Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 191: CHƯƠNG 191: MỜI NGƯƠI ĐỪNG DÙNG HAI CHỮ NHỎ BÉ, ĐỂ HÌNH DUNG CHIẾN SĨ ?(2)

Chương 191: Mời ngươi đừng dùng hai chữ nhỏ bé, để hình dung chiến sĩ ?(2)

Nhưng mà hắn đến cơ hội để nói chuyện cũng không có, Ngụy Văn Thông và Ngưu Tiến Hỉ xuống tay rất ác, đánh một cái đau, đánh đến rách cả da, máu chảy thành dòng.

Uy Vũ Hầu còn chưa phản ứng lại, bản thân đã bị gông xiềng xích lại.

Bộ dáng như thế này, đương nhiên là dáng vẻ của phạm nhân.

“Diệp Ninh, ngươi bắt ta thì cũng thôi đi, tại sao còn sỉ nhục ta?”

Hắn ta rất khó chấp nhận được bộ dáng bây giờ của mình.

“Sỉ nhục?”

Diệp Ninh chắp hai tay ra sau.

“Tại sao ngươi lại cho rằng ta đang sỉ nhục ngươi? Tử tù trên đường đi đến pháp trường, không phải là nên đeo gông xiềng sao?”

Tử tù?

Pháp trường?

Hai mắt Uy Vũ Hầu mở to tròn nhìn chằm chằm.

“Ngươi… Ngươi muốn giết ta!”

Hắn ta không dám tin tai của bản thân.

Hắn là ai?

Hắn là Uy Vũ Hầu!

Đằng sau lưng hắn dựa vào Quần Ngọc Các!

Con gái của hắn còn là đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các, tiền đồ vô lượng.

Ở trong kinh thành này, Thiên Tử cũng phải nhường hắn ta ba phần, thế mà Diệp Ninh lại dọa giết hắn.

Đây là kết quả mà hắn tuyệt đối không ngờ được…

Hắn cho rằng bản thân nhiều nhất cũng chỉ là bị Diệp Ninh bắt lại, hành hạ một trận.

Sau đó qua một đoạn thời gian, dưới áp lực cực lớn của bên ngoài, Diệp Ninh không thể nào không thả hắn ra.

Đây đã là kết quả xấu nhất rồi.

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng mà hắn đã đánh giá thấp sự điên cuồng của Diệp Ninh, người này từ khi xuất hiện đến nay, làm mỗi một chuyện, đều vượt qua tưởng tượng của mọi người.

“Nực cười, giết người đền mạng, có nợ phải trả, những năm nay tội mà Uy Vũ Hầu ngươi đã phạm, sợ rằng đến bản thân ngươi cũng không đếm hết được đúng không? Bản quan thân là Giám Chính Viện giám sát, sao có thể để cho loại gian tặc như ngươi làm hại thế gian?”

Diệp Ninh cười lạnh nói.

Tất cả người của Viện giám sát, dùng ánh mắt nhìn người chết nhìn Uy Vũ Hầu.

Đây không phải là trò đùa.

Uy Vũ Hầu gấp rồi, cũng sợ rồi, hắn dùng hết sức vùng vẫy, điên cuồng gào thét.

“Diệp Ninh, ngươi không thể giết ta!”

“Con gái của ta là Phương Thanh Tuyết, là đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các, sư tôn của nó, là trưởng lão của Quần Ngọc Các!”

“Ta muốn gặp Thiên Tử, ta không phục, những người phạm phải tội này không chỉ có một mình ta, dựa vào cái gì ngươi chỉ giét ta!”

Uy Vũ Hầu không cho rằng Diệp Ninh là đang dọa hắn.

Con người của Diệp Ninh hắn có hiểu biết.

Căn bản không coi tiên môn là vấn đề gì cả, người khác không dám giết hắn, Diệp Ninh tuyệt đối dám!

“Sao thế? Bây giờ sợ rồi? Khi ngươi hạ mệnh lệnh, bẫy giết toàn bộ năm vạn Xích Diệm quân, ngươi có từng nghĩ đến, trước lúc chết, bọn họ có sợ hãi hay không?”

“Ngươi cao cao tại thượng, ngươi tự cho là mình bất phàm, còn về việc ngươi không còn là một con người nữa, nhưng bây giờ ta phát hiện, ngươi và bách tính bình thường khác có cái gì khác biệt đây? Khi đao kề lên trên cổ ngươi, ngươi cũng sợ hãi.”

“Uy Vũ Hầu, bây giờ ngươi không hề uy vũ một chút nào.”

Diệp Ninh đứng nhìn dáng vẻ điên cuồng của hắn.

Nhưng mà Ngưu Tiến Hỉ và Ngụy Văn Thông không muốn nhìn nữa, hai người nắm tay thành quyền đám xuống, khiến cho Uy Vũ Hầu đang giãy dụa trở nên thành thành thật thật.

Diệp Ninh đi đến bên cạnh hắn, nhẹ giọng nói.

“Ngươi đừng nghĩ đến việc lấy những tiên môn đó đến để áp ta, ngươi biết đó, Diệp Ninh ta, cả đời này chưa từng sợ bọn họ.”

“Còn vệc việc gặp Thiên Tử, vẫn là không cần thiết nữa, Viện giám sát ta có toàn quyền tự ý quyết định, hôm nay đừng nói là Thiên Tử, cho dù là lão tử Thiên Vương, ngươi cũng chết chắc rồi!”

“Còn về việc ngươi nói chỉ giết một mình ngươi, thế nào? Ngươi cảm thấy không công bằng? Yên tâm, con người này của ta, là công bằng nhất, ta cũng không nói chỉ giết một mình ngươi.”

Diệp Ninh đứng ở trước mặt hắn lấy ra mai ngọc giản Khai Quốc Công để lại.

“Biết đây là cái gì không?”

“Đây là thứ Khai Quốc Công giao cho ta, bên trong này có ngươi và đồng đảng của ngươi, thông tin của tất cả mọi người!”

“Các ngươi đã từng làm chuyện gì, mỗi một người các ngươi tham dự vào, ở đây đều ghi chép vô cùng rõ ràng, ta sẽ dựa theo danh sách đi bắt từng người một, ta sẽ không bỏ qua cho bất kỳ người nào!”

Trong mắt Uy Vũ Hầu tràn ngập vẻ kinh hãi.

“Tên điên, ngươi là một tên điên…”

Mục tiêu của Diệp Ninh, thế mà lại là tất cả người của phái đầu hàng!

Hắn muốn một lưới bắt hết tất cả mọi người!

Đây là một kế hoạch điên cuồng, khiến cho Uy Vũ Hầu cảm thấy hoang đường.

Hắ không thể nào tưởng tượng được một khi chuyện này bùng nổ sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ như thế nào.

Cũng giống như hắn không thể nào dự đoán được vì sao tên điên Diệp Ninh này lại dám ấp ủ một kế hoạch điên cuồng như thế.

“Ngươi, chỉ là vì năm vạn người nhỏ bé kia sao?”

Uy Vũ Hầu run run rẩy rẩy hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!