Chương 174: Thứ các ngươi cần tìm là cái này sao
Bây giờ mới biết, hóa ra là bản thân hắn nghĩ oan cho hắn ta rồi.
Uy Vũ Hầu vẫn luôn không từ bỏ chuyện giết hắn, đã âm thầm ấp ủ một âm mưu động trời.
Bên trên có Khai Quốc Công, bên dưới có thế gia, tất cả phái đầu hàng của kinh thành, có một người tính một người, toàn bộ đều tham dự vào trong chuyện này.
Mộc Quan Anh nói, bọn họ dùng Hút Hồn Trản.
Lại nói thêm Hút Hồn Trản đáng sợ như thế nào, một khi kích hoạt, sau mười hai canh giờ, toàn bộ Diệp trạch đều là hóa thành mảnh đất chết.
Mộc Quan Anh nói rất nghiêm túc.
Lập tức tiểu cô nương câm điếc biến sắc mặt.
Tiếp đó nàng túm chặt một góc áo, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.
Vào lúc nàng không biết gì, thế mà uy hiểm đã yên lặng đến gần.
Diệp Ninh cũng tin rồi, đồng thời ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Hút Hồn Trản đúng là một kiện pháp bảo đáng sợ.
Vậy thì vấn đề đến rồi.
Vì sao ta vẫn còn sống?
Vấn đề này, Mộc Quan Anh cũng không có đáp án.
Đối mặt với câu hỏi của Diệp Ninh, hắn cười khổ một tiếng, nói.
“Ta cũng không biết, dựa theo cách nói của phụ thân ta, sau mười hai canh giờ, Diệp đại nhân chắc chắn sẽ chết… Nhưng mà bây giờ xem ra, đúng là nằm ngoài dự liệu.”
Trong lòng Diệp Ninh cảm xúc lẫn lộn.
Nói như thế, bị người khác tính kế sau lưng, mà bản thân hắn lại không biết gì.
Loại chuyện này đổi thành là ai, trong lòng nhất định đều không thoải mái.
Nhưng Diệp Ninh, lại thật sự hy vọng người khác giết chết hắn.
Hắn là một người kỳ lạ, không thể dùng lý lẽ bình thường để nhìn nhận.
Nếu như chết một cách thầm lặng, đối với hắn mà nói nhất định là một chuyện tốt.
Nhưng vấn đề là, bản thân hắn vẫn còn chưa chết!
Điều này khiến cho tâm thái của hắn sinh ra biến hóa kỳ diệu.
Các ngươi tính kế ta, khiến cho ta không vui, nhưng nếu như các ngươi giết chết ta, thì lại đúng với tâm nguyện của ta… Nhưng mà tình huống bây giờ là, các ngươi tính kế ta, khiến cho ta không vui, sau đó ta còn chưa chết.
Thế này thì không đúng rồi.
Nhất thời Diệp Ninh cảm thấy lửa giận xuất hiện.
“Người hại ta ở sau lưng là những ai?”
Mộc Quan Anh nói.
“Uy Vũ Hầu nhất định là một người, còn có các thế gia lớn của kinh thành, cụ thể là ai, ta cũng không dễ nói, nhưng ta biết, phụ thân của ta cũng là người tham dự.”
Diệp Ninh hỏi.
“Phụ thân của ngươi là?”
Mộc Quan Anh nói.
“Khai Quốc Công.”
Diệp Ninh trợn to mắt.
“Vậy thì ngươi chẳng phải là con trai của Khai Quốc Công sao? Tại sao ngươi lại đến báo tin cho ta?”
Mộc Quan Anh ngẩng cao đầu nói.
“Bởi vì ta không hề đồng ý với cách làm của phụ thân, một mạch Khai Quốc Công nhà ta, từ xưa dến nay đều là anh hùng chết trên chiến trường, không có kẻ hèn nhát sống tạm.”
“Diệp đại nhân là hi vọng phục hưng của Đại Chu, cũng là người mà trong lòng ta vô cùng ngưỡng mộ.”
“Ta tuyệt đối không cho phép phụ thân ta tay với Diệp đại nhân!”
Diệp Ninh: “…”
Mị lực của ta đã đạt đến mức độ này rồi sao?
Hắn tò mò hỏi một câu.
“Nhưng ngươi làm như thế, không sợ phụ thân của ngươi trở mặt thành thù sao?”
Mộc Quan Anh càng thêm phấn chấn, phảng phất như là sĩ binh đang đợi kiểm duyệt vậy, lớn tiếng nói.
“Đại trượng phu có chuyện nên làm có chuyện không nên làm, tình phụ tử, không lớn hơn đại nghĩa quốc gia, phụ thân muốn giết Diệp đại nhân, sao ta có thể ngồi ngoài không quan tâm? Cho dù có trở mặt thành thù, thì có làm sao?”
Nhất thời Diệp Ninh không biết nên nói cái gì mới tốt.
Mộc Quan Anh cũng quá hiếu thuận rồi đi?
Có điều…
Quay về câu chuyện, Diệp Ninh cũng có chút cảm động.
Người như Mộc Quan Anh, chỉ vừa mới thành niên, đúng vào lúc thiếu niên nhiệt huyết.
Thiếu niên ở tuổi này, chưa trải qua đánh đập của xã hội, đều là người theo chủ nghĩa lý tưởng.
Quá khứ khi Diệp Ninh ở tuổi này, so với Mộc Quan Anh còn không phải như thế sao.
Vì thế thật ra hắn có thể cảm nhận được lý do Mộc Quan Anh làm như thế.
Những ngày này, hắn đã dần dần hiểu rõ được địa vị của mình bây giờ.
Hắn là lãnh tụ của người đọc sách, là ngọn gió đầu tiên phản kháng tiên môn, là người dẫn dắt cho tinh thần của vô số thanh thiếu niên.
Mỗi một hành động lời nói của hắn, thật ra ảnh hưởng đến rất nhiều người.
Đến đường đường con trai độc nhất của Khai Quốc Công, đều là fan não tàn của hắn, cũng đã đủ nói rõ vấn đề.
“Ngươi có thể chắc chắn Hút Hồn Trản đặt ở trong nhà ta sao?”
Diệp Ninh tạm gác chuyện của cha con hai người này sang một bên.
“Ta chắc chắn!”
Mộc Quan Anh nói lại một lần chuyện xảy ra vào đêm qua.
Diệp Ninh nghe xong, càng là cảm thấy kỳ lạ.
Quyết tâm muốn giết hắn của Khai Quốc Công mạnh mẽ như vậy, vì thế mà còn không tiếc giam lỏng cả con trai của mình lại.
Vì sao vào thời khắc cuối cùng, Hút Hồn Trản lại không phát động đây?
“Đi theo ta vào xem xem, đầu tiên tìm được Hút Hồn Trản trước rồi nói sau.”
Diệp Ninh quyết định đi tìm hiểu.
“Đại nhân…”
Mộc Quan Anh có chút do dự.