Hoang vắng, chết chóc, lạnh lùng, xơ xác tiêu điều, tuyệt vọng…
Những miêu tả toát ra màu sắc của sự tăm tối mạnh mẽ đó, đều dùng cho chiến trường Tiên Ma. Đây là một vùng đất tuyệt vọng.
Vô số năm nay, có anh linh của người của Ma Giới và Tiên Giới chết đi, đã tích lũy lại thành tuyệt vọng. Nếu như trong quá khứ, Diệp Ninh nhìn thấy vùng đất tuyệt vọng như thế này, trong lòng khó tránh khỏi nổi lên sóng gió.
Nhưng mà lúc này, hắn đúng là không hề cảm thấy kích động chút nào, bởi vì hắn từng nhìn thấy sự tuyệt vọng lớn hơn! Thế giới hắc ám!
So với sự tuyệt vọng mà thế giới hắc ám mang đến cho người khác, chiến trường Tiên Ma đã được xem như là động thiên phúc địa rồi.
Sau khi quan sát.
Có một tin tức tốt, một tin tức xấu.
Tin tức tốt là, ở chiến trường Tiên Ma Diệp Ninh không cảm nhận được khí tức của thế giới hắc ám, nhưng loại khí tức này chỉ cần từng gặp thì cả đời đều không thể quên.
Hắn đi rất nhiều nơi, nhưng mà không hề nhìn thấy loại khí tức này. Điều này nói rõ cái gì?
Nói rõ thế giới hắc ám đối với sự xấm chiếm với chiến trường Tiên Ma, vẫn là một giai đoạn sơ khai.
Tin tức xấu là.
Chỉ sợ rằng giai đoạn sơ khai này sẽ không duy trì quá lâu.
Bởi vì trải qua điều tra thực địa, Diệp Ninh phát hiện chiến trường Tiên Ma đúng là giống hệt với tưởng tượng, là dinh dưỡng tốt nhất cho thế giới hắc ám. Ở một nơi khắp nơi đều tản ra tuyệt vọng này, ngươi rất khó trở nên lạc quan được.
Một khi thế giới hắc ám cắn nuốt chiến trường Tiên ma, đồng thời lấy nó làm bàn đạp, để lan sang hai giới Tiên Ma, vậy thì đây tuyệt đối là thảm họa bao trùm vạn giới…
“Thảm họa tiêu diệt mà, đây là…”
Diệp Ninh tự lẩm bẩm, hắn đi dạo một vòng ở chiến trường Tiên Ma, hiện ra có chút vô cùng quái dị, rất ít người ở đây có thể “thích thú” giống như hắn.
Nhưng trên thực tế, có thể tâm tình của Diệp Ninh so với tất cả sinh linh của chiến trường Tiên Ma đều nặng nề hơn nhiều. Đột nhiên, hắn nghĩ đến rất nhiều thứ.
Nếu như vạn giới diệt vong.
Vậy thì đừng nói là kiếp này của hắn, cho dù là Lam Tinh kiếp trước, sợ rằng cũng bị ảnh hưởng đi? Lần này hắn xuyên không, lẽ nào chính là để đích thân trải qua thảm họa diệt thế sao?
Đúng thế, Diệp Ninh đang nghĩ đến những trải nghiệm ở đây, mà không phải là bản thân có thể làm cái gì. Điều này so với hắn ngày trước có chút khác biệt.
Bởi vì đối mặt với thế giới tủy dị mà mạnh mẽ như thế giới hắc ám, đến hắn, cũng không nghĩ ra được có thể có cách gì. Đến ngay cả Tiên Giới và Ma Giới cũng có thể bị thế giới hắc ám nuốt chửng, vậy thì ta còn có thể làm cái gì đây?
Đây mới là suy nghĩ bình thường.
Cho dù là chết thành công, biến thành cái gọi là Thiên Đế, cường giả quyền lực tối cao vô thượng trong thế gian. Vậy thì có thể ngăn cản được thế giới hắc ám sao?
Diệp Ninh thử hỏi hệ thống.
Giống như vô số lần trong quá khứ, hệ thống vẫn im lặng.
Kể từ khi bắt đầu xuyên không, sau khi hệ thống giải thích rõ tác dụng của bản thân với hắn, trên cơ bản không có cảm giác tồn tại. Thậm chí cảm giác tồn tại của nó thấp đến mức khiến cho túc chủ như Diệp Ninh, còn hoài nghi hệ thống có thật sự tồn tại hay không.
“Ta là người xuyên không, từ Lam Tinh xuyên không đến thế giới này, lẽ nào chính là để cho ta lại chết một lần nữa sao… Hệ thống, rốt cuộc hệ thống từ đâu mà đến?”
Vào lúc này, những nghi hoặc bình thường Diệp Ninh ẩn giấu tận đáy lòng, dường như không hề nghĩ đến, tất cả đều dâng trào. Hắn cảm thấy bản thân giống như một điểm quan trọng.
Một điều chân tướng nhất định phải làm rõ vào lúc này… Nhưng bất luận cố gắng suy nghĩ như thế nào, Diệp Ninh cũng đều không có chút một manh mối. Hắn bức bối ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xám xịt.
Đầu tiên đứng yên, sau đó chớp chớp mắt.
Có chút không dám tin.
“Đó là…”
Diệp Ninh rất khó tưởng tượng, lớp sương mù màu xám năm này qua năm khác không tiêu tán, tích lũy dày đặc đến mức không thể nào tưởng tượng được ở chiến trường Tiên Ma, rốt cuộc là bị sức mạnh như thế nào đẩy lùi.
Thế mà lại lộ ra một mảnh màu xanh lam.
Mà trong bầu trời xanh lam, còn có một tia ánh sáng màu vàng, chiếu xuống.
Khoảnh khắc này, vô số sinh linh trong chiến trường Tiên Ma, đều chú ý đến tình huống quỷ dị này. Bọn họ ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh sáng màu vàng đang không ngừng được phóng lớn ở trong con ngươi của họ.
Trong mắt Cổ Tiên Tôn tràn ngập vẻ mơ hồ.
“Đây là thứ gì?”
Nhìn dị tượng này, rõ ràng là phi thường, lẽ nào có kỳ trân dị bảo xuất thế? Nhưng ở loại nơi quỷ quái như chiến trường Tiên Ma, có thể có kỳ trân dị bảo gì chứ?
Ma Đế vừa mới nhanh chóng đi đến, con ngươi cũng bất ngờ co rút lại như đầu kim. Hắn đưa tay ra, cố gắng nắm bắt lấy một tia khí tức trong ánh sáng màu vàng, cẩn thận cảm nhận một chút, sau đó lòng bàn tay run lên.