“Đúng thế, loại thứ như nguyên lực, càng là sự tồn tại có sức mạnh cường đại, ngược lại càng không cung cấp được nguyên lực.”
Khô Đạo Nhân cảm khái nói.
Khoảnh khắc này, thậm chí ông ấy còn có chút ngưỡng mộ bách tính thiên hạ, ít nhất có thể vào thời khắc quan trọng, cống hiến một sức mạnh. Mà những người đại thần thông như bọn họ, ngược lại chỉ có thể đứng ở một bên trơ mắt ra nhìn.
“Đột nhiên ta nhớ đến một chuyện, ngươi nói, tác phẩm của Á Thánh Nho Môn, từ trước đến nay đều là những bài văn chương hoa lệ, vì sao Diệp Ninh lại nhất định phải viết tiểu thuyết thoại bản chứ?”
Trong mắt Phi Tinh Tử lộ ra thần sắc ngạc nhiên.
“Chỉ sợ rằng, đây lại là ván cờ Diệp Ninh bày ra!”
Khô Đạo Nhân gật đầu nói.
“Phần lớn là như thế, từ trước đến nay Diệp tiểu tử vẫn luôn im lặng, khi hắn sắp xếp mọi chuyện, thường thường ai cũng không hiểu được, đợi đến khi thật sự bùng nổ, sẽ lập tức khiến mọi người kinh ngạc!”
Rất nhiều nơi cũng xảy ra cuộc nói chuyện tương tự.
“Thảo nào Diệp huynh nhất định phải viết tiểu thuyết thoại bản, lúc đó ta còn có ý kiến, bây giờ nghĩ lại, là ta nông cạn rồi!”
Thái Hướng Cao bất ngờ tỉnh ra, vào khoảnh khắc nhìn thấy con khỉ, rất nhiều điều khó hiểu lúc trước, trong chớp mắt đã được giải quyết hoàn toàn. Giống như xóa tan mây mù nhìn thấy bầu trời trong xanh vậy.
“Cốt truyện của tiểu thuyết thoại bản dễ truyền bá, vạn dân thiên hạ người người đều thích, vì thế mới ăn sâu vào trong lòng người, mới có thể sinh ra loại sức mạnh này, tiểu thuyết thoại bản trong thiên hạ nhiều như vậy, nhưng đã có nhân vật nào khiến người ta nhớ mong như Tôn Ngộ Không? Khi bách tính tuyệt vọng, thế mà lại có thể nghĩ đến Tôn Ngộ Không, bản thân chuyện này đã là một kỳ tích lớn…Xem ra Diệp Ninh đã sớm nghĩ đến điểm này, tạo ra con khỉ, chính là vì một ngày này!”
Khóe miệng Bùi Ngữ Hàm lộ ra nụ cười.
“Diệp Thánh có tầm nhìn xa, khiến cho người khác bội phục!”
“Lúc đầu ta còn hoài nghi, bây giờ vô cùng xấu hổ, suy nghĩ của Thánh Nhân, sao có thể là thứ mà người phàm phu tục tử như chúng ta có thể tưởng tượng được?”
…
“Nếu như là kinh điển Nho Môn bình thường, ngoại trừ đệ tử Nho Môn như chúng ta coi là thú vui ra, bách tính bình thường làm sao có thể chú ý đến? Bây giờ mới biết, không phải là văn chương càng cao thâm càng động lòng, mà là càng bình phàm mới càng khiến người khác động lòng, càng nhiều người thích, thì chính là tốt.”
Trong Thánh Viện, vang lên một mảnh tiếng cảm thán.
Vào lúc này, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác bất ngờ tỉnh ra. Vì sao Diệp Ninh lại sáng tác tiểu thuyết thoại bản, đây vẫn luôn là một bí mật. Khoảnh khắc này bí mật đã được tiết lộ.
Mà cuộc chiến của con khỉ, dường như cũng đã đến hồi kết. Đương nhiên nó không thể nào giết hết được quái vật.
Chỉ cần thế giới hắc ám tồn tại, những con quái vật này sẽ là vô cùng vô tận, bọn chúng hoàn toàn là do ác ý tạo thành. Đêm tối dài dằng dặc như vậy, không phải cái khác, mà chính là những con quái vật này dùng thân thể của mình, che khuất bầu trời.
Con khỉ không thể nào giết hết bọn chúng, nhưng mà lại có thể giết ta một mảnh càn khôn tươi sáng. Phía trên Cửu Châu, ngàn vạn tinh không, bên ngoài Cửu Châu, vẫn là bóng tối đáng sợ.
Con khỉ dừng tay.
Nó không tiếp tục chém giết nữa.
Trong đôi mắt màu vàng ẩn chứa hai loại cảm xúc khác nhau.
Một loại là lệ khí, phảng phất như đấu tranh với đất trời, Yêu Vương không khuất phục người khác.
Loại còn lại chính là chính khí, dù sao nó cũng không phải là Tôn Ngộ Không đơn thuần, mà là do chính khí cuồn cuộn định tâm tính, vì thế tuyệt đối không thể làm ra chuyện làm trái chính đạo.
Hai loại cảm xúc khác nhau hội tụ ở trong mắt của con khỉ, trở thành sự phức tạp của nó, nhưng mà lại không hiện ra có bất kỳ xung đột nào. Nó vác cây gậy dài ở trên vai, dưới chân giẫm lên mây, cười lớn bay đi.
Từ đầu đến cuối, không nói một lời.
“Đây là muốn đi đây?”
“Là đi đến thông đạo của chiến trường Tiên Ma!”
“Ta hiểu rồi, nó là muốn đi cứu Diệp Ninh!”
Mọi người đang chú ý đến con khỉ, ngay lập tức đoán được mục đích của nó. Con khỉ được sinh ra bởi nguyên lực chúng sinh.
Chúng sinh chán ghét bóng tối, vì thế nó xua tan bóng tối. Chúng sinh càng thích có thể cứu Diệp Ninh quay về hơn.
Vì thế đương nhiên nó phải đi một chuyến đến chiến trường Tiên Ma.
Trên thực tế cho dù chúng sinh không có nguyện vọng như thế, nó cũng sẽ làm như vậy. Có thể coi đây là một loại bản năng.
Nó từ trong sách ra ngoài. Mà Diệp Ninh là tác giả của cuốn sách.
Có thể nói rằng, Diệp Ninh là người tạo ra nó. Nó sao có thể không quan tâm?
Chỉ nhìn thấy thân hình con khỉ lóe lên, trực tiếp xông vào trong chiến trường Tiên Ma. Thái Hướng Cao nhìn bóng lưng của nó, lẩm bẩm nói.
“Nó có thể đưa Diệp huynh quay trở lại không?”