Chương 1127: Cô Đăng chiếu Cửu Châu 3
Trên Đông Hải, hàng ngàn thuyền chiến long cốt giương buồm, Mộc Quan Anh rút bảo kiếm ở bên người ra, tức giận nhìn về phía xa, lớn tiếng ra lệnh. Chiến hạm lao về phía trước, có tiếng rồng gầm vang lên từng hồi.
“Truyền lệnh của tướng quân, đuổi kẻ địch ra khỏi đất nước!”
“Truyền lệnh của tướng quân, đuổi kẻ địch ra khỏi đất nước!”
“Truyền lệnh của tướng quân, đuổi kẻ địch ra khỏi đất nước!”
Trên các con thuyền chiến, vang vọng tiếng ra lệnh.
Tất cả tướng sĩ người mặc thiết giáp, để mặt cho cơn mưa tầm tã rơi xuống áo giáp của họ, phát ta âm thanh răng rắc. Trong lòng bọn họ lạnh lùng giống như áo giáp vậy.
Chiến đội Đông Hải, tổng cuộc ra biểu hai lần.
Lần đầu tiên, gặp phải Long tộc, đã bị đánh chìm.
Lần thứ hai, ứng chiến với quái vật hắc ám, chỉ có đường chết không có đường sống. Nhưng không có bất kỳ người nào oán thán.
Bọn họ biết, có lẽ chết trận, chính là đích đến tốt nhất của bọn họ. Quân hồn ngưng tụ, không có gì bất ngờ, đều là hình rồng.
Trên thuyền chiến long cốt, có chân linh Long tộc ngưng tụ, dung hòa vào với quân hồn, gầm lên với trời xanh, khơi dậy sóng to gió lớn. Trên bầu trời đội tàu chiến, có Long tộc tạo mưa tạo gió.
Ngao Đỉnh đích thân dẫn quan, tất cả Long tộc phối hợp với chiến đội Đông Hải, mở ra một trận chém giết tàn sát với những con quái vật ở trên mặt biển. Không có viện quân.
Chỉ có Long tộc, mười mấy vạn tướng sĩ thủy quân, cùng với thủy tộc không đáng nhắc đến ở Đông Hải giúp đỡ. Đây là trận chiến cuối cùng!
Chiến tranh như thế, xảy ra ở mỗi một góc của thế giới.
Trong mười vạn ngọn núi.
Yêu tộc phát ra tiếng gầm thét chói tai.
“Đây là quê hương của tộc ta!”
“Quê hương cần phải dùng máu để bảo vệ!”
“Thà chết không lùi!”
Vô số Yêu tộc đỏ mắt.
Dưới sự dẫn dắt của An Nhiên, điên cuồng xông về phía bóng tối đang lao về phía mình. Mà chiến trường chính thực sự, lại ở một nơi khác.
Kinh thành!
Có lẽ là nguyên nhân quan sát đã lâu.
Có lẽ là vì nguyên nhân quái vật hắc ám đánh nhầm.
Tóm lại, phần lớn quái vật, đều giáng xuống ở bên ngoài kinh thành.
Bên ngoài kinh thành, dày đặc quái vật, lướt mắt nhìn, đâu chỉ là ngàn vạn?
Cho dù kinh thành là hùng thành đứng đầu của thế giới này, ở trong loại vây thành quy mô như thế này, cũng chỉ có thể run rẩy. Trên tường thành, người đứng chật kín.
Phật Môn, Tiên Môn, Ma Tông… Thế lực các nơi, đều tập trung ở đây.
“Hoàng thành có đại trận Nhân Gian bảo vệ, chỉ cần trận này không bị phá, Cửu Châu tuyệt đối sẽ không thất thủ!”
Thái Hướng Cao phóng ra chính khí cuồn cuộn của mình.
Vào khoảnh khắc vừa dứt lời, mười mấy Đại Nho, cũng phóng ra chính khí cuồn cuộn của mình. Tất cả chính khí cuồn cuộn nối liền với nhau, chiếu sáng một mảnh tường thành.
Rất nhiều quái vật bị chiếu vào, gục xuống trong những tiếng la hét thảm thiết. Đồng thời, mọi người lần lượt ra tay.
Các tu sĩ nhao nhao ra tay, ném ra vô số pháp khí, phù triện.
Trên bầu trời, một đạo ánh sáng màu vàng lấp lánh, mỗi một lần lóe lên, đều có thể tiêu diệt một mảnh quái vật. Đây là ngọc tỷ.
Nhìn ngọc tỷ, trong mắt Thái Hướng Cao vừa toát ra vẻ nhẹ nhõm, vừa khó hiểu.
“Ngọc tỷ ở đây, nói rõ bệ hạ đang ở hoàng thành, nhưng vì sao, lại không đích thân xuất hiện, mà chỉ để cho ngọc tỷ chống địch? Rốt cuộc có chuyện gì, quan trọng hơn so với việc bảo vệ đại trận?”
Hắn ta không biết.
Lúc này, trong hoàng cung.
Cho dù là bên ngoài mưa gió bão bùng, nhưng trong cung diện, lại vẫn ấm áp hài hòa như trước. Nhưng trong loại ấm áp này, rõ ràng ẩn chứa rất nhiều cấp bách và căng thẳng.
“Mau mau lên!”
“Cẩn thận một chút!”
“Nước nóng, mau đi lấy nước nóng, còn có khăn lông!”
Rất nhiều lão ma ma chạy tới chạy lui.
Trước giường.
Tiêu Thiển Thiển căng thẳng nhìn nữ tử cả mặt đau đớn, hai bên thái dương ướt đẫm mồ hôi, lẩm bẩm nói.
“Hôm nay, bấp bênh nguy hiểm, lại đúng vào ngay bệ hạ sinh, chuyện này nên làm sao bây giờ?”
Tiếng sét gầm lên, bóng tối bao trùm mặt đất.
Sát khí xông lên trời, nhân gian gần như trở thành tuyệt địa.
Nhưng vùng đất khu vực hoàng cung tọa lạc, lại xuất hiện một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Tiêu Thiển Thiển đã không biết nên bình luận như thế nào nữa, sinh con lúc nào không tốt, cứ nhất định vào lúc này. Trước mắt thời điểm này, đúng thật là vô cùng nguy hiểm.
Thân là thiên tử, không chống địch với mọi người, vào mấy ngày trước, lại xuất hiện dấu hiệu lâm bồn, vì thế chỉ có thể ở mãi trong cung đình, khơi dậy sức tưởng tượng vô hạn của mọi người.
Nhưng Tiêu Thiển Thiển cũng biết, chuyện này không có chỗ để lựa chọn. Chỉ có thể lẩm bẩm trong lòng.
“Hi vọng mẫu tử bình an!”
Nguyện vọng luôn tốt đẹp.
Nhưng cục diện trước mắt, rõ ràng là đang phát triển theo phương hướng khiến người khác đau lòng.
Cho dù thế giới hắc ám đầu tư sức mạnh vào Hạ Giới chưa đến một phần, nhưng cũng không phải là thứ mà Hạ Giới yếu ớt có thể chống lại được. Sau sự ngưng trệ ban đầu, rất nhanh đã xuất hiện xu thế suy sụp.