Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 189: CHƯƠNG 189: CHIẾN THƠ DIỆT ĐỊCH, HẮN ĐÃ TRỞ THÀNH ĐẠI NHO RỒI (3)

Chương 189: Chiến thơ diệt địch, hắn đã trở thành đại Nho rồi (3)

Trận chiến này, giết đến thi thể khắp nơi.

Giết ra được uy phong của Viện giám sát.

“Cái gì, toàn quân bị diệt!”

Trong phủ Uy Vũ Hầu, mọi người khó có thể tin.

Vốn dĩ bọn đang đợi tin tức tốt, nhưng mà truyền về lại là tin xấu.

“Diệp Ninh kia, ẩn giấu quá sâu rồi, trong Viện giám sát cao thủ như mây, mà bản thân hắn, càng là một Đại Nho!”

Thẩm Tam Biên đã sớm thấy chuyện không hay, nên lập tức trốn trở về.

“Đại Nho?”

Uy Vũ Hầu đá ra một cước, khiến hắn bay ra ngoài.

“Không thể nào! Trên thế giới này sao có thể có Đại Nho xuất hiện, thánh viện vẫn còn đang bị phong ấn!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, tuyệt đối không chịu tin chuyện này.

Thẩm Tam Biên bị ngã sang một bên, nôn ra một ngụm máu.

Không một ai để ý đến nhân vật nhỏ bé này.

“Hầu gia, chúng ta đi trước đây.”

“Ta cũng đi đây.”

“Chuyện đối phó với Diệp Ninh, sau này bàn lại đi…”

Mọi người cảm nhận được khí tức nguy hiểm, lập tức chạy trốn.

Sự mạnh mẽ của Viện giám sát và Diệp Ninh, đã vượt ra ngoài tưởng tượng của bọn họ.

Bọn họ một bên đau thịt, nền tảng của nhà mình cũng cược vào đó rồi, một mặt khác lại là sợ hãi.

Người của Viện giám sát về thành rồi!

Dựa theo tính khí của tên điên họ Diệp đó, hắn sẽ làm ra chuyện gì?

Đây là điều mà ai cũng không nắm chắc được.

Nếu như hắn giết đến phủ Uy Vũ Hầu, ai có thể ngăn cản được hắn?

Mọi người bo bo giữ mình, đương nhiên là lập tức chuồn mất.

“Hỗ xược, đều là một đám phế vật!”

Uy Vũ Hầu lớn tiếng mắng.

Nhưng mà người đi nhà trống, tất cả mọi người đều đi rồi, nhất thời phủ Uy Vũ Hầu trở nên trống rỗng.

Hắn nhìn vào một góc, lại nhìn thấy môn khách Thẩm Tam Biên của mình đã không thấy bóng dáng.

“Đáng ghét!”

Khuôn mặt hắn nhăn lại.

Nhưng đồng thời, trong lòng lại sinh ra mấy phần sợ hãi.

Diệp Ninh kia, chắc sẽ không thật sự đến tìm ta gây phiền phức đó chứ?

Sau lưng ta là Quần Ngọc Các!

Con gái ta còn là đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các!

Nghĩ đến đây, hắn ta có tự tin.

Vì thế cầm lấy kim đao ngồi ở trong nhà, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta muốn xem xem, ngươi dám làm gì bản Hầu?”

Hắn biết, cho dù Diệp Ninh là một kẻ điên, muốn hoàn toàn lật mặt với tiên môn, bệ hạ cũng tuyệt đối khong dám để cho hắn làm loạn.

Bởi vì động vào hắn, chẳng khác gì khai chiến với Quần Ngọc Các!

Hắn lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian trôi qua rất chậm, hắn có một loại cảm giác mỗi một giây đều giống như một năm.

Cũng không biết trôi qua bao lâu, bên ngoài phủ Uy Vũ Hầu, cuối cùng truyền đến một giọng nói khiến hắn nhớ sâu sắc.

“Hầu gia, đã lâu không gặp!”

Diệp Ninh đến muộn hơn một chút so với Uy Vũ Hầu nghĩ. Bởi vì những chuyện mà hắn làm.

Vào khoảnh khắc hắn đi vào kinh thành, đã trực tiếp hạ mệnh lệnh cho Viện giám sát tiếp quản cổng thành.

Rất rõ ràng, hắn muốn tính nợ.

Trong quá trình tính nợ này, hắn sẽ không cho kẻ địch cơ hội chạy trốn.

Sau khi tâm thái của Diệp Ninh xoay chuyển, phong cách của cả người cũng thay đổi, hoặc là không làm, hoặc là làm đến không để đường lui.

Thành vệ quân đã mục nát từ lâu, hi vọng vào bọn họ là không được.

Diệp Ninh chỉ tin tưởng người của mình.

Sau khi làm xong việc này, Diệp Ninh mới lên đường, đi về phía phủ Uy Vũ Hầu.

Uy Vũ Hầu cũng là bình tĩnh, cứ cầm kim đao ngồi như thế, đương nhiên Diệp Ninh sẽ không luống cuống, hắn chắp tay sau lưng, đi về phía trước.

Tùy tiện chạm vào một cái ghế, rồi ngồi đối diện với Uy Vũ Hầu.

“Đúng vậy, đã lâu không gặp.”

Uy Vũ Hầu âm trầm nhìn chằm chằm Diệp Ninh.

Thật ra hai người căn bản không nói lên được là đã lâu không gặp cái gì cả.

Nhưng đối với hai người mà nói, lần này gặp mặt, tâm tình, kinh nghiệm, thân phận đều hoàn toàn khác biệt so với lần đầu tiên gặp mặt.

Khoảng cách lớn như thế, giống như là đã trải qua một đoạn thời gian rất dài vậy.

“Lâu như thế không gặp, nhìn thấy Hầu gia vẫn còn sống rất tốt, ta có một chút thất vọng.”

Diệp Ninh lạnh nhạt nói.

Người của Viện giám sát trực tiếp xông vào trong phủ Uy Vũ Hầu.

Gia đinh của phủ Uy Vũ Hầu đi ra ngăn cản, nhưng bọn họ không phải là đối thủ.

Ai ngăn cản, người đó sẽ chết.

Trong khoảng khắc, đã giết cho phủ Uy Vũ Hầu trống rỗng.

Trong nhà, Diệp Ninh và Uy Vũ Hầu ngồi đối mặt, nói chuyện không ngừng nổi lên gợn sóng.

Bên ngoài nhà, lại là đao thép dính máu, xác chết khắp nơi.

Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ bên ngoài truyền đến, sự tự tin dưới đáy lòng Uy Vũ Hầu kia, đang dùng tốc độ nhanh chóng suy yếu.

Người đến không lương thiện, người đến không lượng thiện!

Hắn từng tưởng tượng cảnh tượng lần này Viện giám sát đến đây, có thể sẽ không có lợi với hắn.

Nhưng mà lại chưa từng nghĩ đến được, thế mà người của Viện giám sát lại hống hách như thế, không nói lời nào, đã tực tiếp bắt đầu chém giết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!