Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1045: CHƯƠNG 1045: MA QUỶ ĐI RA TỪ TRONG THÔNG ĐẠO 2

Chương 1045: Ma quỷ đi ra từ trong thông đạo 2

Ngao Đỉnh dứt khoát hạ mệnh lệnh.

Long tộc không có quá nhiều lời nhảm nhí, trực tiếp chấp hành mệnh lệnh. Suy nghĩ của hắn ra rất đơn giản.

Thế giới này có Tứ Hải, trong đó Cửu Châu chỉ tiếp giáp với hai khu vực biển, một là Đông Hải, một là Tây Hải.

Ngao Đỉnh không thể chỉ quét tuyết trước cửa, Long tộc trời sinh đã có năng lực khống chế nước rất mạnh, dẹp yên thiên tai, đối với bọn họ mà nói không có bao nhiêu khó khăn, nếu như đã có sức lực thừa, vậy thì nhất định phải cùng nhau khống chế cả Tây Hải.

Đây gọi là cái gì? Đây gọi là tầm nhìn!

Đầu tiên Long tộc gánh vác trách nhiệm cua bản thân, đứng trước thiên tai, thể hiện ra giá trị của bản thân mình trước.

Như thế, khi gặp phải chuyện lớn, Diệp Ninh cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đúng không? Trong lòng Ngao Đỉnh vô cùng lo lắng nghĩ.

Đúng thật là khắp nơi xảy ra chuyện mà!

Trong hoàng thành.

Một đạo ánh sáng màu kim từ trong Kim Điện bay ra ngoài, tiếp đó, khí vận Kim Long lại lần nữa bị đánh thức, gầm một tiếng bay lên trời, bắn ra vô số ánh sáng màu kim chói mắt.

Đạo ánh sáng màu kim này, hình thành tấm khiến khổng lồ, bảo vệ Cửu Châu, rất nhanh đã ổn định được sự hỗn loạn của Cửu Châu. Cơ Minh Nguyệt ôm ngọc tỷ truyền quốc đang phát ra ánh sáng rực rỡ, ánh mắt của nàng nhìn về nơi nào đó trên bầu trời.

Bởi vì thân ở trong Cửu Châu, hơn nữa còn là hoàng đế, sức mạnh trực tiếp có khí vận Kim Long bảo vệ, cảm nhận của nàng càng sâu hơn, Cơ Minh Nguyệt biết, cỗ rung chuyển này, không phải là thế giới hắc ám giáng lâm, bởi vì nguồn gốc của sự rung chuyển này, đến từ nơi nào đó trong Cửu Châu.

“Ở đó, hình như là địa bàn của mười ba tông Tiên Môn!”

Con ngươi của Cơ Minh Nguyệt bất ngờ co rút lại, ánh mắt phảng phất như cách trăm ngàn sông núi, nhìn về phương hướng nào đó. Trời đất biến sắt, vạn vật chấn động.

Mà trong Tính Châu, Tấn Dương, “Tây Du Ký” đã được viết xong, hơn nữa đã được đóng thành sách, Diệp Ninh bình tĩnh đi ra khỏi bàn làm việc của mình, cỗ rung chuyển này thật sự quá cường liệt, mạnh mẽ đến mức làn tan biến cả dị tượng do “Tây Du Ký” ra đời sinh ra.

Đương nhiên, Diệp Ninh không hề quan tâm. Hắn chỉ là cảm thấy tò mò.

Ánh mắt của hắn cũng nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó, một loại dự cảm mạnh mẽ, xông thẳng lên đầu.

“Xem ra, là Tiên Môn muốn làm chuyện lớn!”

Loại dự cảm này của Diệp Ninh, không nói ra được là tốt hay xấu.

Có thể thấy rằng chuyện lớn mà Tiên Môn muốn làm, không phải đơn thuần chỉ vì nhằm vào Diệp Ninh, ác ý trong đó, ngược lại là tốt. Nhưng cũng chính bởi vì như thế, mới khiến Diệp Ninh cảm thấy thú vị.

Rốt cuộc Tiên Môn muốn làm cái gì. Trong lòng hắn có chút mong chờ.

Lâu như thế rồi, bỏ qua Diệp Ninh lâu như thế, mười ba tông Tiên Môn vẫn luôn im lặng, im lặng, im lặng đến mức gần như bị người khác quên lãng, cuối cùng cũng có hành động.

Không động thì thôi, vừa mới động, đã là kinh thiên động địa! Khoảnh khắc này, toàn bộ đất trời đều đang rung chuyển.

Trên thế giới có vô số quốc gia, có vô số sinh linh sống trên cạn và dưới nước, đều đang run rẩy sợ hãi. Đặc biệt là những quốc gia nhỏ không có cường giả tọa trận, càng là trực tiếp gánh chịu tai họa.

Mà vào lúc này, cuối cùng, tất cả rung chuyển đều dừng lại.

Sau đó, vô số sinh linh trên thế gian, cùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một luồng ánh sáng màu tím khiến cho cả đời này của bọn họ đều khó quên.

Ánh sáng màu tím này, hoặc là nói một cách chính xác, có lẽ là một chùm ánh sáng màu tím rộng hơn chục trượng, dùng tốc độ không thể nào tưởng tượng được, xuyên qua tầng mây, xuyên thấu tứ hải, sau đó vẫn luôn không ngừng đến bên ngoài thế giới, hướng về phương hướng nào đó mà bùng nổ.

Trong lúc mơ hồ, dừng như mọi người đều có loại cảm giác bất an.

Giống như trần nhà của nhà mình vậy, bất ngờ bị nhấc lên, không có thứ gì che đậy, trong chớp mắt có thể nhìn thấy trời xanh mấy trắng khiến cho người khác có loại cảm giác bất an vì không có không gian riêng tư.

Bây giờ chính là loại cảm giác này.

Đạo ánh sáng màu tím này, giống như là đào một cái lỗ trên thế giới.

“Rốt cuộc Tiên Môn muốn làm cái gì?”

Sắc mặt Khô Đại Nhân vô cùng khó coi, bàn tay của ông ta đang run lên. Khoảnh khắc này, ông ta có một suy đoán đáng sợ.

“Có lẽ sư tôn đã biết rồi đúng không, tám phần là Tiên Môn muốn phá vỡ cây cầu giữa trời đất, tiếp đón người trên Tiên Giới xuống!”

Bùi Ngữ Hàm bình tĩnh nói.

Ma Tông và Tiên Môn tranh đấu nhiều năm như thế. Nội tình của hai bên, cũng được xem như là rõ ràng.

Loại thủ đoạn này của Tiên Môn, Ma Tông có thể nghĩ đến, bởi vì nếu như vào thời kỳ toàn thịnh của Ma Tông, bọn họ cũng có thể hoàn thành kỳ tích lớn này, đương nhiên có thể hoàn toàn được, không đại biểu bọn họ sẽ làm. Bởi vì thật sự đây là một vấn đề lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!