Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 185: CHƯƠNG 185: CÁC NGƯƠI CHƠI TA ĐÚNG KHÔNG? (2)

Chương 185: Các ngươi chơi ta đúng không? (2)

Những binh sĩ giống như thế này, đều là bảo bối của các thế lực lớn, vì thế bọn họ đặt binh lính ở phái sau, để cho môn khách và gia đinh xông lên trước, tiêu hao chiến lực của Viện giám sát.

Đợi sau khi binh sĩ xông lên, vừa đúng lúc thu gặt.

“Đều là một đám nhỏ bé không biết binh pháp, để môn khách và gia đinh lên phía trước, nếu như ta đánh một đòn mạnh, đám quân ô hợp này nhất định sẽ sụp đổ, nhóm này bại trận, sẽ lập tức ảnh hưởng đến các binh sĩ ở phía sau, khiến cho bọn họ không phát huy ra được lực chiến đấu chân chính!”

Ngưu Tiến Hỉ nhìn ra được môn đạo, khinh thường nói: “Đạo binh pháp, cho dù có thắng được, nhưng phần lớn tình hình, đều phải dùng vào lúc phù hợp!”

Diệp Ninh lập tức nói.

“Ngưu Tiến Hỉ, trận chiến này giao cho ngươi chỉ huy!”

Ngưu Tiến Hỉ lập tức ưỡng ngực.

“Tuân lệnh!”

Hắn giẫm trận xuống, thân thể cả người giống như thổi bong bóng vậy, nhanh chóng lớn lên.

Không lâu sau, đã hóa thành một người không lồ cao năm mét.

Nhìn ở phía xa, giống như một tòa tháp vậy.

Trên chiến trường, vang lên một tiếng kinh thiên động địa.

“Đi theo ta giết địch!”

Hắn vung hai chiếc riếc khổng lồ, bước ra một bước giết về phía trước.

Viện giám sát dùng ít địch nhiều, nhưng mà lại không có người nào sợ hãi.

Nguyên nhân này đến từ sự tự tin đối với mạnh mẽ của bản thân.

Đừng quên, người của Viện giám sát đều là từ đâu đến.

Người có thể vào Viện giám sát, là tinh anh ở các nơi, chỉ là bởi vì bị chèn ép, bị hãm hại, nên mới không thể nào vang danh.

Nhưng trên thực tế, mỗi một người bọn họ, đều có thực lực vượt ra địa vị.

Ví dụ như Trương Thừa Tông.

Trương Thừa Tông của quận Định Bắc, thiết quyền vô địch, nổi tiếng khắp quận.

Lúc này nghe thấy mệnh lệnh được đua ra, lập tức xông lên, nắm đấm như rồng giận dữ đấm ra, một quyền đánh bay hàng chục người.

Hắn bị áp chế quá lâu rồi, bây giờ đi vào Viện giám sát, một hồi nhiệt huyết, cuối cùng cũng có thể giải phóng.

Nam tử chỉ có một tay là bạn tốt của hắn cũng xông lên giết, tuy thân thể hắn khiếm khuyết, nhưng một tay cầm đao, giống như ma quỷ vậy, đao ảnh trùng trùng, chỉ trong chớp mắt đã giết được một đám kẻ địch.

Những người giống như bọn họ còn có rất nhiều rất nhiều.

Bọn họ một mình đứng ra, ít nhất có thể thống soái quân đội hàng nghìn người.

Tưởng tượng cũng biết được, chiến tranh có đám người này tham gia thì lực sát thương lớn như thế nào?

Nhất thời đối thủ bị chém cho mơ hồ.

“Vì sao người của Viện giám sát có thể dũng mãnh như thế!”

Có người của thế gia đứng nhìn từ xa, nhìn đến mắt tròn mắt dẹt. Vừa mới giao đấu, bên phía Viện giám sát đã thể hiện ra sức chiến đấu không phải bình thường.

Mà bên phía mình, thế mà lại có tình thế sụp đổ.

Chuyện này sao có thể?

Bọn họ mới có bao nhiêu người!

“Ta đã sớm nói rồi, người của Viện giám sát, mỗi một người đều là tinh nhuệ, không được đánh giá thấp.”

“Vốn dĩ nên để tinh nhuệ lên trước, xông trận lên trước, áp chế góc trận, khổ nỗi các thế lực lớn đều không đồng lòng, đều muốn bảo vệ thực lực của mình.”

“Vì thế, đã cho bọn họ cơ hội, đáng tiếc!”

Người nói chuyện, không phải là ai khác, mà chính là Thẩm Tam Biên ở dưới trướng của Uy Vũ Hầu.

Ngay từ đầu hắn đã là người có tài hoa, chỉ là xuất thân bần hàn, không có đường nào khác, không được trọng dụng, trăn trở nhiều năm, thế mà chỉ có Uy Vũ Hầu nhìn trúng hắn.

Tuy hắn làm môn khách của Uy Vũ Hầu, nhưng mà lại không có cơ hội gì để thể hiện tài hoa của mình.

Bây giờ khó khắn lắm mới có được cơ hội, vốn dĩ muốn thể hiện ra năng lực dùng binh của mình, không ngờ được, lại không có người nào nghe hắn.

Đây chính là người có địa vị thấp thì lời nói không được coi trọng.

Trong lòng hắn rất bất lực.

“Ta không tin, chút người này của Viện giám sát còn có thể lật trời sao? Giết cho ta, người giết được Diệp Ninh, trọng thưởng!”

Thủ lĩnh gào thét.

Bên dưới trọng thưởng nhất định có người anh dũng, sĩ khí được nâng cao rất nhiều.

Các binh sĩ giương cung bắn tên, từng mũi tên nỏ rơi xuống dày đặc giống như châu chấu, từ không trung rơi xuống.

“Đừng mơ!”

Ngụy Văn Thông và Võ Tam Tư ra tay rồi.

Một đao một kiếm, chém đứt tên nỏ ở trên không trung.

Ngụy Văn Thông bay lên, sức lực tông sư hoàn toàn bùng nổ, hắn giết vào trận dịch, đao khí bộc phát, mỗi một đao chém xuống, đều giống như là chém cỏ vậy, một nhóm lớn người ngựa ngã xuống.

Khó tin nhất chính là Võ Tam Tư.

Hắn không biết cảnh giới của bản thân.

Bởi vì hắn chưa từng rời khỏi kinh thành.

Hôm nay ra ngoài, cảnh giới không bị áp chế nữa, thực lực của Chân Nhân Cảnh một đường bùng nổ, thế mà lại trực tiếp bước qua ngưỡng cửa của Thiên Mệnh Cảnh, một kiếm tu Thiên Mệnh Cảnh, là có lực sát thương như thế nào?

Đối thủ tuyệt đối không thể nào ngờ được.

Phi kiếm bay lên, kiếm quang như Thanh Long, một kiếm chém xuống, quét qua hàng trăm giáp sĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!