Thế mà nơi này lại có Tiên Quân hàng thật giá thật!
Đỉnh cao mà thế giới này có thể chấp nhận, cũng chính là Tiên Quân. Chỉ luận tu vi, thắng được tất cả bọn họ.
Nhưng, bọn họ là thân vệ của Ma Tôn, công phòng một thể, tu luyện bài bản, hợp lực lại, cũng không cần phải quá để ý Nam Cung Lương Nhân. Vì thế bọn họ không hề sợ hãi, chỉ thấy Ma tộc dẫn đầu lạnh lùng nói.
“Tranh đấu Tiên Ma không liên quan đến thế giới của các ngươi? Ha ha, Hạ Giới bình thường, không ngờ được lại có sự tồn tại cấp bậc Tiên Quân.”
“Chúng ta là thân vệ Hoang Tôn, một Tiên Quân nho nhỏ như ngươi, không ngăn cản được chúng ta, có điều, hôm nay chúng ta còn có nhiệm vụ trên người, cũng có thể nể mặt các ngươi.”
“Chỉ cần các ngươi để cho chúng ta dẫn một người đi, chuyện của thế giới này, chúng ta không cần tham dự.”
Nghe xong, Nam Cung Lương Nhân thở phào một hơi.
Chỉ một cái phất tay, toàn bộ mấy chục thuộc hạ của Cao Hải Vân đã bị đuổi ra ngoài. Đương nhiên mấy chục người này cố gắng giãy dụa, cầu xin.
Bọn họ không ngờ được lúc trước bản thân thoát được một kiếp, kết quả bây giờ vẫn là phải giao tính mạng ra.
Có lẽ là chán ghét bọn họ ồn ào, có lẽ căn bản không để bọn họ ở trong lòng, Ma tộc trực tiếp ra tay, chém giết mấy chục người này, Nam Cung Lương Nhân giơ tay làm động tác mời.
“Bây giờ các vị có thể rời đi chưa?”
Ma tộc cười lạnh, nói.
“Ngươi cho rằng chúng ta quan tâm những con sâu kiến này sao? Những con sâu kiến này, với người mà các ngươi vừa giết, ở trong mắt chúng ta căn bản không đáng một đồng, người mà chúng ta muốn dẫn đi, không phải bọn chúng!”
Nam Cung Lương Nhân chau mày lại.
“Vậy người các ngươi muốn đưa đi là ai?”
Người từ bên ngoài đến, cũng chỉ có những người này.
Lẽ nào thế giới này, còn có người liên quan đến Ma tộc sao? Nam Cung Lương Nhân đã bỏ qua một người.
Nhưng rất nhanh hắn ta đã nhớ ra.
Sắc mặt Nam Cung Lương Nhân hơi thay đổi, nhìn về phía phương hướng nào đó. Diệp Ninh cũng nhìn đến.
Người mà bọn họ nhìn, đương nhiên là Mặc Ly. Mặc Ly ôm chặt hồ ly nhỏ trong lòng, đôi mắt tràn ngập sự căng thẳng.
Lẽ nào… là nàng?
Đột nhiên Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân cảm thấy toàn bộ chuyện này, đã trở nên hợp lý. Thân vệ Ma tôn nhìn về phía Mặc Ly, lại lần lượt quỳ một gối xuống, nói.
“Ba ngàn doanh thân vệ Hoang Tôn, phụng mệnh của Đế Tôn, đưa công chúa điện hạ về nhà!”
Một bái này của bọn họ, dọa sợ tất cả mọi người.
Cho dù là Nam Cung Lương Nhân, trong chớp mắt cũng có một loại cảm giác khó tin. Công chúa điện hạ?
Mặc Ly, vậy mà nàng lại là con gái của Ma Đế, công chúa Ma tộc!!!
Tuy hắn ta đã sứm biết Mặc Ly và Ma tộc, nhưng biểu hiện của nàng, hoàn toàn không tàn nhẫn như Ma tộc, gian xảo, và khát máu. Ngược lại đơn thuần, đáng yêu.
Điều này khiến cho Mặc Ly bỏ qua thân phận của Mặc Ly.
Chỉ là vô thức cho rằng, nàng có thể chỉ là tiểu Ma tộc lạc đường, đơn thuần ngây thơ mà thôi. Ai có thể ngờ được, thế mà Mặc Ly có thân phận như thế?
Con gái của Ma Đế, vậy mà đã sớm đến thế giới này, còn làm muội muội của Diệp Ninh! Chuyện như thế nếu như nói ra ngoài, chỉ sợ rằng không có người nào tin.
Nhưng nó vẫn cứ xảy ra rồi.
Mà những người có mặt ở đây, vàng là thiếu chút nữa sụp đổ.
“Nàng, nàng, nàng là con gái của Ma Đế???”
Trong chớp mắt tâm thái người của Tiên Môn đã sụp đổ.
Diệp Ninh này, đây chỉ là một cái hố, đúng thật là cái hố lớn bằng trời!
Ong! Bên người có Tiên Quân Tiên Giới đi theo. Ngoài ra còn có một muội muội. Là con gái của Ma Đế.
Nếu như bọn họ biết thú cưng mà Diệp Ninh nói, là Yêu Hoàng của Yêu tộc, sợ rằng sẽ càng kinh ngạc hơn. Nhưng không sao cả, bây giờ bọn họ đã tê dại rồi.
Sau này ai còn dám đối đầu với Diệp Ninh? Chống lưng này quá cứng rồi.
Sớm biết như thế, ai rảnh rỗi không có chuyện gì làm đến mức đi đối đầu với Diệp Ninh, ngươi nói ngươi chọc vào hắn làm gì hả? Con gái của Ma Đế.
Nhân vật lớn như thế, đã là điều bọn họ không thể nào tưởng tượng được.
Đặc biệt là mấy lão già năm xưa từng giam cầm Mặc Ly, lúc này đã mềm nhũn ngã trên mặt đất. Nếu như để cho Ma Đế biết được những chuyện này.
Bọn họ sẽ chết rất thảm đúng không?
Tất cả mọi người đều chấn động, chỉ có Diệp Ninh, tuy cũng có một chút thất thần, nhưng mà ánh mắt của hắn, vẫn là nhìn chằm chằm vào Mặc Ly, hắn chú ý được, sau khi Ma tộc công bố thân phận của Mặc Ly, nàng bất giác lùi về phía sau hai bước.
Trên mặt càng là lộ ra biểu cảm sợ hãi. Điều này nói rõ cái gì?
Nói rõ thân phận này, đối với Mặc Ly không phải là vinh dự, ngược lại có thể là nguồn khốc quá khứ đau khổ của nàng. Điều này không khó để tưởng tượng.