“Yêu tộc đã từng kính cẩn lễ phép với tộc ta ngày trước đã thay đổi, bọn họ trở nên kiêu căng, bá đạo, lúc đó tộc ta vẫn còn sống trong giấc mơ Long tộc vẫn còn vĩ đại, không có gì nghi ngờ, chúng ta đã gặp phải phiền phức, trong chớp mắt, bị Yêu tộc giết chết rất nhiều… Nói không hề khoa trương chút nào, lúc đó, đã đến thời khắc quan trọng cho sự tồn vong của tộc ta, mà Long Vương khi đó, vào thời điểm nguy cấp, đã đưa ra một quyết định quan trọng, đó chính là gia nhập vào Yêu tộc, ông ấy đi đến thánh địa của Yêu tộc, quỳ ba năm dưới thánh sơn của Yêu tộc, cuối cùng, được Yêu Hoàng chấp nhận, đưa Long tộc vào trong hệ thống của Yêu tộc.”
Trưởng lão hít một hơi thật sâu, ý vị thâm trường nói.
“Hậu nhân chỉ biết, dường như từ trước đến nay Long tộc đều là một thành viên của Yêu tộc, nhưng mà lại không khuất phục với Yêu tộc, nhưng lại không biết, vì sao lại không khuất phục, mà đây, chính là nguyên nhân thật sự, bây giờ ngươi còn cảm thấy lựa chọn lúc này của chúng ta là rất mất mặt sao?”
Ngao Đỉnh trầm mặc.
Hắn ta chưa bao giờ không nói nên lời giống như lúc này, giống như suy nghĩ của cả người đều bị đóng băng vậy. Hắn ta nằm mơ cũng không ngờ được, chân tướng thời kỳ thượng cổ, vậy mà lại là như thế.
So sánh ra, Diệp Ninh không hề giết bất kỳ con rồng nào, mới chỉ để cho bọn họ bồi thường mà thôi, tuy điều kiện bồi thường rất khắc nghiệt, nhưng so với thời kỳ thượng cổ, rõ ràng đã xem như là tạm được rồi.
Mà thời kỳ thượng cổ thì sao? Yêu tộc tàn sát nhiều Long tộc như thế, những khiêm tốn trong quá khứ, sau khi trỗi dậy chuyện đầu tiên làm chính là vung đao đồ tể với người từng là chủ của mình, Ngao Đỉnh đặt mình vào những Long tộc đã bị giết chết, nghĩ đến nếu như bản thân bị tiểu đệ ngày trước bức ép đến nước đường cùng, vậy thì đó là nhục nhã và phẫn nộ như thế nào?
Mà Long Vương đương đại, vì để giải quyết nguy cơ này, còn bán đứng tất cả tôn nghiêm và vinh quang, bắt đầu từ khoảnh khắc ông ấy quỳ xuống trước mặt Yêu tộc, Long tộc đã không thể nào vượt lên trên đầu Yêu tộc được nữa.
Những cảm giác hơn người kia của bọn họ, sẽ chỉ hiện ra rất nực cười. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Yêu tộc lại coi thường Long tộc.
Nhưng Long Vương làm sai sao? Rõ ràng là không.
Nếu không phải ông ấy làm như thế, bây giờ Long tộc là dáng vẻ như thế nào, có trời mới biết!?
Cái quỳ khi đó của Long Vương, lẽ nào ông ấy không cảm thấy mất mặt sao? Phải biết rằng người mà ông ấy quỳ từng là thuộc hạ của Long tộc, thậm chí là nô bộc.
“Những chuyện này, ta không biết.”
Ngao Đỉnh hiện ra có chút mất tập trung.
“Chuyện cũ không vinh quang, không cần quá nhiều đồng tộc biết.”
Trưởng lão nhẹ nhàng nói.
Những chuyện này, bình thường chỉ có cao tầng Long tộc mới biết, coi như là có tác dụng cảnh cáo, nhưng sẽ không lan truyền rộng rãi ra ngoài. Bởi vì rất dễ dàng đả kích đến thế hệ Long tộc trẻ tuổi.
Phần lớn thời gian, Long tộc vẫn là kiêu ngạo một chút thì tốt hơn.
“Bây giờ ngươi còn cảm thấy lựa chọn của chúng ta sai sao?”
Lão long khẽ thờ dài một tiếng, hỏi.
Ngao Đỉnh lắc đầu.
Hắn ta không có bất kỳ nghi vấn nào nữa.
Đúng vào lúc ba người Long tộc quay trở lại Long tộc không lâu.
Trên cảng Bạch Vân đã xảy ra một chuyện, cũng rất nhanh đã truyền khắp thiên hạ.
So với bên phía Đại Chu hưng phấn, bên phía Tiên Môn, đương nhiên phải suy nghĩ nhiều hơn một chút.
“Sau khi Diệp Ninh trở thành Á Thánh, quả nhiên đã trở thành người đứng đầu thiên hạ.”
Chí Dương đạo nhân mặt không biểu cảm nói.
Lúc trước đã đoán được, nhưng dù sao không tận mắt nhìn thấy, bây giờ được chúng thực rồi, đương nhiên trong lòng cảm thấy không thoải mái. Trong toàn bộ trận chiến, thật ra có một chút ý tứ tiếng sấm sét lớn nhưng mưa nhỏ.
Chuẩn xác mà nói, Diệp Ninh căn bản không ra tay. Chỉ là viết một bài thơ, đã trấn áp được Đông Hải.
Sau đó… Long tộc đã đầu hàng rồi. Chính là đơn giản như thế!
Nhưng mà bây giờ theo cái nhìn của đám người Tiên Môn, rõ ràng không phải như vậy.
Long tộc không phải con sâu cúi đầu, cũng sẽ không vô duyên vô cớ đầu hàng, bọn họ dứt khoát nhanh chóng từ bỏ như thế, nguyên nhân chỉ có một. Đó chính là hậu quả khai chiến, bọn họ không gánh vác được!
Bọn họ không đợi Diệp Ninh xuất chiêu thứ hai, cũng không dám lớn tiếng khiêu khích ở trên dây cung, bọn họ đến dũng khí động thỉ cũng không có, đã trực tiếp dứt khoát thừa nhận thất bại của mình.
Từ góc độ nào đó mà nói, muốn làm được đến đó, so với giết toàn bộ Long tộc còn khó hơn nhiều.
Đương nhiên bọn họ không biết hành trình tinh thần của Long tộc, đầu tiên là bị Diệp Ninh trấn áp, sau đó lại nhìn thấy sát tinh là Nam Cung Lương Nhân, cuối cùng lại bị Yêu Hoàng cảnh cáo một hồi.
Đổi thành là ai tâm thái lại không sụp đổ chứ? Khai chiến? Khai cái gì!