Đợi sau khi hắn ta rời đi, mọi người mới thở phào một hơi, xì xào bàn tán nói.
“Bắt đầu từ khi tấn thăng làm phó trưởng giáo, tại sao cảm thấy Mạc sư thúc càng ngày càng nghiêm khắc rồi?”
“Không thể nói như thế được, Mạc sư thúc từ trước đến nay đều được coi là hiền lành, sau khi trở thành phó trưởng giáo cũng là như thế, chỉ là gần đây chuyện bày trận, mới đột nhiên trở nên nghiêm khắc.”
“Đây là chuyện tốt, nói rõ Mạc sư thúc rất coi trọng chuyện này, tuyệt đối không cho phép xuất hiện sai sót, sư thúc vì cảnh tỉnh chúng ta, vì thế mới bày ra bộ dáng nghiêm khắc, chính là vì để cho chúng ta không dám lơ là.”
Mọi người cũng không ngốc, dựa theo logic hợp lý, bắt đầu phân tích.
Rất nhanh đã có được kết luận.
“Xem ra, áp lực của Mạc sư thúc rất lớn, chúng ta phải cố lên, không thể để cho sư thúc mất mặt.”
Mọi người nói như thế. Vì vậy càng thêm chăm chỉ.
Thấy thế, Phương Thanh Tuyết vừa đúng lúc đi qua nơi này chau mày lại, nhưng mà lại không nói cái gì, chỉ thở dài trong lòng.
“Không dễ làm, chuyện bày trận này, mười ba tông Tiên Môn dùng hết toàn lực, không cho phép có một chút sai sót nào, bất luận làm cái gì cũng đều có người giám sát, mà càng phiền phức hơn, lại là cao tầng giống như Mạc Hạo Nhiên, bọn họ thật sự quá nhiêm khắc, đúng thật là không cho người khác cơ hội.”
Phương Thanh Tuyết không tham dự vào việc bày trận, nhưng mà sau lời cầu xin trước đó của nàng ta với Cô Tuyệt, đã sắp xếp cho nàng ta một chức vị, chức vị này chính là quan tuần tra.
Không làm cái gì khác, chỉ chuyên tuần tra đại trận, một khi phát hiện sai sót, lập tức chỉnh sửa. Nhưng cho đến tận thời điểm trước mắt, Phương Thanh Tuyết cùng với đồng liêu của mình, đều không có bất kỳ phát hiện gì. Cũng chính là nói, đến thời điểm hiện tại, chuyện Tiên Môn bày trận, đã làm đến không có sai sót gì. Đại trận phức tạp khổng lồ như thế, vậy mà có thể làm chính xác như vậy.
Đây được xem như là một kỳ tích không lớn không nhỏ. Chỉ có thể nói là trên đời này không có chuyện gì khó chỉ sợ người không có lòng.
Phương Thanh Tuyết cũng là người có tâm tư, nàng ta không muốn chuyện này được bố trí thuận lời như vậy, nàng ta nhất định phải nghĩ cách phá hủy, trì hoãn nó. Dù sao thân là nội gián, đây mới là công việc chính của nàng ta.
Nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại không tìm được một chút cơ hội nào.
Nhưng nàng ta lại không biết, vào lúc mình đang hết đường xoay sở, một đôi mắt ở phía xa, cũng đang nhìn nàng ta.
“Những thành viên tuần tra này, đúng thật là khiến người ta thấy phiền.”
Người nói, chính là Mạc Hạo Nhiên.
Ngoài bề mặt hắn ta tỉ mỉ cẩn thận, trên thực tế trong lòng lại vô cùng bức bối.
Đám người dưới trướng của hắn, làm việc là thật sự nghiêm túc, hắn ta mong chờ bọn họ phạm sai, như thế mình có thể giả vờ như không thấy, nhưng mà bọn họ không hề mắc lỗi.
Thậm chí mấy lần, Mạc Hạo Nhiên ý đồ nhúng tay vào, cố ý tạo ra một chút sai sót, nhưng không đến nửa canh giờ, đã lập tức bị người khác sửa lại.
Sau nhiều lần thử không thành công, hắn ta cũng không dám làm bữa nữa. Vì thế trong lòng vô cùng bức bối, nên vừa rồi khi đi qua đó, mới nói ra lời như vậy.
Cho dù là hắn ta mạo hiểm đi làm, nhưng vẫn còn có đám thành viên tuần tra. Đặc biệt là Phương Thanh Tuyết.
Đệ tử của Cô Tuyệt, đúng thật là cùng một tính khí với bà lão đó, cố chấp mà cứng nhắc. Bảo ngươi đi tuần tra, ngươi còn thật sự một ngày từ sáng đến tối đều đi tuần tra.
Mới có mấy ngày, chỉ riêng khu vực tây nam mà ta phụ trách, ngươi đã đến hơn trăm lần rồi… Cũng chính là nói, bình quân mỗi ngày nàng ta đến đây mấy lần.
Đối mặt với tần suất kiểm tra này, Mạc Hạo Nhiên chỉ có thể nói là bái phục.
“Ta nên làm gì đây?”
Nội gián thở dài.
Lần này, sợ rằng thật sự không có cơ hội giở trò nữa, Diệp đại nhân của ta, ngài có biết chỗ khó của ta không? Trong lòng Mạc Hạo Nhiên và Phương Thanh Tuyết đều nghĩ đến Diệp Ninh.
Nhưng Diệp Ninh không có thần giao cách cảm với bọn họ, đương nhiên không biết Tiên Môn đang âm thầm làm chuyện lớn.
Công việc che giấu của Tiên Môn làm rất tốt, phàm là đệ tử tham gia vào nhiệm vụ bày trận, tất cả đều cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, nói với bên ngoài là bế quan tu hành, bọn họ đã sớm đặt cơ sở từ lâu, vì thế không khơi dậy sự hoài nghi của bất cứ ai.
Vì thế những thông tin liên quan, căn bản không đưa được ra ngoài.
Đương nhiên, nếu như thật sự đưa ra ngoài, tám phần là Diệp Ninh cũng không để ý. Tiên nhân hạ phàm?
Chỉ thế?
Còn có chuyện tốt thế sao?
Diệp Ninh tuyệt đối là điên cuồng vui mừng, mà sẽ không có bất kỳ lo lắng nào. Hắn đang sầu não chuyện bản thân không có cơ hội chết.
Một khi những tiên nhân này hạ phàm, đối với hắn mà nói, đúng thật là ngủ gật có người mang gối đến bên đầu.