Chương 1111: Nguốc gốc của vạn giới
Xem ra cũng là bị thương rồi.
Nhưng nó không hề có ý ngã xuống, ngược lại hiện ra càng thêm hung ác.
Chỉ thấy con khỉ lao về phía tường thành, cây gậy sắt trong tay cũng được phóng lớn vô hạn, một gậy đánh xuống, tường thành nứt toác, lại một gậy nữa, vết nứt càng rộng lớn. Gậy thứ ba, một mặt tường thành trực tiếp sụp đổ.
Tường thành sụp đổ, đương nhiên sức mạnh giam cầm Nam Cung Lương Nhân cũng biến mất.
Đầu của Nam Cung Lương Nhân bay ra ngoài, hấp thu linh khí trong không trung, rất nhanh đã ngưng tụ thành thân thể, nói.
“Mười hai thành Tiên Giới có liên hệ với nhau, Cổ Thành gặp nạn, những thành trì khác nhất định là đang trên đường đến chi viện, chúng ta nhất định phải lập tức rời khỏi đây, đầu tiên trở về Hạ Giới, mới có thể an toàn!”
Con khỉ gật đầu, sở dĩ nó tình nguyện rời đi, bởi vì nó không tìm được khí tức của Diệp Ninh ở Cổ Thành. Nên cũng chỉ có thể rời đi.
Nhưng nó không cam tâm cứ rời đi như vậy, nó dựa vào củng cố sức mạnh của Pháp Thiên Tượng Địa, đánh cho Cổ Tiên Tôn hộc ra máu.
“Định!”
Búng ngón tay một cái, chính là pháp thuật định thân, tiếp đó nó lại một tay túm lấy, rút lui dưới sự bảo vệ của ánh sáng nhiều màu. Nhưng nó lại không biết lần lui quân này.
Đã để lại truyền thuyết Đại Viên Vương chiến đấu với đất trời.
Mà đúng vào lúc con khỉ chiếm hết chỗ lợi, rút quân rời đi.
Lúc này Diệp Ninh, lại vẫn như trước vô cùng mơ hồ. Hắn nhìn xung quanh, trong mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc.
“Rốt cuộc đây là nơi nào?”
Diệp Ninh đến một nơi thần bí.
Đối với người ngoài mà nói, hắn đã biến mất hơn một tháng.
Nhưng đối với bản thân Diệp Ninh mà nói, hắn đã không thể nào phân biệt được thời gian. Hắn cảm thấy bản thân đã ở đây đến mười năm, thậm chí là trăm năm.
Diệp Ninh nhìn về phía trước, trong đất trời một mảnh trắng xóa vô tận.
Dúng thế, từ sau khi bất ngờ bước vào thế giới này, Diệp Ninh đã rơi vào trong sự hoài nghi bản thân vô cùng mạnh mẽ. Hắn cảm thấy hình như bản thân đang nằm mơ.
Thế gian này, tại sao lại có một nơi như thế nào?
Bất luận là đi lên phía trước hay là lùi về phía sau, đều không có bất kỳ thay đổi khung cảnh nào, trong đất trời một mảnh trắng xóa.
Đây rõ ràng không phải là một loại hiện tượng bình thường.
Dựa theo phong cách trước nay của Diệp Ninh, hắn sẽ lựa chọn dừng lại, suy nghĩ cẩn thận. Nhưng lúc này, hắn phát hiện bản thân không thể nào dừng lại.
Phảng phất trong bóng tối có loại sức mạnh nào đó đang khống chế hắn, khiến cho hắn đi về phía phương hướng nhất định.
“Có thứ gì đó đang hấp dẫn ta, loại hấp dẫn này, khiến cho ta không thể nào kháng cự…”
Diệp Ninh nhắm mắt lại, dùng phương thức này để giải tỏa sự mệt mỏi ở trong lòng, nhưng mà đại não vẫn không ngừng suy nghĩ như trước. Hắn cần sắp xếp lại toàn bộ sự việc này.
Tùy tiện nghĩ một chút cũng biết, nơi này đã tách khỏi phạm vi của chiến trường Tiên Ma. Đạo ánh sáng đó, đã đưa Diệp Ninh đến thế giới quỷ dị này.
Thế giới này, không phải Hạ Giới, không phải chiến trường Tiên Ma, cũng không phải là Tiên Giới nồng đậm khí tiên linh, càng không phải là Ma Giới tràn ngập khí tức lưu hoàng và hủy diệt.
Ở đây, chỉ có sự bình yên vô cùng vô tận.
Trong đời đất một mảnh trắng xóa, giống như là trở về thuở ban đầu của đất trời. Thiên địa sơ hai, thiên địa sơ khai…
Đột nhiên Diệp Ninh mở hai mắt ra, trong đôi mắt lóe lên thần sắc không thể tin được.
“Lẽ nào là Nguyên Giới!”
Tên của Nguyên Giới, hắn cũng chỉ là từng nghe Nam Cung Lương Nhân nói qua một lần. Cuộc nói chuyện lần đó, phải nhớ lại rất lâu lúc trước.
Ngay sau khi đại chiến Chương Hà vừa mới giành được thắng lợi, trong lòng Diệp Ninh có rất nhiều nghi vấn, khi Nam Cung Lương Nhân giải đáp nghi hoặc của hắn, đã từng nhắc đến Nguyên Giới. Nguyên Giới trong miêu tả của Nam Cung Lương Nhân, bí mật mà cổ lão, đó là nguồn gốc của vạn giới.
Có điều Nam Cung Lương Nhân đã nói rõ, Nguyên Giới chỉ là truyền thuyết, sở dĩ Diệp Ninh có thể liên tưởng đến, là bởi vì hắn sử dụng phương pháp loại trừ, suy đoán có thể là Nguyên Giới, nhưng nếu như nói chắc chắn, thì nhất định là không chắc chắn.
Nhưng nếu như muốn suy nghĩ theo phương hướng của Nguyên Giới. Vậy thì rõ ràng chuyện này, có vẻ vô cùng kỳ lạ.
“Nguyên giới là nguồn gốc của vạn giới, được coi là điểm cuối của chư thiên vạn giới, tuy ta là Á Thánh Nho đạo, nhưng khoảng cách đến loại tầng bậc như Nguyên Giới, rõ ràng còn cách rất xa, Tiên Giới nhiều Tiên Đế như thế, cũng chưa từng đi vào trong Nguyên Giới, vì sao ta lại đi vào được chứ? Ta không có cảm thấy trên người mình có đặc điểm nào thu hút Nguyên Giới…”
Người nhà mình biết chuyện nhà mình.
Trong con mắt của rất nhiều người, Diệp Ninh không phải là một người phàm.
Rất nhiều người cảm thấy hắn là đại năng chuyển thế, cũng có người cảm thấy hắn là Thánh Hiền chuyển thế, còn có gười nói hắn là Văn Khúc Tinh hạ phàm… Tóm lại, suy đoán như thế nào cũng có.