Chương 151: Ngươi gọi cái này là đặc sản địa phương
Một câu nói, khiến cho Trương Thừa Tông sững sờ.
Hán tử cao chín thước, đâu đớn nhắm hai mắt lại.
“Quỳ xuống, dập đầu, bản công tử sẽ tha cho ngươi!”
Công tử nhà họ Vương cười lớn, trong mắt ngập tràn thần sắc vui đùa.
Hắn thích cảm giác chơi đùa người khác thế này.
Mà đúng vào lúc này, ở một bên khác của đường phố, đột nhiên có một đam quan sai đi đến.
“Trương Thừa Tông, ngươi đúng là làm ta dễ tìm mà, sao ngươi lại ở đây!”
Quan sai lấy ở trong lòng ra một bức thư màu đen.
“Truyền lệnh của Viện giám sát, triệu Trương Thừa Tông của quận Định Bắc lập tức đi đến Viện giám sát, đảm nhận chức vụ Kỳ quan của Viện giám sát!”
Cái gì?
Tất cả mọi người đều trố mắt đứng nhìn.
Tất cả mọi người yên lặng. Mọi người ngây ngốc nhìn về phía Trương Thừa Tông.
Lại phát hiện Trương Thừa Tông còn chấn kinh hơn bất kỳ người nào, một đôi con ngươi trợn to gần như muốn rớt ra ngoài.
“Sao có thể?”
Trên mặt công tử nhà họ Vương tràn ngập thần sắc không thể tin được.
“Trương Thừa Tông hắn là cái thứ gì? Ra khỏi thành Định Bắc, ai biết được hắn là ai, tại sao Viện giám sát lại nhìn trúng hắn? Ta tuyệt đối không tin, chuyện này quá hoang đường rồi!”
Mỗi một tế bào trong cơ thể công tử nhà họ Vương đều nghi vấn tinh chính xác của chuyện này.
Dựa vào cái gì?
Loại nhân vật nhỏ bé như Trương Thừa Tông có thể lọt vào mắt của Viện giám sát sao?
Hắn cũng có thể cá muối lật người sao?
“Bái kiến Vương công tử.”
Công sau nhận ra công tử Vương gia, lập tức nở nụ cười, lấy lòng công tử thế gia bản địa, nói.
“Chuyện này không nói đùa được, công tử nhìn xem, phong thư này màu đen, bên trên có biểu tượng rõ ràng của Viện giám sát, ai dám ngụy tạo cái này?”
Công tử Vương gia liếc hắn một cái.
Quả nhiên giống như công sai nói.
Nhất thời lòng hắn loạn lên.
Trương Thừa Tông này, thế mà lại lọt vào mắt của Viện giám sát?
“Tại sao Viện giám sát lại biết tên của ta, ngươi chắc chắn là tìm ta mà không phải là một người khác cùng tên cùng họ?”
Trương Thừa Tông cũng nhìn thấy biểu tượng trên phong thư, nhưng hắn vẫn như trước khó có thể tin.
Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ bé.
Tại sao Viện giám sát lại biết hắn?
Tuy nói khó có thể tin, nhưng lúc này tìm của hắn lại không kìm chế được mà đập loạn xạ.
Đó là Viện giám sát…
Một khắc trước, hắn còn đang nghĩ, nếu như có thể gia nhập Viện giám sát thì xem như cuộc đời này không còn gì hối tiếc nữa.
Không ngờ được cơ hội lại đến rồi.
“Quận Định Bắc này còn có Trương Thừa Tông thứ hai sao? Ngươi mở thư ra đọc là biết rồi.”
Trong mắt của công sai cũng có tia ngưỡng mộ: “Chúc mừng Trương huynh.”
Hiện nay thanh thế của Viện giám sát đang thịnh, có thể gia nhập Viện giám sát, tuyệt đối được coi là một chuyện lớn chấn động bản địa.
Trương Thừa Tông run run rẩy rẩy nhận lấy.
Mở thư ra đọc, quả nhiên là tìm hắn.
Bên trên viết rất rõ ràng, lệnh hắn lập tức đi đến kinh thành, quan phủ bản địa phải toàn lực phối hợp.
“Huyện lệnh đại nhân đã chuẩn bị ba con ngựa long lân, cùng với năm mươi lượng bạc trắng, để làm tọa kỵ và phí đi đường cho Trương huynh.”
“Huyện lệnh đại nhân nói, Trương huynh đi Viện giám sát, tiền đồ tươi sáng, tương lai nếu như có giao thiệp…
“Cũng xin nhớ một chút tình cũ.”
Công sai chậm rãi nói.
Đây là huyện lệnh giữ lại cho bản thân một con đường lui.
Viện giám sát là nơi nào, trong lòng Huyện lệnh có tính toán, nếu như một ngày nào đó hắn rơi vào tay Viện giám sát, hắn hi vọng Trương Thừa Tông có thể nhớ một chút giao tình ngày hôm nay.
Đương nhiên, Trương Thừa Tông ghét ác như thù có xác suất làm như thế không lớn.
Nhưng cũng không quan trọng, nói hai câu đẹp đẽ mà thôi, chuyện tương lai có ai nói chính xác được.
Sau khi công sai nói xong lời này, chắp tay với Trương Thừa Tông, rồi lại chắp tay với công tử Vương gia, sau đó quay người rời đi.
Trương Thừa Tông sao còn có thể nhớ được lúc trước công sai nói những cái gì?
Từng giọt nước mắt lớn từ trong mắt hắn rơi xuống.
Hắm nắm chặt phong thư.
“Nhạc phụ, mọi người có thể đi theo con đến kinh thành.”
Nhạc phụ điên cuồng vui mừng gật đầu.
Sắc mặt của công tử Vương gia ở bên cạnh đã thay đổi mấy lần, cuối cùng miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.
“Chúc, chúc mừng.”
Sau khi nói xog lời này, chân chó của hắn vội vàng chạy.
…
Chuyện giống như thế này, liên tiếp xảy ra ở ba châu mà hiện tại Đại Chu đang nắm giữ.
Trong lao ngục, có người mặt mũi bẩn thỉu bước ra.
“Chúc mừng, Tạ đại nhân, Viện giám sát điều ngài đi nhậm chức.”
Trong quán rượu, con quỷ rượu uống say khướt mượn rượu giải sầu bị huynh đệ hưng phấn đánh thức.
“Đại ca, xảy ra chuyện lớn rồi, Viện giám sát nhìn trúng huynh!”
Trong trường tư thục trong làng, tiên sinh dạy đám trẻ đọc sách đang ngây người ra.
…
Đại Chu bồi dưỡng kẻ sĩ vạn năm, thai nghén ra bao nhiêu anh hùng hào kiệt?