Chương 172: Ba ly bước vào hoàng tuyền
Uống một ngụm.
Một ly này, kính tổ tiên.
“Con cháu Mộc Luân bất hiếu, quên mất vinh quang của tiên tổ, làm ra chuyện làm nhục cửa nhà, hành vi như thế, không bằng cầm thú, có lỗi với các vị tiên tổ.”
Hắn lại đổ thêm một ly nữa.
“Ly thứ hai này, kính bệ hạ, một mạch Khai Quốc Công nên cùng tiến cùng lùi với hoàng thất, năm đó tiên tổ vì công khai quốc nên được phong Công, bây giờ nếu như có họa vong quốc, phủ Khai Quốc Công nên bồi táng… Nhưng ta sợ rồi, làm tay sai cho tiên môn, có lỗi với Thiên Tử!”
Lại uống cạn chén.
Lại rót thêm ly thứ ba.
“Ly này, kính Diệp đại nhân, ngươi là anh hùng chân chính, bởi vì có sự tồn tại của ngươi, mới có thể chiếu ra thế hệ chúng ta có bao nhiêu bỉ ổi, hèn nhát và vô sỉ, ta không dám cùng với ngươi cùng nhau gánh vác trách nhiệm, có lỗi với Diệp đại nhân!”
Uống xong chén cuối cùng này, Khai Quốc Công hít một hơi thật sâu.
Uống hết ba ly, cũng đến lúc đi vào hoàng tuyền rồi.
Hắn nâng bình rượu lên, lẩm bẩm nói.
“Quan Anh, con đã lớn rồi, mà phụ thân lại chưa từng cùng ngồi uống rượu với con, đây là tiếc nuối của đời này.”
“Nguyện cho con vĩnh viễn nhớ kỹ phần nhiệt huyết này, suốt đời không thay đổi.”
“Nguyện cho con cả đời này không hổ thẹn với lương tâm.”
“Nguyện cho con đừng giống với phụ thân của con.”
Hắn ừng ực đổ hết toàn bộ rượu ở trong bình vào miệng.
Sau đó mạnh mẽ lau miệng.
Hắn lấy ra một mai ngọc giản, rồi chậm rãi đặt lên trên bàn, sau đó rút kiếm Cô Trung đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn không còn nói cái gì nữa.
Tỉ mỉ nhìn kiếm Cô Trung một lúc, rồi đưa lên cổ mình.
Máu bắn tung tóe.
Khai Quốc Công chết.
Hắn dùng cái chết của bản thân mình, để vẽ lên một dấu chấm hết cho chuyện mà mình đã làm sai.
Đây là lời giải thích duy nhất mà hắn có thể đưa ra được.
Chính vào khoảnh khắc mà hắn chết đi.
Sức mạnh khống chế Mộc Quan Anh lập tức biến mất, hắn bật dậy như cái lò xo, một chân đá tung cửa thư phòng.
“Đến mười hai canh giờ rồi, lẽ nào Diệp đại nhân đã chết rồi sao?”
Lòng hắn như lửa đốt.
Căn bản không có thời gian đi quan tâm chuyện của nhà mình, lập tức điên cuồng chạy ra ngoài.
Tuy trong lòng biết, xác suất lớn là tiêu rồi.
Nhưng hắn vẫn là ôm một tia hy vọng, điên cuồng chạy về phía Diệp trạch.
Người như Diệp đại nhân cho dù là chết, cũng tuyệt đối không thể nào chết ở trong tay của phụ thân!
…
Diệp trạch.
Diệp Ninh làm sao biết được con trai duy nhất của Khai Quốc Công, tiểu Công gia Mộc Quan Anh đang điên cuồng chạy về phía hắn.
Hắn cơm no rượu say, càng thêm hưởng thụ.
Nằm ở trên ghế tựa, híp mắt lại, nhàn nhã tự tại.
Ở bên người của hắn, để một cái bếp lò nhỏ bằng đất sét đỏ.
Tiểu cô nương câm điếc bỏ thêm mấy viên than, ngồi xổm ở bên cạnh, trong lòng ôm đường trắng mà Diệp Ninh làm cho nàng, thỉnh thoảng lại lấy một viên nhét vào trong miệng.
Cảm nhận vị ngọt đang lan tỏa ở trong miệng.
Khoảnh khắc này, năm tháng tĩnh lặng.
Nhưng chính bởi vì quá đẹp đẽ, quá hạnh phúc, khiến cho Uy Vũ Hầu sụp đổ rồi.
“Cái gì? Hắn vẫn còn sống!”
Uy Vũ Hầu tức giận, tức đến hổn hển đập nát tất cả đồ vật xuất hiện ở trước mặt mình.
“Hắn không chỉ vẫn còn sống, hắn còn ngang nhiên nằm ở trong sân!”
“Hắn tưởng rằng bản thân đang làm cái gì? Đang phơi nắng sao?”
“Tức chết ta rồi!”
Uy Vũ Hầu gần như là phát điên.
Từ khi hắn tranh đấu với Diệp Ninh cho đến nay, có thể chiếm lợi một lần có được không?
Chỉ có một lần!
Cho dù là một lần!
“Xem ra quả nhiên ở chỗ Khai Quốc Công có vấn đề!”
“Ta biết ngay là người này không đáng tin cậy!”
“Nhất định là Khai Quốc Công động chân tay, hắn căn bản không muốn giết Diệp Ninh!”
“Không giết Diệp Ninh thì cũng thôi đi, thế hắn còn dám lừa linh thạch của ta.”
“Gian tặc! Hắn là đệ nhất gian tặc trong lịch sử!”
Tâm thái của người khác cũng bùng nổ rồi.
Loại thứ đồ như linh thạch, là tiền tệ thông dụng của giới tu hành, cũng là vật tu luyện, nói đến trình độ trân quý, thật ra cũng tạm.
Đối với bọn họ mà nói, đương nhiên là thứ vô cùng quý giá.
Số lượng linh thạch của mỗi một nhà đều không nhiều.
Kết quả đều lấy ra, dùng để kích hoạt Hút Hồn Trản.
Nếu như giết được Diệp Ninh thì cũng thôi đi, đến lúc đó tiên môn trọng thưởng, bọn họ nhất định không thiếu chỗ lợi.
Nhưng vấn đề là, Diệp Ninh vẫn còn đang sống rất tốt!
Vậy thì linh thạch của bọn họ chẳng phải là trôi theo dòng nước rồi sao?
Mọi người không ngừng tiếc nuối, lớn tiếng mắng chửi, bọn họ cho rằng là Khai Quốc Công phản bội mình.
Rõ ràng là Uy Vũ Hầu cũng cho rằng như thế, hắn tức đến phát run, nói.
“Nhất định là tên cẩu tặc này, thế mà hắn lại dám lâm trận phản bội, tức chết ta rồi!”
“Tên Diệp Ninh đáng chết đó, nhất định đã sớm cùng một giuộc với hắn, cấu kết với nhau làm chuyện xấu rồi!”
“Nếu không thì vì sao hắn phải cố ý nằm ở trong sân? Hắn là muốn thị uy với bản Hầu sao!”