Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1032: CHƯƠNG 1032: KỲ VỌNG CỦA CẢ THIÊN HẠ 2

Bản thân Diệp Ninh hoàn toàn chính là kẻ sao chép.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn không thường làm thơ.

Hắn không phải là một người thuần Nho gia, cho đến tận bây giờ, hắn đối với những kinh điển Nho đạo khó hiểu đó, những điều biết được tuyệt đối không nhiều hơn so với Thái Hướng Cao, còn về phần phương diện thơ từ, cũng phần nhiều là đến từ tích lũy của kiếp trước.

Bảo hắn viết một bài thơ một vì dòng thơ còn được, cho dù không mượn từ các thi nhân kiếp trước, chỉ dựa vào văn khí và tài năng hiện tại của hắn, cũng có thể làm nên chuyện, nhưng muốn viết kiệt tác Nho đạo, vậy thì thật sự là làm khó hắn rồi.

Diệp Ninh không cảm thấy bản thân có năng lực đó. Nếu như trái phải đều khó, vậy thì cần gì phải làm khó bản thân? Vì thế Diệp Ninh trực tiếp thể hiện từ chối chuyện này.

“Á Thánh và người khác về bản chất không có gì khác biệt, ta đối với chuyện viết văn, không có hứng thú, ta không hề dự định dùng phương thức này để khoe khoang cái gì.”

Nhưng Thái Hướng Cao nghe thấy, lại càng thêm gấp gáp.

“Lời này của Diệp huynh hiểu như thế nào? Chuyện Á Thánh viết văn, không chỉ là chuyện của một mình huynh, mà còn là Nho đạo, thậm chí là chuyện vui mừng của chúng sinh toàn thiên hạ, văn mà Á Thánh viết, có thể ảnh hưởng đến nhiều đời sau này, đây tuyệt đối không phải khoe khoang, mà là sự nghiệp thiên thu!”

Nhưng Diệp Ninh không hề có hứng thú. Vẫn như trước từ chối.

Thái Hướng Cao vừa lo lắng vừa bất lực.

Hắn ta không hiểu, vì sao Diệp Ninh lại phản đối chuyện này như thế?

Chuyện này đối với Á Thánh mà nói, đều là một chuyện như lẽ đương nhiên, tại sao Diệp Ninh lại nhất định không có hứng thú, thậm chí còn chán ghét chứ?

Tuy Thái Hướng Cao biết từ trước đến nay Diệp Ninh luôn đúng ở vị trí cao, tầm nhìn xa, phàm đối với chuyện gì cũng có góc độ đặc biệt, nhưng lần này hắn ta vẫn là không thể nào hiểu được.

“Thái huynh, huynh hiểu ta, chuyện mà ta quyết định, ai khuyên cũng không có tác dụng.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói.

Hắn thật sự là không muốn làm hành động gì bừa bãi nữa. Viết một cuốn sách kinh điển của Nho đạo, đó là làm khó hắn rồi. Hơn nữa đây còn không phải là điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ nhất là, vạn nhất Diệp Ninh giày vò một hồi, thật sự làm ra kinh điển nào đó, vậy thì thật sự phiền phức rồi.

Dựa theo những gì hắn biết, một khi viết thành công, có được sự công nhận của đất trời, vậy thì nguyên tác kiệt tác do Á Thánh biết, sẽ trở thành thánh khí công đức, tuy Diệp Ninh không chắc chắn tác dụng của thánh khí công đức là cái gì, nhưng chắc rằng cũng không phải chuyện tốt, ta đã đủ mạnh rồi, thật sự không muốn làm cái gì nữa.

Thái Hướng Cao lắc đầu, nói.

“Diệp huynh, huynh cũng là hiểu ta, chuyện mà huynh quyết định, từ rất lâu nay ta đều không khuyên huynh, đến chuyện lần trước huynh đi Yêu tộc, ta cũng không khuyên huynh cái gì, bởi vì ta biết khuyên huynh cũng không có tác dụng, huynh vẫn là có suy nghĩ của riêng mình, hơn nữa thời gian đã chứng minh tất cả, suy nghĩ của huynh vẫn luôn đúng, nhưng lần này, ta lại không thể không khuyên huynh, bởi vì chuyện huynh viết văn, không phải là mong chờ của một người đối với huynh, đối với ta mà nói, nếu như huynh không muốn, ta sẽ không bức ép huynh, nhưng mà người thiên hạ thì sao? Khi người thiên hạ đều khẩn cầu huynh, lẽ nào huynh có thể nhẫn tâm phụ lòng kỳ vọng của mọi người sao?”

Nghe vậy, Diệp Ninh có chút ngạc nhiên.

“Cái gì mà người thiên hạ?”

Thái Hướng Cao thở dài một tiếng, nói.

“Diệp huynh là hình mẫu của thiên hạ, là thần linh trong mắt của hàng vạn bách tính Đại Chu, cũng là trụ cột của triều đình Đại Chu, từ khoảnh khắc huynh trở thành Á Thánh, trên có bệ hạ, dưới có phàm phu tục tử, tất cả mọi người đều đang mong chờ kiệt tác của Diệp huynh, nhưng lâu như vậy, Diệp huynh vẫn luôn không có động tĩnh gì, người thiên hạ đều gấp rồi, vì thế bách tính các nơi của Cửu Châu, học tử các thư viện lớn, quan lại trong triều đình, thậm chí đến thủ quân, tướng lĩnh biên quan, tất cả đều viết sách vạn ngôn, toàn bộ đưa đến chỗ bệ hạ… mà bệ hạ, cũng không biêt xử lý như thế nào, vì thế đưa sách vạn ngôn này, dùng trận truyền tống đưa đến Tấn Dương… Ai, Diệp huynh trước tiên xem một chút đi?”

Diệp Ninh bán tín bán nghi. Tại sao lại như thế? Không đến mức đó chứ.

Hắn đứng dậy, đi theo Thái Hướng Cao ra ngoài.

Vì sao lại đi ra ngoài.

Nguyên nhân rất đơn giản, nhân khẩu quá nhiều, gần như trên dưới Cửu Châu đều bởi vì chuyện này mà ảnh hưởng tâm tư, vì thế sách vạn ngôn căn bản không phải là một tờ giấy có thể viết hết.

Diệp Ninh đi ra khỏi cổng sân, thì nhìn thấy vô số xe ngựa chở theo những chiếc hộp.

Trên xe ngựa, chất đầy hộp.

Tùy tiện mở một cái ra, quả nhiên trong đó đặt sách vạn ngôn ấn đầy dấu tay. Sách vạn ngôn, có thể hiểu là sách viết ý dân, viết lời thỉnh nguyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!