Chương 1097: Núi Thiên Trụ sụp đổ! 4
Nhưng ông ấy đã mang đến sợ hãi cho tất cả mọi người.
Mọi người từ trong đống đổ nát tìm được Cơ Hạo Thiên, đạo tâm của ông ấy đã hoàn toàn sụp đổ, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập tia máu, cả người tiều tụy. Giống như một lớp da mỏng manh bộc lên bộ xương, đôi môi ông ấy nhợt nhạt run rẩy nói.
“Đến rồi, thế giới hắc ám đến rồi, ngày tận thế, đến rồi!!!”
Tốc độ lan truyền của nỗi sợ hãi, vượt qua tưởng tượng của tất cả mọi người.
Mà lúc này Diệp Ninh vẫn luôn im lặng, càng khiến cho loại sợ hãi này ngày càng tăng lên. Lẽ nào, lần này, đến Diệp đại nhân cũng tuyệt vọng rồi sao?
Một ngày này, Bùi Ngữ Hàm vội vã chạy đến Tấn Dương.
Bùi Ngữ Hàm mặc một chiếc vày mỏng nở rộ như đóa hoa sen màu đen, ngay khi gặp mặt, nàng đã chỉ vào Thái Hướng Cao nói.
“Đừng dùng loại lý do bế quan đáng cười đó để lừa ta, ta hiểu Diệp Ninh, hắn là người dũng cảm thà rằng chiến đấu đến chết, cũng sẽ không cúi đầu, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ mặc bách tính rơi vào trong sợ hãi mà đến dũng khí đứng ra nói một câu cũng không làm… Vì thế, nói thật đi, rốt cuộc Diệp Ninh đi đâu rồi!”
Dùng hàng ngàn lý do, khi nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm dùng những lời lẽ đúng đắn chất vấn, trong chớp mắt Thái Hướng Cao cũng không kìm nén được. Hắn ta biết bản thân không giấu được nữ nhân này.
Bởi vì nữ nhân này, có thể so với hắn ta còn hiểu Diệp Ninh hơn. Hơn nữa, Thái Hướng Cao cũng không muốn giấu nữa.
Hắn là một quân tử, quân tử bình thường sẽ không nói dối, sau đó thì phát hiện mình bị ném vào trong hố.
Trong thời điểm khó khăn này, vì để giữ lời nói nhìn thì có vẻ đơn giản này, hắn ta có thể nói là dốc hết tâm tư, vắt kiệt sức lực. Áp lực lớn đến nỗi đêm cũng không ngủ được, cả người giống như là người mất hồn.
“Diệp huynh, huynh ấy không ở thế giới này!”
Thái Hướng Cao nói thật.
Nói xong một câu, cả người đều thở phào một hơi, cảm thấy trong lòng đã bỏ được tảng đá lớn xuống. Ngược lại sắc mặt Bùi Ngữ Hàm, bất ngờ trở nên tái nhợt.
“Ta biết ngay mà.”
Nàng hít sâu một hơi, đáp án này không hề nằm ngoài dự liệu của nàng.
Với sự hiểu biết của nàng về Diệp Ninh, vào thời khắc hỗn loạn này, Diệp Ninh tuyệt đối sẽ không đi bế quan. Bùi Ngữ Hàm không thể nào không biết, bây giờ địa vị của hắn ở trong lòng người thiên hạ cao như thế nào.
Sự tồn tại của hắn, từ ý nghĩa nào đó mà nói, có sức mạnh có thể ổn định lòng người.
Trong quá khứ, vô số người dốc hết lòng tin tưởng hắn, mà bây giờ đến Long tộc và mười ba tông Tiên Môn, cũng ký thác hi vọng lên trên người hắn.
Lúc này Diệp Ninh bất ngờ biến mất, tuyệt đối đã để lại tai họa ngầm to lớn.
“Hắn có từng nói, lúc nào quay về?”
Bùi Ngữ Hàm hỏi.
“Một tháng.”
Thái Hướng Cao không hề do dự nói.
“Tính toán thời gian, sắp đến rồi!”
Bùi Ngữ Hàm đầu tiên gật đầu, tiếp đó trong mắt lộ ra ánh sáng nghiêm túc.
“Ngươi có từng nghĩ qua, nếu như đến thời gian một tháng, hắn còn chưa quay về, đến lúc đó nên làm như thế nào?”
Một câu nói, khiến cho Thái Hướng Cao sững người.
Thái Hướng Cao đổ mồ hôi lạnh, há miệng, nhưng lại không nói được cái gì. Bởi vì hắn ta phát hiện bản thân căn bản không biết nên làm như thế nào.
Trong quá khứ cho dù có khó khăn, gian khổ như thế nào, hắn ta cũng không mơ hồ, bởi vì trời có sập xuống, cũng có Diệp Ninh chống đỡ, hắn ta biết bất luận lúc nào, Diệp Ninh cũng sẽ đi ở phía trước tất cả mọi người.
Nhưng mà bây giờ khi Diệp Ninh cũng không ở đây, trong chớp mắt hắn ta đã mất đi phương hướng.
“Thảm họa hiện tại không tính là cái gì, nếu như Diệp Ninh không quay trở về, đó mới thật sự là nguy hiểm giáng xuống!”
Bùi Ngữ Hàm nhắm mắt lại.
Bởi vì nàng không muốn để cho bất kỳ người nào nhìn thấy sự yếu đuối ở trong mắt mình.
Từ trước đến nay Bùi Ngữ Hàm vẫn luôn gánh vác một phương, khi đối mặt với loại nguy cơ sống chết hủy thiên diệt địa, cũng không hiện ra bất lực như vậy. Diệp Ninh, chỉ có Diệp Ninh, hắn là hi vọng của tất cả mọi người
Ngươi sẽ quay trở lại, đúng không? Bùi Ngữ Hàm lẩm bẩm trong lòng.
Thời gian một tháng, ngắn như thế. Ít nhất là Thái Hướng Cao cho rằng như vậy.
Nếu như có thể, Thái Hướng Cao hi vọng biết bao thời gian mỗi ngày đều có thể kéo dài, kéo dài thêm, không ngừng kéo dài. Nhưng trên thực tế, thời gian lại giống như càng ngày càng ngắn lại.
Bởi vì thời gian ban đêm càng ngày càng dài.
Lâu đến mức quan niệm đối với thời gian của mọi người, đều xuất hiện không ít sai lệch.
Tương truyền, vào thời kỳ thái cổ, lúc đó ban đêm rất dài, mấy tháng ban đêm, mới đổi lại được mấy ngày sáng. Trong bóng tối dài dằng dặc, tràn ngập nguy hiểm.
Hoặc là nói bản thân bóng tối, đã khiến cho người khác sợ hãi. Đó là những ngày Nhân tộc khó khăn nhất.