Chương 159: Thăng quan phát tài đừng bước vào cửa, tham sống sợ chết mời rời đi
“Bởi vì ngưỡng mộ Diệp đại nhân mà đến.”
“Thế nhân khó khăn, ta là võ giả, nên cầm kiếm ba tấc, cứu vớt chúng sinh!”
“Phụ mẫu người nhà của ta bị tham quan ô lại hãm hại, ta muốn thay đổi thế giới này.”
“Thế đạo bẩn thỉu, chỉ có Viện giám sát có thể khiến cho ta thể hiện hoài bão của mình!”
“Ta muốn thê tử con cái tự hào về ta.”
…
Các loại suy nghĩ, bị Vấn Tấm kính phản chiếu ra.
Vấn Tâm kính chính là một kiện bảo bối thần kỳ như thế.
Nắm đó Giám Chính luyện ra bảo vật này, được treo ở bên ngoài Công Nghĩa Đường, phàm là người đi vào Viện giám sát, nhất định phải trải qua khảo nghiệm của Vấn Tâm kính.
Người trong lòng khó lường, vừa chiếu là biết ngay.
Đây đều là những suy nghĩ thông thường.
Người nói ra những lời này, đã vượt qua khảo nghiệm.
Nhưng cũng có người ác bại lộ dưới ánh sáng mặt trời.
“Ta là người của Khai Quốc Công, ta gia nhập Viện giám sát làm gián điệp!”
“Ta là người của Lý gia!”
“Ta là môn khách của Trần gia!”
“Ta là…”
Rất nhiều người trong lòng có suy nghĩ đen tối và bí mật đều đươc phơi bày ra trước mắt mọi người.
Ngụy Văn Thông rút trường đao ra, trong mắt lộ ra sát ý.
“Hay cho một đám tặc tử!”
Cảnh tượng trước mắt, thật sự là có chút nhìn thấy mà giật mình.
Tất cả có hơn năm trăm người tiếp nhận khảo nghiệm, kết quả có đến một phần ba số người có vấn đề.
Tình huống tốt nhất ở trong này, là các thế lực lớn phái gián điệp đến, tạm thời cũng sẽ không làm chuyện gì xấu, chỉ là trà trộn vào Viện giám sát, lúc nào cũng có thể truyền tin tức ra ngoài.
Tình huống xấu hơn, chính là vì thăm dò bí mật mà đến, vì phá hoại Viện giám sát, thậm chí là ám sát Diệp Ninh!
Tâm tư của bọn họ bẩn thỉu, có người trên người có mang theo thuốc độc.
Điều này khiến đám người Ngụy Văn Thông tức đến bùng nổ.
“Bắt lấy!”
Thái Hướng Cao lạnh lùng nói.
Đám người như ong võ tổ đi lên, tay cầm xích sắt, khống chế toàn bộ đám người này lại.
Diệp Ninh phất tay, thu lại Vấn Tâm kính.
Mọi người tỉnh táo lại.
Rất nhiều người bất giác nhìn vào hai tay của mình, không có bất kỳ thay đổi nào.
Cũng có người kinh ngạc kêu lên.
“Chuyện gì thế này?”
“Dựa vào cái gì mà bắt ta?”
“Ta một lòng trung thành, một lòng muốn gia nhập Viện giám sát!”
Rất nhiều người phát hiện xích sắt trói chặt mình, lập tức ý thức được điều không hay, bắt đầu lớn tiếng kêu oan.
Nhưng mà Diệp Ninh lại không để ý đến bọn họ.
Đám người này, căn bản không làm được gì.
“Kéo xuống đi.”
Đám người Ngụy Văn Thông trực tiếp động thủ, bắt lấy bọn họ kéo xuống dưới.
Đám người này trong lòng loạn lên, bắt đầu nhanh chóng thay đổi cách nói.
“Ta không có ác ý, ta là người của Khai Quốc Công!”
“Ta cũng không có ác ý, chỉ là gia chủ bảo ta đến Viện giám sát xem một chút!”
“Oan uổng!”
Bọn họ lớn tiếng kêu oan.
Nhưng mà không hề có bất kỳ tác dụng nào.
Thứ chờ đợi bọn họ là cuộc thẩm vấn tàn khốc của Ngụy Văn Thông.
Phải biết là năm đó Ngụy Văn Thông chính là làm chuyện này.
Bây giờ quay trở lại công việc cũ, hắn rất hưng phấn.
Có rất nhiều người gia nhập Viện giám sát, mỗi ngày Diệp Ninh đều bận làm chuyện này.
Lúc mới bắt đầu có rất nhiều người có tâm cơ khác, về sau các thế lực lớn ý thức được rồi, Viện giám sát không phải là nơi bọn họ có thể trà trộn vào.
Vì thế đã từ bỏ chuyện cài người của mình vào Viện giám sát.
Nhưng điều này cũng không khiến người của Viện giám sát bởi vì thế mà buông lỏng, ví dụ như Ngưu Tiến Hỉ, tuy nhìn trông có vẻ cao lớn thô kệch, nhưng lại rất sắc bén cảm giác được nguy hiểm.
“Những thế lực này sẽ không bỏ qua như thế, bây giờ Viện giám sát là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của bọn họ, chiến tranh chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Chúng ta thì không sao, có lẽ bọn họ sẽ nhằm vào chúng ta, nhưng sẽ không quá dùng sức.”
“Nhưng đại nhân phải là vô cùng cẩn thận, nếu như ngài xảy ra chuyện, Viện giám sát cũng sẽ sụp đổ theo.”
Nghe xong lời này, Thái Hướng Cao và mọi người lần lượt hưởng ứng.
Bọn họ nhắc lại chuyện cũ, muốn Diệp Ninh đến ở trong Viện giám sát.
Diệp Ninh sao có thể đồng ý.
Lại là câu nói cũ, qua loa lấy lệ với bọn họ để bỏ qua.
Trong đầu lại thầm nghĩ.
“Theo lý mà nói ta đã đầu sóng ngọn gió như thế rồi, các thế lực lớn nên không ngồi yên được nữa, tại sao còn chưa đến giết ta vậy?”
Diệp Ninh gấp gáp thay bọn họ.
Có được không vậy.
Có một chút tác dụng có được không?
…
Đương nhiên hắn sẽ không iết, vào lúc hắn đang bận rộn ở trong Viện giám sát.
Một tên ăn mày mặc quần áo đơn bạc, bước đi loạng choạn, đến gõ trước cửa nhà hắn.
“Có người không?”
Tên ăn mày gõ cửa.
Người đầu bếp nghe thấy động tĩnh.
“Có chuyện gì?”
Bà đi ra.
“Trời quá lạnh, ta đói quá, không sống được nữa, ở chỗ ta có một chiếc đèn tổ tiên để lại, cầm đến muốn đổi của ngươi một chút lương thực.”