Sau khi đi vào Châu Phủ, nàng ta trực tiếp chạy thẳng đến phân viện của Viện giám sát, lặng lẽ đưa ngọc giản mà mình vừa mới khắc vào trong Viện giám sát. Không đến một lúc sau, đã bị phát hiện.
Sau khi phân viện Viện giám sát kiểm tra ngọc bội, lập tức biết được tính nghiêm trọng của việc này, nên ngay tức khắc có người chạy thẳng đến trận truyền tống. Sau đó thông qua trận truyền tống, đến Tấn Dương.
Sau đó, đương nhiên tin tức được lập tức đưa đến trong tay Diệp Ninh.
“Cái gì? Nha đầu quay trở về rồi?”
Đầu tiên Diệp Ninh lộ ra thần sắc vui mừng, nhưng tiếp đó, sắc mặt lại trở nên tái nhợt, trong mắt tràn ngập vẻ tức giận.
“Làm gì có cái lý đó, không giết người này, thề không làm người!”
Hắn chưa bao giờ tức giận như thế.
Từ khi đến thế giới này, từ trước đến giờ Diệp Ninh đều coi ác ý của người khác thành hưởng thụ vui vẻ nhất. Đối thủ đối với hắn càng ác, hắn càng vui mừng.
Nhưng hắn cũng có vảy ngược.
Vảy ngược của hắn, chính là người ở bên cạnh mình.
Thân là một nam nhân, nếu như đến nữ nhân ở bên cạnh mình cũng không bảo vệ được, vậy thì sao còn được coi là nam nhân? Đây là đạo lý dễ hiểu nhất, cũng là không cần suy nghĩ nhất.
Diệp Ninh dâng trào sát khí.
Người đã trở thành Á Thánh, mỗi một ý niệm một hành động, đều có thể khiến cho đất trời có cảm ứng. Khi sát khí của hắn bạo phát. Trời đất biến sắc.
Tất cả mọi người trong Tấn Dương kinh ngạc ngẩng đầu, đều có thể phát hiện bầu trời bị mây đen bao phủ.
“Sắp có mưa rồi sao?”
Có người lẩm bẩm.
Mà lúc này, Diệp Ninh đã đi ra khỏi sân. Nam Cung Lương Nhân lặng lẽ đi ra ngoài.
“Ngươi muốn ngăn cản ta?”
Diệp Ninh thờ ơ hỏi. Nam Cung Lương Nhân lắc đầu.
Hắn ta đã từng nói, tiên nhân không phải là thiện nam tín nữ (ý chỉ người lương thiện), Tiên Giới càng không phải thiên đường gì cả, nếu như Hạ Giới hiểm ác, vậy thì Tiên Giới sẽ chỉ càng hiểm ác hơn.
Hơn nữa tiên nhân đối với Hạ Giới, từ trước đến nay đều là vừa lấy vừa đoạt, hành động tùy ý. Ngươi rất khó hy vọng thượng tiên sẽ sinh ra đồng cảm với sâu kiến của Hạ Giới.
Đây chính là sự thay đổi của sức mạnh đối với con người.
Lúc đầu mười ba tông Tiên Môn, chính là như thế.
Nhưng đắc tội với mười ba tông Tiên Môn, và đắc tội với Tiên Giới, đây hoàn toàn là hai khái niệm. Suy nghĩ về mặt lý trí, Nam Cung Lương Nhân nên ngăn cản Diệp Ninh.
Vấn đề cần phải giải quyết, nhưng phương thức gải quyết, có lẽ không cần cực đoan như vậy. Nhưng đó chỉ là phương diện lý trí.
Rất nhiều chuyện, không cần phải có lý trí, cũng không thể nào giữ được lý trí. Ví dụ như bây giờ.
Nam Cung Lương Nhân biết, bản thân không ngăn cản được Diệp Ninh.
Nếu như Diệp Ninh bởi vì chuyện này, mà đối đầu với Tiên Giới, vậy thì hắn ta, cũng sẽ chỉ âm thầm đi theo ở phía sau. Đây chính là lựa chọn mà hắn ta đưa ra.
Chỉ như thế mà thôi.
Ánh mắt của hắn ta và Diệp Ninh giao nhau, dần dần hiểu được suy nghĩ của Nam Cung Lương Nhân, nhất thời ánh mắt trở nên nhu hòa hơn.
“Vậy thì cùng nhau đi đi.”
Nhưng mà nếu như muốn cùng đi, không phải chỉ có Nam Cung Lương Nhân. An Nhiên cũng đi theo ở phía sau.
Diệp Ninh nhìn chằm chằm An Nhiên, trong mắt hắn đã xuất hiện vẻ hoài nghi. Nhưng An Nhiên không hề chùn chân.
An Nhiên nhất định phải đi, Mặc Ly không chỉ là muội muội của Diệp Ninh, cũng là bạn của An Nhiên. Hơn nữa, sở dĩ Mặc Ly gặp phải đại nạn này, nguyên nhân trong đó, cũng là do nàng ta sơ suất.
Nếu như không đi, trong lòng An Nhiên làm sao có thể dễ chịu?
An Nhiên biết, bản thân kiên trì muốn đi, nhất định sẽ gây ra hoài nghi, dù sao biểu hiện lúc trước của nàng ta, chỉ là con hồ ly nhìn có vẻ rất có linh tính.
Bây giờ làm như thế, rõ ràng là có chút lộ liễu. Nhưng An Nhiên cũng không sợ hãi.
Diệp Ninh không nói nhiều cái gì, dường như còn chưa chắc chắn, lại dường như chắc chắn nhưng không quan tâm. Hắn đưa tay ra, chỉ chỉ vai của mình
An Nhiên nhảy lên, đứng ở trên vai của hắn. Một đoàn ba người, đi vào trong trận truyền tống.
Đương nhiên Cao Hải Vân không biết vậy mà lại có một tên điên đang trên đường đến gây phiền phức cho hắn ta. Hắn ta đến nơi ở của mười ba tông Tiên Môn.
Không hề khách khí ngồi ở vị trí chủ vị.
Cao Hải Vân nhìn một đám Thiên Tiên Địa Tiên ở phía dưới, nhất thời tràn ngập cảm giác hơn người.
Đám người Phi Tinh Tử, lần lượt bỏ qua thể diện, bắt đầu lấy lòng Cao Hải Vân.
Đây chính là hiện thực.
Bọn họ ở Hạ Giới là nhân vật quan trọng, nhưng đặt ở Tiên Giới, chỉ là sâu kiến.
Nhưng mà bọn họ lại không biết, khi Cao Hải Vân gặp bọn họ, những người được gọi là có chiến lực đỉnh cấp của Hạ Giới, thì một chút lòng sợ hãi cũng biến mất.
Hắn ta không muốn nghe những lời lấy lòng nịnh hót nào đó nữa. Mà là trực tiếp hạ mệnh lệnh.