồng cảm vượt xa tưởng tượng đối với những phàm phu tục tử, điều này nói rõ một chuyện.”