Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1020: CHƯƠNG 1020: LONG CỐT VƯỢT BIỂN MÀ ĐẾN 2

Diệp Ninh một lòng muốn tìm chết, kết quả lại không chết được, lạ lùng đi đến ngày hôm nay. Người không chết thành công, hay lắm, vô địch rồi!?

Mộc Quan Anh càng khó hiểu hơn, thảm họa vẫn luôn là chậm một bước, có thể coi là sứ giả hòa bình, đi đến nơi nào thì nơi đó mưa thuận gió hòa, chân trước vừa đi phía sau lập tức khai chiến.

Lăn lộn mấy năm, không kiếm được quân công nào ra hồn, kết quả còn bị Long tộc thiếu chút nữa đánh chết giống như đánh một con kiến. Loại bức bối này, đúng thật là đồng cảm sâu sắc.

Sau khi uống nhiều rượu, Mộc Quan Anh có chút choáng váng, nói ra càng nhiều lời trong lòng hơn.

“Thật ra trong lòng ta đều biết, ta đến đâu, thật ra ở đó đều không hoan nghênh ta, tuy ta từng nói, ta muốn từ một tiểu tốt làm lên không cần bất kỳ sự quan tâm nào, nhưng mà ở trong mắt của người khác, ta chính là không hiểu chuyện, là một công tử gia muốn tìm sự kích thích, ngoài mặt bọn họ gọi tên của ta, nhưng sau lưng lại đều gọi ta là tiểu công gia… Nhiệm vụ nguy hiểm thật sự, vĩnh viễn đề không đến lượt ta, ta giống như một linh vật may mắn, tất cả mọi người đều dỗ ta chơi, khi ta dâng tấu xin điều động rời đi, lập tức được thông qua, bởi vì trên dưới trong quân đều không hoan nghênh ta, bọn họ cảm thấy củ khoai lang nóng như ta rời đi, tuyệt đối là chuyện tốt!”

“Từ trước đến nay ta không muốn lợi dụng thân phận của mình, nhưng từ đầu đến cuối thân phận của ta khiến cho ta được lợi, thật ra Diệp đại nhân, ta so với bất kỳ người nào đều rất rõ, con đường tòng quân của ta nhìn thì có vẻ gập ghềnh, trên thực tế đều là không có dất vết gì, rất nhiều lúc không phải không có chiến sự, mà là bởi vì sự xuất hiện của ta, khiến cho không có chiến sự, hoặc là có, chỉ là ta không biết mà thôi, ta nhìn thì là điều động hợp lý, nhưng trên thực tế từng bước từng bước đều là đi đến nơi an toàn, bên phía giống như Đông Hải, đã bao nhiêu năm chưa từng đánh trận rồi? Ta luân chuyển mấy lần, bị điều động đến đây, thật sự là ngẫu nhiên sao?”

“Có người gọi ta là đại tướng quân, nhưng ta lại cảm thấy đây là sỉ nhục, bởi vì cho đến thời điểm hiện tại, ta chưa từng đánh thắng một trận nào, chuẩn xác mà nói, chỉ đánh một lần trận, còn thất bại, bại rất thảm, lẽ nào, ta thật sự cứ như thế mà rời khỏi quân công sao, trở về kinh thành kế thừa vị trí Khai Quốc Công của ta?”

Lời nói này Mộc Quan Anh là nói từ tận đáy lòng.

Vốn dĩ Thái Hướng Cao ngồi nghe, còn có chút cảm động, nhưng một câu cuối cùng nói ra, nhất thời đã trợn tròn mắt. Hay lắm, kế thừa vị trí Khai Quốc Công còn khiến ngươi ủy khuất đúng không?

Nhưng Diệp Ninh biết, tên gia hỏa Mộc Quan Anh này, thật ra chính là muốn được công nhận, Khai Quốc Công đời trước chết quá thảm, quá nhục nhã. Hắn ta khát khao dùng chiến công của bản thân, để rửa sạch vết bụi trên tấm biển vàng Khai Quốc Công này.

Vì thế, hắn ta không ngần ngại hi sinh mạng sống của mình.

Chỉ đáng tiếc, hắn có số mệnh lớn, tòng quân nhiều năm, lại chưa từng được như ý nguyện. Diệp Ninh trầm mặc một lúc, nói.

“Vì sao ngươi không tìm ta? Chỉ cần viết một bức thư, đưa đến Viện giám sát, đương nhiên ta sẽ sắp xếp.”

Mộc Quan Anh phất phất tay, say sưa cười cười, nói.

“Tất cả mọi người đều cảm thấy ta là công tử gia đến để dát vàng, là dựa vào người khác quan âm mới từng bước từng bước trỗi dậy, ta vẫn luôn muốn chứng minh ta không phải, nếu như tìm Diệp đại nhân ngài, vậy thì không phải ta thật sự trở thành người đi cửa sau sao?”

Diệp Ninh có chút cạn lời, nhưng vẫn có thể hiểu được.

Điều này đến từ lòng tự tôn của nam nhân.

Mộc Quan Anh muốn thông qua biểu hiện của bản thân, để chứng một thứ gì đó. Diệp Ninh suy nghĩ một chút, nói.

“Tổng kết của ngươi đối với bản thân, chỉ đúng một nửa, nhưng một nửa khác hoàn toàn sai, đúng thế, ngươi ở trên con đường tòng quân, được người khác đối xử khác biệt, đãi ngộ mà ngươi có được, căn bản không phải thứ mà ngươi muốn, rất nhiều người đều cảm thấy ngươi chỉ là công tử gia đến để dát vàng lên người, nhưng ngươi hoàn toàn không cần tự coi thường bản thân, suy nghĩ của người bên cạnh, ngươi không thể nào biết hết toàn bộ, ngày hôm đó ta nhìn thấy tướng sĩ dưới trướng của ngươi, đối với ngươi đều là yêu thích, điều này đã chứng minh ngươi có năng lực dẫn binh, hơn nữa một đường người đi lên, chỉ hướng đến chỗ nguy hiểm, gặp phải Long tộc, quyết đoán dứt khoát, quả đoán nổ pháo, cho dù biết hậu quả sau này bản thân ngươi không thể nào chấp nhận được, nhưng ngươi vẫn như trước vô cùng quả đoán, điều này đã nói rõ, ngươi không thiếu dũng khí, đã có tố chất cơ bản của một tướng quân.”

“Đi đến ngày hôm nay, đương nhiên không thể nói ngươi hoàn toàn không nhận được quan tâm, ngươi nhất định là nhận được sự quan tâm ở các phương diện, dù sao tất cả mọi người đều biết ngươi là tiểu công gia, cũng biết quan hệ của ta và ngươi, nhưng ngươi có thể làm đến vị trí tướng quân thủy quân, cũng nhất định không hoàn toàn bởi vì nguyên nhân gia thế, ngươi phải biết, hiện tại Đại Chu, đã sớm không còn như xưa, bây giờ lại trị trong sạch, thiên hạ thái bình, nếu như ngươi thật sự là một kẻ ngu ngốc không biết gì, ngươi tuyệt đối không thể thăng chức!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!