Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1076: CHƯƠNG 1076: TA GIẾT NGƯƠI, LIÊN QUAN GÌ ĐẾN NGƯƠI? 3

Diệp Thánh phát uy, thiên hạ kinh ngạc.

“Điều này không thể nào!”

Đôi môi Cao Hải Vân trắng bệch.

Hắn ta không thể nào chấp nhận được kết quả này.

Ta ở Tiên Giới không phải thiên kiêu, ta chỉ là thiên tài cấp bậc ưu tú, người có thể áp chế được ta có rất nhiều.

Ta đến chiến trường Tiên Ma, tiềm lực của ta không có bất kỳ tác dụng nào, ở đó chỉ nhìn chiến công, mà chiến công của ta cũng không xuất sắc, bởi vì Ma tộc không dễ đối phó.

Bây giờ ta đến Hạ Giới, vậy mà ta lại bị một tên chân đất ở Hạ Giới nghiền ép! Lúc này, thay vì nói là sợ hãi, còn không bằng nói hắn ta đang đố kỵ. Dựa vào cái gì!

Dựa vào cái gì?

Ông trời quá không công bằng.

Hạ Giới quê mùa, nên thấp hèn, nên bị ta giẫm ở dưới chân, ta sinh ra ở Tiên Giới, ta sinh ra đã nên cao cao tại thượng, vì sao ta lại thua hắn!

Ngọn lửa đố kỵ, khiến cho Cao Hải Vân sinh ra ý hối hận. Nhưng hối hận của hắn ta không phải là những gì bản thân đã làm.

Mà là hắn ta cảm thấy, nếu như sớm biết được loại kết quả này, hắn ta nhất định sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất, trực tiếp giết Mặc Ly. Bởi vì như thế có thể đả kích được tên quê mùa khiến cho hắn ta đố kỵ.

Đố kỵ không khiến cho hắn ta lạc đường.

Cao Hải Vân biết bản thân không phải đối thủ của Diệp Ninh, vì thế mở miệng phun ra sương mù máu, muốn chạy trốn. Đây là kiếm độn pháp của Kiếm Tông.

Chỉ có vào thời khắc sống chết sinh tồn, mới thi triển. Hi sinh một phần bản nguyên, chạy thoát ngàn dặm.

Nhưng hành động của Cao Hải Vân đã bị nhìn thấy. Một thân ảnh chắn trước mặt hắn ta.

“Ngươi không được đi đâu cả.”

Nam Cung Lương Nhân nhàn nhạt nói. Hắn không ra tay.

Bởi vì Nam Cung Lương Nhân biết, Diệp Ninh nhất định sẽ tận tay giết chết Cao Hải Vân. Không giết Cao Hải Vân, thì không thể nào thông thấu được suy nghĩ.

Chuyện này, Nam Cung Lương Nhân không thể làm giúp Diệp Ninh.

Vì thế điều Nam Cung Lương Nhân làm, chỉ là ngăn cản đối phương, để cho Cao Hải Vân mất đi khả năng chạy trốn.

“Tiên, Tiên Quân!”

Sắc mặt Cao Hải Vân trắng bệch như tờ giấy. Hắn ta cảm nhận được khí tức tiên linh chân chính trên người Nam Cung Lương Nhân. Lập tức biết được thân phận của đối phương.

Hóa ra, Ma tộc kia không nói dối, thế giới này thật sự có một vị Tiên Quân. Những thông tin ở mai ngọc giản kia, lẽ nào là thật sao?

“Đệ tử Kiếm Tông Cao Hải Vân, bái kiến Tiên Quân, chuyện lần này, tất cả là do vẫn bối không biết trời cao đất dày, xin tiền bối nể mặt Kiếm Tông, tha cho vãn bối một con đường sống, ân oán của vãn bối và thuộc hạ của tiền bối, vãn bối tình nguyện bồi thường gấp ngàn lần để kết thúc!”

Hắn ta cầu xin.

Một Tiên Quân chặn đường, đây đã là hơn thép rồi. Còn đánh cái gì?

Nhưng mà Nam Cung Lương Nhân lại lắc đầu, nói.

“Ngươi hiểu sai ba chuyệ, thứ nhất, ta đã không còn là Tiên Quân nữa, không có gì bất ngờ Hắc Thủy Vực, có lẽ đã có Tiên Quân mới.”

“Thứ hai, ta là Kiếm Tông không có bất kỳ giao tình nào, đương nhiên, đại danh của Kiêm Tông ta có nghe qua.”

“Thứ ba, ngài ấy không phải thuộc hạ của ta, nếu như nhất định phải tính, có lẽ ta mới là thuộc hạ của ngài ấy.”

Những lời này của Nam Cung Lương Nhân, khiến cho cả người Cao Hải Vân mơ hồ.

Cái gì?

Chuyện này sao có thể?

Hắn ta gần như theo bản năng cho rằng, đây là Nam Cung Lương Nhân đang gạt hắn ta.

Nhưng mà nhìn khuôn mặt không có một gợn sóng nào của Nam Cung Lương Nhân. Không biết vì sao. Cao Hải Vân tin rồi.

Người trước mắt này, không thèm nói dối. Hơn nữa quan trọng nhất là, không cần phải nói dối.

Cũng chính là nói, những gì Nam Cung Lương Nhân nói là thật? Vậy mà Tiên Quân lại là thuộc hạ của Diệp Ninh?

Sự khó tin trong lòng Cao Hải Vân đã đạt đến cực điểm.

“Hắn tuyệt đối không phải tên chân đất bình thường, hắn rất có khả năng là con riêng của nhân vật lớn nào đó, thậm chí là chuyển thế của nhân vật lớn nào đó.”

Dựa theo logic bình thường, Cao Hải Vân trực tiếp nghĩ đến phương diện này.

Vì thế hắn ta nhìn về phía Diệp Ninh, lại lần nữa cầu xin. Nhưng Diệp Ninh trực tiếp cắt ngang lời hắn ta.

“Ngươi không cần nhắc nhắc tông môn với ta, Nam Cung và tông môn của ngươi đều không có bất kỳ quan hệ nào, hơn nữa, cho dù là có, thì làm sao? Ta muốn giét ngươi, liên quan gì đến tông môn của ngươi?”

Diệp Ninh lắc đầu, bước về phía trước một bước.

Chính khí cuồn cuộn giữa đấy trời hóa thành một thanh kiếm sắc bén. Trực tiếp xuyên qua ngực Cao Hải Vân.

“Không, ngươi không thể giết ta, ngươi không thể! Sắp có Ma tộc muốn giết đến thế giới này, ta có thể giúp các ngươi đối kháng ma tộc, ta còn có giá trị, ta còn có giá trị!”

Hắn ta gào thét thảm thiết.

Nhưng mà Diệp Ninh căn bản không nghe hắn ta nói cái gì. Cả người Cao Hải Vân bị xóa khỏi thế gian. Giống như hắn ta chưa từng xuất hiện đây vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!