Nếu như không thành công, chẳng qua chỉnh là là cùng nhau chết mà thôi. Nghĩ đến đây, Diệp Ninh đưa ra quyết định.
“Nói với ta, ta nên làm như thế nào đi.”
Hệ thống cười lớn, sau đó thân hình hóa thành vô số điểm sáng, toàn bộ Nguyên Giới đều chấn động. Mọt đạo ánh sáng màu trắng thuần khiết, điên cuồng dung nhập vào mi tâm của Diệp Ninh!”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, ngươi chính là Nguyên Giới, dùng ý chí của Nguyên Giới, có thể tác động đến ý niệm của sinh linh vạn giới!”
Hạ Giới.
Tấn Dương, trong phủ Châu Mục.
Thế lực các nơi tập hợp.
Có Tiên Môn, có triều đình, có Long tộc, có Ma tông, có Phật Môn, có Yêu tộc, còn có tán tu hải ngoại…
Ở thế giới này, từ xưa đến nay, còn chưa bao giờ có chuyện gì, có thể khiến cho tất cả các thế lực nổi tiếng toàn thiên hạ tập hợp lại với nhau. Có lẽ lúc trước bọn họ không hề quen nhau, có lẽ còn có thâm thù đại hận, nhưng mà ngày hôm nay, lại đều không hẹn mà cùng buông bỏ khúc mắc ở trong lòng, lựa chọn ngồi lại với nhau.
Người ngồi trên ghế chủ vị, là Thái Hướng Cao.
Trên thực tế ngồi ở vị trí này, hắn như ngồi trên kim châm. Hắn ta không hề cảm thấy bản thân xứng đáng ngồi ở ghế chủ vị. Chỗ này vốn dĩ là vị trí của Diệp huynh.
Diệp huynh không ở đây, Đại Chu vẫn được tôn trọng, vậy thì cũng nên là bệ hạ làm chủ, nhưng không biết vì sao, bệ hạ lại hạ lệnh, giao quyền quyết định của Đại Chu cho Thái Hướng Cao, mà bản thân lại vẫn ở trong hoàng thành, không có ý ra ngoài.
Có điều nói quay trở lại, nếu như bệ hạ tình nguyện xuất hiện, cũng không đến mức phải mở hội nghị này ở Tấn Dương, trực tiếp đi kinh thành, rõ ràng là bớt chuyện nhất.
Suy nghĩ của bệ hạ, Thái Hướng Cao không thể hiểu được.
Giống như suy nghĩ của Diệp Ninh, từ trước đến nay hắn ta cũng không hiểu vậy.
Nhưng bất luận như thế nào, hắn ta cướp đi vị trí này, nếu như đã ngồi ở đây, vậy thì hắn ta chính là đại biểu cho Đại Chu, cho Diệp Ninh. Cho dù trong lòng Thái Hướng Cao có chút bất an, nhưng ngoài bề mặt lại không có biểu cảm gì, lấy ra sự bình tĩnh mà Đại Nho nên có, nói.
“Chuyến đi này của Đại Thành, tuy cứu được Nam Cung tiên sinh về, nhưng mà bản thân cũng bị một chút thương thế, đã trở về trong sách trị thương mấy ngày, có điều các vị không cần lo lắng, có sức mạnh Nhân đạo bổ sung, thương thế của Đại Thánh, đã khỏi hoàn toàn rồi, nếu như nguy hiểm đến, lúc nào ngài ấy cũng có thể dùng trạng thái đỉnh cao quay trở lại.”
Nghe xong, mọi người gật đầu, trong lòng bọn họ, đúng là yên tâm hơn rất nhiều. Đây chính là hiệu quả của một tuyệt thế cường giả tọa trấn mang lại.
Con khỉ một trận chiến thành danh, đã trở thành chiến thần đứng đầu Hạ Giới.
Cho dù là Diệp Ninh, ở trong lòng mọi người, chiến lực cũng không bằng con khỉ.
Ở trong sách, con khỉ là Tề Thiên Đại Thánh, là Đấu Chiến Thắng Phật, ở hiện thực, gần như sinh ra vì chiến đấu.
Vừa mới xuất hiện, đã nghiền ép sinh vật hắc ám, đánh ra một mảnh càn khôn tươi sáng, sau này đi sâu vào chiến trường Tiên Ma, một mình chiến đấu với quần tiên, không chỉ cứu được Nam Cung Lương Nhân quay về, thậm chí còn bắt được một tù nhân.
Nói đến tù nhân, Cổ Tiên Tôn đã không phải còn là người lúc đầu tiên mọi người lén nhìn nữa. Đây chính là Tiên Tôn Tiên Giới sao?
Tại sao bây giờ lại kém như vậy?
Bị đánh trọng thương, khóa tu vi, dùng dây thừng trói lại, nhìn có vẻ, giống như là người phàm. Có điều nếu không phải như thế, ông ta cũng không vào được thế giới này.
Cổ Tiên Tôn đeo còng tay, xiềng xích, ngồi ở một góc, nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng trên thực tế đã sớm tê dại rồi. Đường đường Tiên Tôn, thế mà lại luân lạc đến bước đường này.
Tất cả là do con khỉ đó ban cho!
Nói đến con khỉ, Cổ Tiên Tôn càng thêm kinh hãi, ông ta đã hiểu lai lịch của con khỉ, thế mà lại là nhân vật ở trong sách. Nhân vật ở trong sách, lại có thể có chiến lực như thế? Vậy thì người ở trong sách, là yêu nghiệt như thế nào? Ông ta bị đả kích rất lớn.
“Có Đại Thánh tọa trấn, trong lòng chúng ta nhiều thêm mấy phần tự tin, đáng tiếc, nếu như Diệp Thánh có thể trở về, chắc rằng sẽ thật sự có thể nhìn thấy hi vọng.”
Có người buông một tiếng thở dài.
Sự tồn tại của con khỉ, khiến cho bọn họ thêm chút tự tin. Nhưng tự tin không tương đương với hi vọng.
Áp lực của thế giới hấc ám, vẫn là không thể nào tưởng tượng được.
Cái khác không nói, càn khôn tươi sáng mà ngày hôm đó con khỉ đánh ra, bây giờ lại bị bóng tối bao trùm. Con khỉ là tướng tài, nhưng không phải là thống soái tài.
Bày mưu nghĩ kế, chiến thắng ngàn dặm đó là Diệp Ninh.
Nếu như Diệp Ninh ở đây, lại cộng thêm phối hợp với con khỉ, vậy thì mọi người không chỉ có tự tin, mà còn có thể nhìn thấy hi vọng.