Nhưng mà bây giờ Long tộc đã không cần mặt mũi nữa, khi bọn họ không cần thể diện, đương nhiên cũng không quan tâm những thứ vặt vãnh kia, những long cốt này không thể nào sống lại tìm bọn họ tính nợ, chết cũng đã chết rồi, còn quản được chuyện chuyện phía sau sao?
Ở phương diện này, Long tộc là thật sự không quá quan tâm.
Khi bọn họ bất chấp, thật sự là khiến người khác kinh ngạc.
Đương nhiên, đây cũng chủ yếu bởi vì long cốt đối với bọn họ mà nói đúng thật là không có tác dụng gì.
Đối với Long tộc mà nói, long cốt đều là đưa vào trong mộ rồng, để mặc cho sát khí vĩnh viễn tồn tại không tan biến ở trong phần mộ, dần dần ăn mòn, phong hóa long cốt.
Gái trị, gần như bằng không.
Hiến tặng long cốt, không có ai sẽ cảm thấy đau lòng, chỉ là bậc cửa kia ở trong lòng không dễ vượt qua mà thôi. Dù sao những long cốt này có khả năng chính là phụ mẫu người thân, bạn bè, huynh đệ của con rồng nào đó.
Nhưng dưới sự khuyến khích của trưởng lão và Ngao Đỉnh, Long tộc vẫn là từ bỏ nghi ngờ cuối cùng, thành thành thật thật trở thành một kẻ đào mộ.
“Một ngàn long cốt này được đưa đến, chúng ta thật sự không có đường lui nữa, nếu như Diệp Ninh kia không chịu chấp nhận tộc ta, vậy thì tộc ta, thật sự sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.”
Chuyện đến nước này, có không ít lão long cảm thấy trong lòng thấp thỏm. Bởi vì đây chắc chắn là một canh bạc lớn.
Nếu như có thể thành lập đồng minh với Đại Chu, vậy thì hai bên thế mạnh liên minh, cho dù thế lực khác chế giễu, cũng phần lớn không dám để lộ ra bên ngoài, nếu như Đại Chu từ chối, vậy thì bọn họ không chỉ trở thành trò cười, mà con bị các thế lực lớn bài xích, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Lúc đó, sợ rằng Long tộc sẽ bị coi là tiểu nhân vô sỉ vì để lấy lòng Nhân tộc đến hài cốt tổ tiên cũng đưa tặng.
“Không đâu, Diệp Ninh sẽ không làm như thế.”
Ánh mắt trưởng lão cứng lại, dường như đang an ủi mọi người, cũng là an ủi chính bản thân mình.
“Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, chấp nhận Long tộc, đối với Đại Chu trăm lợi mà không có hại, ta nghĩ Diệp Ninh có lẽ không có lý do để từ chối.”
Đúng là đạo lý này, có không ít Long tộc gật đầu, an tâm hơn rất nhiều.
Nhưng cũng phái phản đối rất không coi trọng trưởng lão, cảm thấy bọn họ quá yếu đuối, cười lạnh một tiếng nói.
“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, thật sự xảy ra sai sót gì, đến lúc đó xem các ngươi xử lý hậu quả như thế nào!”
Đối mặt với loại chất vấn này. Trưởng lão không nói nhiều.
Kể từ khi ông ta đưa ra quyết định hến tặng long cốt, đầu nhập vào Đại Chu, danh tiếng của ông ta đã được định trước là sẽ không tốt được. Cho dù Long tộc biết ông ta làm đúng, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không cho ông ta địa vị quá cao.
Nói khó nghe một chút, sau khi kết thúc chuyện này, ông ta nhất định phải rút ra khỏi trung tâm quyền lực của Long tộc, ông ta đã nghĩ xong rồi, đến lúc đó ông ta sẽ trực tiếp rời khỏi Long tộc, nhãn rỗi thảnh thơi, đi du ngoạn khắp thiên hạ.
Nhưng trước lúc đó, chuyện lớn này, ông ta vẫn là phải thúc đẩy nó hoàn thành, đây là chuyện cuối cùng mà trưởng lão có thể làm cho Long tộc. Người gánh chịu tai tiếng là ta.
Có lợi cho toàn bộ Long tộc.
Đợi đến hàng ngàn năm hàng vạn năm sau, chuyện ta làm là đúng là sai, đương nhiên sẽ có người đời đánh giá.
Đây là cùng một đạo lý với việc thời kỳ thượng cổ Long Vương quỳ xuống dưới chân Yêu Hoàng, ông ta hi sinh tôn nghiêm và vinh quang của bản thân, để đổi lại sự tồn tại cho Long tộc.
Nhưng vào lúc đó, đúng là đã gây ra không ít tiếng mắng như nước thủy triều, sau chuyện này, không đến trăm năm, ông ta sẽ từ bỏ vị trí Long Vương, tiếp đó từ nay về sau không thấy tung tích.
Đây dường như là một loại định mệnh.
Trưởng lão nghĩ đến bản thân có thể so sánh với Long Vương thời kỳ thượng cổ, trong lòng vô cùng tự hào, ông ta ngẩng cao đầu, nhìn về phía cảng Bạch Vân, sau dó ánh mắt của ông ta rơi vào trên người Diệp Ninh.
Diệp Ninh vẫn là Diệp Ninh đó, trong lòng ôm một con hồ ly trắng mịn.
Hả? Hồ ly trắng?
Trưởng lão nhìn về phía hồ ly trắng, sau đó phát hiện con hồ ly đang nhìn ông ta, trong ánh mắt còn có vẻ tinh nghịch đã được nhân hóa.
Điều này khiến cho ông ta có chút tức giận, ngươi chỉ là một con tiểu yêu, vậy mà lại dám dùng ánh mắt đó để nhìn ta, ngươi cho rằng ngươi là thú cưng của Diệp Ninh, ta sẽ sợ ngươi sao?
Sau đó rất nhanh trưởng lão phát hiện, bản thân là thật sự có chút sợ.
Thú cưng của Diệp Ninh, ông ta nhất định không động vào được. Nhưng đây không phải nguyên nhân chính.
Nguyên nhân chủ yếu là, ông ta nhìn thấy con ngươi màu kim của con hồ ly.
Nó giống như là cố ý vậy, nghịch ngợm nhìn trưởng lão, màu kim trong đôi mắt càng ngày càng rực rỡ. Màu kim… huyết mạch Yêu Hoàng!