Chương 127: Tại sao không phải thịt băm?
Vị trí Giám Chính để trống mấy ngàn năm nay, ai cũng không làm được, trên thực tế người đứng đầu Viện giám sát, chính là Ngự Sử Trung Thừa.
Ở thời đại này, muốn ngồi vào vị trí đó, cần thỏa mãn ba điều kiện.
Thứ nhất, không có bản lĩnh.
Thứ hai, không có tham vọng.
Thứ ba, không có bản lĩnh cộng với không có tham vọng!
Trực tiếp một chút, thứ cần chính là một phế vật chắc như thép!
Bởi vì không có người nào muốn Viện giám sát vực dậy, bọn họ đến một chút hi vọng cũng không cho, khống chế thật chặt vị trí Ngự Sử Trung Thừa này.
Dưới cái nhìn của rất nhiều người, chỉ cần khống chế chắc vị trí này, vậy thì Viện giám sát sẽ chỉ có thể tiếp tục xuống dốc.
Vì thế, u Dương Chí đã lọt vào tầm ngắm.
Một người chỉ biết học hành, đọc sách, đương nhiên hoàn toàn không có một chút nào năng lực quản lý, giải quyết công việc.
Còn có người nào khác thích hợp hơn so với hắn sao?
Vì thế u Dương Chí đã bước lên vị trí này.
Hắn không hề cô phụ hi vọng của mọi người, sau khi đảm nhận vị trí đó, ô hô thương thay, khóc lóc suốt mười lăm ngày.
Bởi vì ở trong mắt của vị đại nhân thanh cao này, loại nơi như Viện giám sát, là không sạch sẽ, sát khí quá nặng, không xứng với loại danh sĩ học vấn như hắn.
Vì để thể hiện bản thân không cuồng một giuộc với đám người Viện giám sát, vị đại nhân này hay rồi, đến việc đi nhậm chức cũng không đi.
Nhận bổng lộc của quan viên, sau đó ở nhà ngâm thơ viết câu đối, cầm kỳ thư họa.
Pha một ấm trà, gật gù đắc ý đọc một quyển sách, sau đó trầm mê trong thế giới sách vở, rất lâu không thể thoát ra ngoài.
Đây chính là cuộc sống đơn giản và buồn tẻ của u Dương Chí đại nhân.
Vốn dĩ Diệp Ninh đã bỏ qua hắn.
Kết quả không ngờ được thế mà thứ này lại đứng ra, điều này khiến hắn cảm thấy thú vị.
Không sai.
Chính là thú vị.
Tuy nói u Dương Chí là quan cấp trên của Diệp Ninh, nhưng Diệp Ninh sao có thể coi hắn như một đĩa thức ăn?
Vì thế vừa mới mở miệng, chính là một câu: Đại nhân, thế mà ngươi vẫn còn sống.
Điều này khiến u Dương Chí rất tức giận.
Không sai, chính là một câu nói đơn giản như thế, mà hắn đã tức giận rồi.
Bởi vì hắn là một đứa trẻ to lớn chỉ biết đọc sách, căn bản chưa từng trải nghiệm qua thế đạo hiểm ác, nếu như thảo luận điển tịch với hắn, hắn có thể đọc như thuộc lòng, nhưng nếu như thảo luận cái khác với hắn, hắn chính là cái gì cũng không biết.
Người như thế, có sức phòng ngự rất thấp.
Vì thế trong chớp mắt đã bị phá vỡ.
“Hỗn xược, bản quan là thượng quan của ngươi, thế mà ngươi dám nguyền rủa ta!”
u Dương Chí run rẩy nói.
“Người đâu, lôi ra ngoài đánh cho ta!”
Hắn bày ra uy phong của một thượng quan.
Từ trước đến giờ đều có một câu nói, quan lớn vẫn luôn đè chết người.
Ở thời đại này, cấp trên muốn xử lý cấp dưới, còn không phải là một chuyện đơn giản sao?
Nhưng mà Ngụy Văn Thông cùng với những người khác căn bản không hề di chuyển.
Nói đùa hả, bảo bọn họ đánh Diệp Ninh?
Chắc không phải là cái thứ này đọc sách đọc đến đầu óc hồ đồ rồi đó chứ.
Cho dù là bách quan cũng là khóe miệng giật giật.
u Dương Chí này… cũng quá ngây thơ rồi.
Nếu như Diệp Ninh dễ nắn bóp như thế, bọn họ sao có thể bị mắng thảm như vậy.
“Tri thức không được trọng dụng, không thành thể thống!”
Không có người nào nghe mệnh lệnh của hắn, u Dương Chí bất tài tức giận.
Nhưng cuối cùng cũng sẽ có người đứng ra bảo vệ hắn.
Người đứng ra, đó là Hộ bộ Thượng thư.
Chưởng quản tài chính thiên hạ, uy phong cỡ nào?
Vừa mới mở miệng, đã có một hương vị cao cao tại thượng.
“Sao thế? Chúng ta không trị được Viện giám sát, thượng quan của Viện giám sát, cũng không trị được các ngươi sao?”
“Các ngươi kiêu ngạo như thế, ta thật sự hoài nghi các ngươi có còn là quan viên của Đại Chu hay không!”
“Viện giám sát các ngươi muốn làm cái gì? Muốn tự lập núi khác, muốn tạo phản sao?”
Hộ bộ Thượng thư có kinh nghiệm tranh đấu rất phong phú.
Hắn không dây dưa những cái khác với Diệp Ninh, trực tiếp kéo lại chủ đề ngày hôm nay.
Hôm nay làm ra trận thế lớn như thế.
Không phải là vì đấu khẩu với Diệp Ninh.
Mà là bọn họ muốn áp chế Viện giám sát!
Khiến cho manh mối muốn nổi dậy kia của Viện giám sát, trực tiếp vô tình ấn xuống về vị trí cũ.
Vì thế, bọn họ mời u Dương Chí đến.
Tuy u Dương Chí là một đứa trẻ to xác chỉ biết đóc sách, nhưng hắn không phải là một tên ngốc đơn thuần, con người của hắn có lý tưởng không cao, hắn chỉ muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái là Viện giám sát này, trở về thái học, Quốc Tử Giám mà hắn quen thuộc.
Sau khi có được lời hứa hẹn của các đại thần, hắn hóa thân thành đấu sĩ, muốn đấu đến cùng với Diệp Ninh và những người kia.
“Lời nói của đại nhân rất đúng!”