Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 133: CHƯƠNG 133: DÊ BÒ MỚI ĐI THEO TỪNG ĐÀN, MÃNH THÚ VẪN LUÔN ĐI MỘT MÌNH

Chương 133: Dê bò mới đi theo từng đàn, mãnh thú vẫn luôn đi một mình

Thứ bọn họ tin tưởng không phải “là chính nghĩa”, mà là chính nghĩa cao hơn Thiên Tử.

Nếu như Viện giám sát định tội cho mấy người, Thiên Tử muốn ân xá, vậy thì cũng là không chấp nhận được.

Trừ phi ngươi có đủ lý do.

Một nha môn như thế, đối với hoàng thất mà nói, bản thân đã là một nguy hiểm.

Bởi vì quyền lực quá lớn, quá đặc biệt.

Đối với bách quan mà nói, Viện giám sát là thanh kiếm sắc bén treo ở trên đầu bọn họ.

Không nói chắc được một lúc nào đó sẽ chém xuống.

Bọn họ lúc nào cũng phải cảnh giác để bản thân không được phạm sai lầm, bởi vì một khi phạm phải sai lầm, rất khó thoát khỏi sự chú ý của Viện giám sát.

Vì thế Viện giám sát đã được định trước là bị bách quan ghét bỏ.

Chúng ta đều là người đọc sách, là những người cao thượng có tu dưỡng có đạo đức, dựa vào cái gì lại dùng loại nha môn tanh tưởi như Viện giám sát để đề phòng bọn họ?

Đối với những người tôn quý mà nói, Viện giám sát càng là khiến bọn họ giống như mắc lông ở cổ họng.

Bọn họ liều mình chăm chỉ cả một đời, có được tước vị, vốn dĩ nên cao hơn người khác một đầu, thoải mái tận hưởng.

Nhưng sự tồn tại của Viện giám sát, lại khiến khi bọn họ làm xằng làm bậy nhiều thêm một tầng lo lắng.

Bọn họ biết, nếu như mình thật sự phạm tội, Viện giám sát sẽ không bởi vì thân phận của bọn họ, mà rộng lượng buông tha cho bọn họ.

Đây là Viện giám sát.

Ngay từ đầu, đã tràn ngập chính nghĩa.

Trong cả thế giới này, người thật sự ủng hộ Viện giám sát, chia thành hai loại người.

Hoặc là nói là hai người.

Một là bách tính thiên hạ, bọn họ cần một nơi tuyệt đối công chính, chính nghĩa.

Một là Đại Chu Thái Tổ.

Không có sự ủng hộ của ông ấy, Viện giám sát nhất định không thể nào ra đời.

Nhưng ban đầu vì sao Thái Tổ lại ủng hộ như thế?

Thật ra nguyên nhân đến từ Giám Chính.

Bởi vì Giám Chính chính là một người tuyệt đối chính trực, công bằng, trong mắt không chứa nổi một hạt cát.

Ông ấy bảo vệ bách tính, sẽ không bởi vì người khác địa vị thấp kém mà khinh thường họ.

Ông ấy bảo vệ pháp luật, nhưng dưới sự nghiêm khắc của pháp luật, lại có một sự ấm áp sinh ra cho con người.

Chỉ có người như thế, mới thích hợp làm Giám Chính vủa Viện giám sát.

Thử nghĩ một chút, Viện giám sát có quyền lực lớn như thế, nếu như ngồi lên vị trí Giám Chính, là một người tâm thuật bất chính, vậy thì sẽ có hậu quả đáng sợ như thế nào?

Vì thế, bởi vì tính chất đặc biệt của Viện giám sát, năm đó khi Giám Chính rời đi, dự cảm được có thể bản thân rất khó trở về, vì thế đã thiết lập nên khảo nghiệm.

Khảo nghiệm của ông ấy rất đơn giản.

Tìm một người thứ hai như mình!

Đây là sứ mệnh của Vấn Tâm kính này.

Nó là bảo vật Giám Chính luyện chế ra, tuy đã ngủ sâu không biết bao nhiêu đêm dài, nhưng nó vẫn nhớ mệnh lệnh chủ nhân để lại cho mình.

Nó cần phải tìm một người, tương đồng giống với chủ nhân của mình, giao vị trí Giám Chính cho người đó.

Nhưng bất luận là kính Vấn Tâm, hay là Giám Chính, đều sẽ không ngờ được.

Lần tìm kiếm này, chính là hàng nghìn năm.

Thế gian thăng trầm, thậm chí Viện giám sát đã bị người đời quên lãng.

Nếu như không phải Võ Tam Tư đánh thức, có thể Vấn Tâm kính sẽ vẫn luôn ngủ sâu.

Cuối cùng Vấn Tâm kính đến hoàng cung.

Nó treo lơ lửng ở trên điện Kim Loan.

Đối với Diệp Ninh, hắn hoàn toàn không biết điều này.

Nhưng chuyện này không hề ảnh hưởng nó nhận ra ai là Diệp Ninh.

Tâm tư Khí Linh linh hoạt, dường như chỉ trong chớp mắt nó đã phán đoán ra, Diệp Ninh đang phải đối mặt với phiền phức cực lớn.

Nó giống như là một cỗ máy tinh vi, lập tức phán đoán ra, vì sao đột nhiên Võ Tam Tư đánh thức nó.

Võ Tam Tư đang cược.

Cược Diệp Ninh có thể vượt qua khảo nghiệm, có được sự công nhận của Vấn Tâm kính.

Nếu như thành công, vậy thì đương nhiên văn võ cả triều không ai động được vào hắn.

“Muốn có được sự công nhận của ta, không phải là một chuyện dễ dàng.”

Vấn Tâm kính che giấu đi ánh sáng của mình.

Cảnh tượng này, rất thích hợp để khảo nghiệm một người nào đó.

Diệp Ninh ở trên triều đường, sẽ không biết ở bên ngoài có một cái gương đang quan sát hắn.

Hắn ôm hai tay, lạnh lùng nhìn mọi người.

Rất rõ ràng, đây là chọc giận.

Hắn muốn dùng tư thái này, để kích thích tức giận của tất cả mọi người có mặt ở đây.

Đến đi!

Tức giận đi!

Sau đó thì giết ta.

Không thể không nói, ánh mắt của Diệp Ninh đúng là tràn ngập vẻ giễu cợt.

Hắn không nói gì.

Cúng không có hành động gì.

Nhưng đôi mắt đó lại giống như mũi dao vậy, khiến cho mọi người như bị dao đâm vào lưng.

Những suy nghĩ đê hèn ẩn chứa ở trong lòng đó, giống như là bị ánh sáng chiếu vào vậy, hoàn toàn bại lộ ra ngoài, khiến cho bọn họ không còn nơi nào để trốn.

“Họ Diệp kia, ngươi đã phạm phải tội nhất định phải chết, không chỉ không biết hối cải, thế mà còn dám ngông cuồng như thế!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!