Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 176: CHƯƠNG 176: THỨ CÁC NGƯƠI CẦN TÌM LÀ CÁI NÀY SAO (3)

Chương 176: Thứ các ngươi cần tìm là cái này sao (3)

“Đơn làm ăn này, Yên Vũ Lâu chúng ta nhận.”

“Quay về nói với Uy Vũ Hầu, bản tọa sẽ đích thân ra tay, Diệp Ninh chắc chắn sẽ chết, bảo hắn chuẩn bị cho tốt tiền thù lao!”

Thẩm Tam Biên nhanh chóng nói.

“Nếu như đà chủ đại nhân đã đích thân ra tay, chắc rằng nhất định sẽ là bắt gọn kẻ địch!”

Đàm phán ổn thỏa việc làm ăn, đương nhiên hắn không còn lý do gì ở lại.

Lập tức quay người rời đi.

Sau khi hắn rời đi, đà chủ lại đắc ý cười, nói.

“Vốn dĩ ta đã dự định giết Diệp Ninh, vì sự xấu hổ của ngươi, tìm lại thể diện cho Yên Vũ Lâu, không ngờ được thế mà Uy Vũ Hầu lại chọc gậy vào, như thế thì, bản tọa càng không thể nào buông tha cho Diệp Ninh này rồi!”

Mộc tiên sinh cười lớn, đây đúng là lợi nhuận xương máu.

Uy Vũ Hầu đúng thật là người tiêu tiền như nước đứng đầu thiên hạ.

Có điều, hắn cũng có lo lắng, hỏi.

“Đà chủ, nhưng mà đến bây giờ vẫn chưa có tin tức của chủ thượng.”

Nghe xong, đà chủ lại phất phất tay.

“Chúng ta đã cố gắng hết sức tìm kiếm chủ thượng mấy ngày nay rồi, theo phán đoán của ta, hoặc là chủ thượng đã gặp phải rắc rối, hoặc là căn bản chưa từng đến kinh thành!”

“Có lẽ là tình bào có sai sót, có lẽ chủ thượng chỉ là tâm huyết dâng trào nhất thời mà thôi.”

“Ngài ấy cao thâm khó lường, những thủ hạ như chúng ta, căn bản không thể nào đoán được, vì thế so với ở đây ngây người đợi, còn không bằng làm một cuộc làm ăn.”

“Đầu tiên giết Diệp Ninh trước, nếu như chủ thượng thật sự đến kinh thành, vậy thì dùng đầu của hắn, để nghênh đón chủ thượng!”

“Sao ngươi lại tỉnh rồi?”

Diệp Ninh nhìn nữ tử bất ngờ đi ra, có chút kinh ngạc. Lúc nữ tử này hôn mê, đã là vô cùng xinh đẹp, giống như là một đóa hoa sen màu đen ngủ say, tùy ý thể hiện ra tư thái tuyệt mỹ khiến người khác say đắm. Bây giờ tỉnh lại, cả người lập tức trở nên linh động hơn, cùng với đôi mắt đẹp giống như là nước mùa thu.

Nữ tử này dung hợp hoàn hảo sự đơn thuần và trưởng thành vào với nhau, mỗi một hành động, đều có một khí chất khiến người khác say đắm.

“Ta không thể tỉnh lại sao?”

Nàng ta khoanh tay, nghịch ngợm nhìn Diệp Ninh.

Đoạn nói chuyện vừa rồi của Diệp Ninh và Mộc Quan Anh, nàng đã nghe thấy rồi.

Điều này khiến nàng ta càng thêm cảm thấy thú vị.

Thế mà phụ thân của Mộc Quan Anh lại là Khai Quốc Công của Đại Chu, đồng thời còn muốn giết Diệp Ninh, mà tiểu Công gia Mộc Quan Anh đứng ở bên cạnh này, lại chống đối với phụ thân, chạy đi báo tim muốn bảo vệ Diệp Ninh.

Loại chuyện hoang đường trên đời này, thế mà lại bị nàng ta đụng vào rồi.

Nàng ta rất hiếu kỳ, rốt cuộc Diệp Ninh đã làm chuyện gì? Lại có mị lực như thế nào? Thế mà lại khiến cho tiểu Công gia thà ngỗ nghịch với phụ thân, cũng muốn bảo vệ hắn.

“Ta chỉ là không ngờ được cô lại tỉnh lại nhanh như thế.”

Diệp Ninh nói.

Lúc trước Võ Tam Tư từng nói, nữ tử này bị thương nghiêm trọng, cần rất lâu mới mới có thể hoàn toàn hồi phục.

Vì thế Diệp Ninh vứt nàng ta ở phòng khách, cũng không quan tâm gì nữa.

Không ngờ được, thế mà Võ Tam Tư lại dự đoán sai rồi, nữ tử này hồi phục nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn ta, bây giờ mới mấy ngày, mà đã tỉnh lại.

Nhưng rõ ràng là Diệp Ninh nghĩ nhầm rồi.

Bùi Ngữ Hàm chỉ vào đống vỡ vụn rách nát ở dưới mặt đất, nhàn nhạt nói.

“Ta có thể tỉnh lại nhanh như thế, còn phải cảm ơn cái thứ này.”

Nàng ta mỉm cười nhìn Mộc Quan Anh, nói.

“Nếu như không phải phụ thân của ngươi đưa thứ này đến phòng của ta, ta vẫn còn chưa hồi phục nhanh như thế đâu.”

“Phụ thân của ta? Cái thứ này?”

Tuy Mộc Quan Anh ngây thơ nhiệt huyết, nhưng hắn không phải là tên ngốc, lập tức phản ứng lại.

“Ngươi nói là Hút Hồn Trản?”

Hắn khó có thể tin được bước lên.

“Đây thật sự là Hút Hồn Trản… Nhưng chuyện này sao có thể?”

Hắn cầm lấy một đống mảnh vỡ.

Đúng là Hút Hồn Trản, nhưng đã hoàn toàn không còn giá trị nữa.

Bên trên các mảnh vỡ không còn linh khí, đến cơ hội cầm đi luyện lại cũng không còn khả năng.

“Ngươi phá hủy pháp bảo này rồi?”

Diệp Ninh cũng ngẩn ra.

Nữ nhân này là cái quỷ quái gì vậy!

Rõ ràng bản thân bị trọng thương, kết quả còn có thể phá hủy một kiện pháp bảo hại người.

“Cái thứ độc ác này, lẽ nào ngươi còn muốn giữ lại?” Bùi Ngữ Hàm vuốt vuốt tóc của mình, cười nói: “Dù sao thì sức mạnh nguyền rủa ở trong này đều bị ta hấp thu rồi, vật này đối với ta đã không còn tác dụng gì nữa, không hủy đi còn giữ lại làm cái gì?”

???

Cả ba người mặt đầy dấu chấm hỏi.

“Ngươi hấp thu hết toàn bộ sức mạnh nguyền rủa?”

Mộc Quan Anh há to miệng.

Tam quan của hắn có chút vỡ nát rồi.

Cái thứ như sức mạnh nguyền rủa này có thể hấp thu sao?

Hút Hồn Trản bởi vì có sức mạnh nguyền rủa nên mới đáng sợ, khiến người khác kiêng dè, nhưng kết quả ngươi thì hay rồi, hấp thu hết toàn bộ sức mạnh nguyền rủa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!