Chương 1064: Dị số
Chết chóc, hoang tàn, đổ nát.
Khí tức ảm đảm, tràn ngập toàn bộ chiến trường Tiên Ma. Một mặt trăng máu treo trên bầu trời.
Ánh sáng màu máu, phản chiếu lên màn đêm một cách quỷ dị. Sương mù giăng khắp màn đêm.
Có tiếng hú của lệ quỷ không ngừng vang lên.
Nếu như Diệp Ninh ở đây, hắn tuyệt đối sẽ cảm thấy kinh ngạc, hắn không phải là chưa từng đến chiến trường, nhưng nơi này khó mà tưởng tượng nổi.
Ở đây giống như là nơi tàn khốc nhất chư thiên vạn giới, sát khí quanh năm không tiêu tán, đây là một nơi tràn ngập khí tức tiêu cực vô cùng vô tận.
Thậm chí, thậm chí… thậm chí còn có một chút giống với thế giới hắc ám! Tiên nhân của Tiên Giới gần như theo bản năng chán ghét thế giới như thế.
Cho dù là những ma tu thủ đoạn tàn nhẫn, cũng không thích ở đây.
Ma tộc thì tốt hơn nhiều, trong lòng lòng bọn họ cũng khó tránh khỏi cảm thấy khó chịu, chỉ cần là sinh linh sống, ở nơi quỷ dị như này, cũng tuyệt đối không thể không có cảm xúc gì.
Chiến trường Tiên Ma giằng co vô số năm tháng, Nhân tộc thành lập ba mươi hai tòa thành khổng lồ giống như Cổ Thành. Bảo vệ Tiên Giới.
Ma tộc cũng như thế.
Ba mươi hai tòa Ma động, đối lập chính diện với ba mươi hai tòa thành khổng lồ của Tiên Giới.
Ma động lâu đời nhất của ma tộc tên là “Hoang”.
Lúc này, trong Ma động Hoang, đang tiến hành một cuộc thảo luận.
“Ngươi nói, các ngươi phát hiện một thế giới, một thế giới trung đẳng thuộc về Nhân tộc?”
Trên vương tọa trên cao, có một thân ảnh to lớn như ngọn núi nhỏ.
Người này là Hoang Tôn. Ma tôn của Ma Giới! Chịu trách nhiệm trấn thủ Ma động Hoang.
Bên dưới chân hắn ta, có mấy Ma tộc đang quỳ, trong đó một người, có sừng trâu, đang run run rẩy rẩy.
“Hồi bẩm tôn thượng, chính là như thế, thuộc hạ đã đích thân đi xem thử, thế giới đó không có cường giả gì, có lẽ là ở dưới Tiên Giới, một thế giới bình thường, chiến lực cao nhất, có lẽ là Thiên Tiên.”
Đôi mắt của Hoang Tôn hơi híp lại, hỏi.
“Một thế giới bình thường, tại sao có thể kết nối được với chiến trường Tiên Ma?”
Hắn ta không phải hỏi mà là tự nói với chính mình.
Nhưng thuộc hạ vẫn là nói ra suy đoán ở trong lòng mình.
“Khi thuộc hạ ở thế giới của bọn chúng, nhìn thấy một đại trận quy mô lớn, thuộc hạ đoán, có thể bọn chúng ý đồ muốn kết nối đến Tiên Giới, chỉ là sai sót, vậy mà lại trùng hợp liên thông đến chiến trường Tiên Ma, sau đó lại bị chúng ta phát hiện.”
Đây là sự thật.
Nhưng Hoang Tôn lại cười lạnh một tiếng, nói.
“Nói bừa, chiến trường Tiên Ma là nơi nào? Từ thời kỳ thái cổ, ở đây chính là nơi cấm địa đứng đầu thiên hạ, pháp tắc của nơi này, vô cùng đặc biệt, không gian nơi đây, càng là vô cùng kiên cố, vô số năm nay, Tiên Giới và Ma Giới đã mất hàng trăm triệu tính mạng ở đây, vô số đại thân thồng hủy thiên diệt địa đã được thi triển ở đây, cũng không ảnh hưởng đến được chiến trường Tiên Ma, vậy mà một thế giới nhỏ lại có thể liên kết thông đạo của mình đến chiến trường Tiên Ma? Đúng thật là chuyện cười! Bọn họ dựa vào cái gì có thể phá vỡ được kết giới không gian của chiến trường Tiên Ma?”
Những lời này, nếu như Diệp Ninh nghe thấy được, nhất định cũng sẽ suy nghĩ.
Trên thực tế, cho dù hắn không nghe thấy, hắn và Nam Cung Lương Nhân, cũng có một chút hoài nghi đối với chuyện này. Mười ba tông Tiên Môn có bản lĩnh lớn như thế nào, không có ai so với hai người họ càng hiểu rõ hơn.
Tiên Môn muốn thông đến Tiên Giới, đón tiên nhân hạ phàm, điều này không khiến người khác bất ngờ, rất nhiều thế giới đều từng làm như thế. Pháp tắc của Tiên Giới, vốn dĩ là nhẹ nhàng, bao dung, cho phép loại hành động này.
Nhưng mà lẽ nào chiến trường Tiên Ma cũng là như thế sao? Rõ ràng là không phải.
Chiến trường, chỉ hai chữ này, đã nói rõ vấn đề, chiến trường là nơi mà người bình thường có thể tùy ý đi vào sao?
Cho dù thay đổi tọa độ, vậy thì khả năng lớn nhất, cũng là sức mạnh không gian cạn kiệt, căn bản không ảnh hưởng được chút nào đến chiến trường Tiên Ma, mười ba tông Tiên Môn thất bại.
Đây mới là kết cục tiêu chuẩn.
Nhưng mà bây giờ kết quả này, rõ ràng có chút quỷ dị. Thuộc hạ của Ma tộc không dám nhiều lời.
Hoang Tôn đã đưa ra phán đoán, bọn họ không có chỗ để nói.
“Trái phải chẳng qua là một thế giới nhỏ mà thôi, đến đây rất quỷ dị, tạm thời đừng động vào, lúc này là lúc tộc ta có rất nhiều chuyện, đừng gây thêm phiền phức, chúng ta nhất định sẽ dùng Đại Dạ Di Thiên che giấu nó đi, vậy thì tạm thời gác lại, đợi ba trăm năm sau, nếu như không còn điều gì bất thường, thế giới này sẽ ban thưởng cho các ngươi để đi vui vẻ.”
Cái gọi là vui vẻ, thật ra chính là tiêu diệt và phá hoại.
Tuy phải đợi ba trăm năm, nhưng mà đám người Ma tộc lại vô cùng vui mừng.
“Đa tạ ân điển của Ma Tôn!”