Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 140: CHƯƠNG 140: CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM SUỐT 30 NĂM, CUỐI CÙNG LÀ MỘT HỒI TRỐNG RỖNG (2)

Chương 140: Cuộc đời thăng trầm suốt 30 năm, cuối cùng là một hồi trống rỗng (2)

Cả đầu của hắn đều là dấu hỏi chấm.

Ta đặc biệt lên kế hoạch cái gì rồi.

Ta chính là đơn thuần muốn chết.

Các ngươi có thể đừng có loạn thêm cảnh phim cho ta không?

“Cuộc đời thăng trầm ba mươi năm, cuối cùng lại là một hồi trống rỗng!”

“Thắng làm vua thua làm giặc, ta không có cái gì để nói cả, Diệp Ninh, lão phu đúng là không bằng ngươi.”

“Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân ta, đã phản bội lý tưởng và sơ tâm ban đầu của mình.”

“Nhiều năm trước, khi ta còn học hành cũng từng lập ra chí hướng cứu vớt thiên hạ, nhưng bắt đầu từ lúc nào, ta đã thay đổi rồi?”

“Bắt đầu từ lúc ta nhận khoản tiền đen đầu tiên, chiếm mẫu đất lương điền đầu tiên, ta đã không còn là ta nữa.”

“Ha ha ha, ta hối hận, sách thánh hiền khiến ta một bước lên mây, nhưng ta lại có lỗi với sách thánh hiền.”

Những thay đổi khiến cho người ta phải suy nghĩ quá nhiều rồi.

Bọn họ đã từng có được tất cả, trong chớp mắt đã tan biến như mây khói.

Khi tất cả mọi thứ đều quay trở lại lúc ban đầu, những nguyện vọng ban đầu đã sớm bị bọn họ lãng quên, vứt bỏ, lại lần nữa trở lại rồi.

Thật ra trong những người ở đây, không phải đều là tội ác tày trời.

Bọn họ của quá khứ cũng từng nhiệt huyết, chỉ là xã hội tàn nhẫn, khiến cho bọn họ từng chút từng chút một trở nên hiện thực.

Nếu như không cùng một giuộc với mọi người, vậy thì không thể nào sinh tồn được.

Bọn họ còn có thể có lựa chọn nào khác?

“Ta chỉ tiếc nuối một chuyện duy nhất, nếu như năm đó khi ta thăng trầm, có thể gặp được một Diệp Ninh, có khi nào vận mệnh của ta sẽ thay đổi không?

Có một người cười đau khổ, tóc tai bù xù xông ra khỏi Kim điện.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Các đại thần quần áo chỉnh tề, cao cao tại thượng, xét nát quần áo, đầu tóc bù xù, trong miệng lẩm bẩm những lời nói mơ hồ, loạng choạng điên cuồng chạy ra khỏi Kim điện.

Đây là thất lễ trước điện.

Nhưng đã không có người nào đuổi theo bọn họ nữa.

Người hầu, thái giám, thị vệ ở bên ngoài Kim điện, nhìn thấy một cảnh tượng hoang đường nhất mà cũng chấn động nhất từ khi Đại Chu lập quốc đến nay.

Các đại thần hiển hách, bắt mắt nhất ở trên triều đường, rách nát giống như những kẻ ăn mày, điên cuồng giống như kẻ điên, ở trên người bọn họ không còn nhìn thấy được một chút thể diện nào nữa.

“Rốt cuộc ở trong Kim điện, đã xảy ra chuyện gì?”

Mọi người ở bên ngoài, trong mắt tràn ngập hoang mang.

Mà trong Kim điện, lại là một mảnh trống rỗng.

Đây là thời gian triều hội.

Vào thời gian này, từ trước đến nay Kim điện chưa bao giờ vắng vẻ như thế.

Vừa rồi đã xảy ra một cảnh tượng hoang đường, vẫn còn đang tác động đến trong lòng của những người ở lại.

“Diệp khanh, đây, đây là ngươi đã lên kế hoạch trước sao?

Cơ Minh Nguyệt nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy hỏi.

Diệp Ninh: “???”

Triều hội dùng một loại phương thức không thể tin được tuyên cáo kết thúc. Diệp Ninh rời đi.

So với các đối thủ điên điên khùng khùng, hắn vô cùng bình tĩnh.

Ánh mắt của mọi người trong cung nhìn hắn mang theo một loại kính sợ.

Quyền thần!

Đây danh hiệu mới của Diệp Ninh.

Một người có thể có rất nhiều danh hiệu, nhưng cái danh hiệu quyền thần này, bản thân nó đã mang theo một cố sức mạnh khiến người khác sợ hãi.

Tuy rằng Diệp Ninh chưa bao giờ có ý muốn trở thành một quyền thần.

Nhưng khi những người phản đối hắn, điên cuồng chạy ra khỏi hoàng cung giống như là chó nhà có tang, Diệp Ninh đã trở thành một vị đại quan danh tiếng lẫy lừng của Đại Chu.

Nhưng trong lòng hắn không hề vui vẻ.

“Ta cảm thấy, có thể không phải là vấn đề của ta.”

“Là thế giới này có độc.”

“Chắc sẽ không phải ta đã trở thành người vô địch ở thế giới này rồi, mà ta vẫn chưa chết thành công đó chứ?”

Liễu Thận không rời khỏi hoàng cung.

Hắn đi được nửa đường thì quay lại, đi đến ngự thư phòng.

Cơ Minh Nguyệt đã sớm ở đây chờ đợi rồi.

Đi cùng với hắn, còn có Tiêu Thiển Thiển.

Liễu Thận và Tiêu Thiển Thiển gật đầu thể hiện đã biết, hai người bọn họ là cánh tay trái phải của Cơ Minh Nguyệt, đương nhiên là đã sớm nhìn thấy.

“Diệp Ninh đúng là đã làm một chuyện rất lớn!”

Vẻ hưng phấn ở trên mặt Cơ Minh Nguyệt vẫn còn chưa tan biến.

Nàng không thể nào không hưng phấn.

Diệp Ninh đã làm thành công việc mà bao nhiêu năm nay nàng muốn làm mà không dám làm!

Nàng muốn đảo lộn triều đường.

Nhưng dưới áp lực của thế lực các bên, nên không thể nào hấp tấp hành động.

Nhưng không ngờ được, ngày hôm nay Diệp Ninh dùng một phương thức ai cũng không thể ngờ được, thanh lọc toàn bộ triều đình.

“Tất cả những chuyện Diệp Ninh làm, đúng là khiến người khác phấn khích, nhưng bệ hạ phải hiểu rõ, chúng ta không thể hoàn toàn lấp hết những chỗ chống này.”

Liễu Thận vẫn giữ bình tĩnh.

Cũng giống như tên của hắn, bất luận gặp phải chuyện gì, hắn đều sẽ cẩn thận ứng đối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!