Chương 178: Đi, ra thành (2)
Nhưng ông ấy vẫn một mực trung nghĩa, chưa từng nghĩ đến chuyện phản bội Đại Chu.
Nhưng mà, tiên môn lại nhằm vào ông ấy.
Bởi vì danh tiếng của một mạch Khai Quốc Công ở Đại Chu rất nổi tiếng, cũng là thủ lĩnh của các tướng lĩnh Đại Chu.
Nếu như Khai Quốc Công cũng hướng về tiên môn, vậy thì nhất định là một đả kích rất lớn đối với hoàng thất.
Vì thế, âm mưu nhằm vào ông ấy, đã đến rồi.
Xích Diệm quân, đó là quân đội dưới trướng của một mạch Khai Quốc Công.
Chỉ có năm vạn người, số lượng không tính là nhiều, dũng sĩ chiến đấu kế thừa ngọn lửa, trường kiếm rực lửa, hồn quân bùng nổ, có thể chém giết tiên ma.
Năm đó thời kỳ khai quốc, Xích Diệm quân chính là tinh nhuệ của Đại Chu, chỉ đứng sau Thắng Thiên quân của Thái Tổ.
Sau này giống như Thắng Thiên quân, Xích Diệm quân cũng dần dần xuống dốc.
Cho đến ngày nay, Xích Diệm quân đóng quân ở ngoài thành, tuy vẫn là biên chế năm vạn người, nhưng mà lực chiến đấu đã không thể nào so sánh được với quá khứ.
Nhưng cho dù là như thế, Xích Diệm quân vẫn là lực lượng quan trọng bảo vệ kinh thành, cũng là huynh đệ ruột thịt của Khai Quốc Công.
Vì sao lại nói như thế?
Dựa vào quy củ mà tổ tiên phủ Hai Quốc Công truyền lại, mỗi một đời người thừa kế, trước khi quyết định kế thừa tước vị, thì vào đi vào trong quân, cùng trưởng thành với Xích Diệm quân.
Như thế, sẽ có được tình bằng hữu quân nhân sâu sắc.
Hiện nay, một nhánh Xích Diệm quân này, chính là cùng trưởng thành với Khai Quốc Công khi còn trẻ.
Tiên môn lấy Xích Diệm quân ra uy hiếp, nếu như Khai Quốc Công không tuân theo, sẽ tiêu diệt Xích Diệm quân.
Nếu như là tiên tổ của phủ Khai Quốc Công, anh dũng không khuất phục, thà rằng ngọc vỡ còn hơn ngói lành, nhất định sẽ cứng rắn đến cùng với tiên môn.
Nếu như là thiếu niên nhiệt huyết, huyết khí bừng bừng giống như Mộc Quan Anh, cũng sẽ không nghĩ nhiều như thế.
Nhưng lại vừa đúng là Khai Quốc Công.
Tính cách do dự thiếu quyết đoán, có xu hướng nhu nhược, cũng có chút tầm thường.
Vì thế, ông ấy đã bị tiên môn dắt mũi mà đi.
Chuyện xảy ra tiếp theo giống như nước chảy thành sông là một điều tất nhiên, khi hắn nhượng bộ bước đầu tiên, đương nhiên tiên môn sẽ nắm chắc mỗi một cơ hội, để khiến ông ấy làm ra nhiều lần lùi bước hơn.
Đến lúc ông ấy tỉnh lại, thì đã không còn đường để lui nữa.
“Thật ra từ trước đến giờ Công gia chưa từng vui vẻ, ngài ấy rất ít khi giao lưu với đám người Uy Vũ Hầu, cũng rất ít nói cái gì, lần này mưu hại Diệp đại nhân, cũng là chuyện bất đắc dĩ… Ngài ấy rất rõ, nếu như bản thân từ chối, tiên môn sẽ không buông tha cho ngài ấy, vì thế, ngài ấy làm ra lần lùi bước cuối cùng.”
Phúc bá nước mắt như mưa.
Thân là nô bộc, ông không thể nào đi đánh giá chủ nhân, ông chỉ là cảm thấy bi ai cho vận mệnh của Khai Quốc Công.
Những chuyện phía sau mọi người đều biết rồi.
Khai Quốc Công cho rằng bản thân không còn mặt mũi nào đối diện với người thiên hạ, có lỗi với sự vinh quang của tổ tiên, càng không biết nên ứng phó như thế nào với tiên môn.
Dưới tầng tầng áp lực, ông ấy lựa chọn giải thoát.
Dùng phương thức này, để kết thúc cuộc đời của mình.
Đây là trốn tránh, cũng là bất lực.
Diệp Ninh trầm mặc.
Hóa ra cái gọi là kẻ phản bội, cũng có quá khứ cay đắng như thế.
“Mai ngọc giản này, là lễ vật Công gia tặng cho Diệp đại nhân, bên trong có ghi chép tất cả các thế lực đầu nhập vào tiên môn ở trong kinh thành, những kẻ nổi trên mặt nước, hoặc là ẩn giấu trong bóng tối, đều được ghi lại trong này… Bọn họ đã từng làm chuyện gì, cũng đều được ghi chép rõ ràng… Hi vọng vật này có tác dụng với Diệp đại nhân, cũng xin Diệp đại nhân, có thể tha thứ cho Công gia.”
Phú bá quỳ xuống mặt đất,
Diệp Ninh đỡ ông ấy dậy, sau đó nắm chặt ngọc giản.
Trong lòng hắn có một ngọn lửa, đang hừng hực cháy lên.
“Xích Diệm quân”!
Đột nhiên Mộc Quan Anh nhớ đến cái gì, sau khi hắn biết được tất cả mọi chuyện, bỗng nhiên trưởng thành hơn rất nhiều, giống như là chỉ trong chớp mắt, đã từ một thiếu niên nhiệt huyết biến thành nam tử trưởng thành, hắn nhìn về phía phương hướng bên ngoài kinh thành: “Diệp đại nhân không chết, bọn họ chắc sẽ không cho rằng phụ thân phản bội tiên môn đó chứ? Có khi nào bọn họ sẽ đối phó với Xích Diệm quân không?”
Nghe xong, sắc mặt Diệp Ninh thay đổi.
Hắn cũng nghĩ đến loại khả năng này.
“Đi, ra thành!”
Một câu ra khỏi thành của Diệp Ninh. Khiến cho đám ngườ của Viện giám sát biến sắc mặt.
“Đại nhân, sao ngài có thể ra thành?”
Trên thế giới này người muốn giết Diệp Ninh nhiều vô số kể.
Tại sao Diệp Ninh vẫn còn sống?
Đương nhiên là bởi vì rất nhiều nguyên nhân và sự trùng hợp, nhưng một điểm quan trọng nhất, đó chính là hắn vẫn ở trong kinh thành!
Đại trận của kinh thành, là một chiếc ô bảo vệ tự nhiên, vì Diệp Ninh che chắn được rất nhiều nguy hiểm.