Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 193: CHƯƠNG 193: TẠO RA LÀN SÓNG LỚN (2)

Chương 193: Tạo ra làn sóng lớn (2)

“Điều này nói rõ một chuyện, vương hầu tướng quân thì lợi hại rồi?”

“Người thấp kém, sau khi nỗ lực, cũng có thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng.”

“Nhưng bay có cao hơn đi nữa, cũng không nên quên bản thân vẫn là một con người.”

Diệp Ninh nhớ lại những điều mà bản thân nghe thấy nhìn thấy và được tiếp xúc ở hai kiếp này, cảm khái nói.

“Tiền bạc, quyền thế, sức mạnh, rất dễ đàng khiến người ta lạc đường, tiếp xúc nhiều rồi, sẽ quên mất bản chất của mình.”

“Vì thế, dần dần không thể nào sinh ra sự công bằng với người bình thường, một khi mất đi sự công bằng, đương nhiên tâm tính sẽ sinh ra thay đổi.”

“Uy Vũ Hầu như thế, những thế gia, tôn quý cùng làm chuyện xấu với hắn cũng đều như thế, có lẽ từ trước đến nay bọn họ cao quý, nhưng bọn họ đã quên mất tổ thượng của mình cũng đã từng hèn kém, cao quý lúc này của bọn họ, đến từ sự phấn đấu vô cùng của tổ tiên.”

Quên gốc sao…

Bùi Ngữ Hàm lại hỏi.

“Vậy thì tiên môn thì sao?”

Một câu nói, khiến cho không ít người nhìn chăm chú.

Bất kể đề tài nào, liên quan đến tiên môn, vẫn luôn là khiến người ta nhiều thâm một phần cẩn thận.

Dù sao tiên môn là một điều cấm kỵ, tùy tiện bàn luận tiên môn, có lúc còn là tội.

Nhưng bất luận là Bùi Ngữ Hàm, hay là Diệp Ninh, đều là những kẻ vô pháp vô thiên.

Ở trong mắt của hai người này, tiên môn không có lực uy hiếp gì cả.

Vì thế Diệp Ninh không hề cảm thấy khó khăn chút nào, lập tức đưa ra câu trả lời.

“Tiên môn không chỉ là quên nguồn gốc, mà còn trở thành hòn đá!”

Nghe thế, Bùi Ngữ Hàm nhướng mày.

“Tiên môn quên nguồn gốc ta còn có thể hiểu được, nhưng mà vì sao lại là hòn đá?”

Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.

“Nếu như con người vô tình, vậy thì có khác gì hòn đá?”

“Bọn họ căn bản không coi bản thân và người phàm là cùng một loại người, vẫn luôn cho rằng bản thân và người bình thường hoàn toàn là hai loại sinh vật khác nhau.”

“Bọn họ cho rằng bản thân từ ở trên cấp bậc sinh mệnh đã là khác biệt, vì thế bọn họ trở nên tuyệt tình, bọn họ coi người phàm là heo là chó mà nuôi dưỡng, chỉ hi vọng người ta trở thành trại heo của bản thân, mỗi một người đều phải bỏ ra mồ hồi và sinh mệnh, đi cung dưỡng những tiên môn này, bọn họ là nguyên nhân làm thế gian loạn lạc, cũng là thứ đáng bị hủy diệt nhất ở trong thế giới này!”

Cảm nhận này, ngay từ lúc bắt đầu Diệp Ninh đã có.

Nhưng bây giờ lại là càng ngày càng sâu rồi.

Thay vì nói rằng tiên môn là người tu hành, còn không bằng nói rằng bọn họ coi bản thân thành thần linh.

Bọn họ đã hoàn toàn tách mình ra, bọn họ cho rằng sống chết vinh nhục của người phàm, đều là những điều không đáng kể, ý nghĩa sống của người phàm, chính là để phục vụ cho tiên môn.

Nếu như không muốn, vậy thì không cần phải sống nữa.

Người của Viện giám sát còn tốt, bọn họ biết lão đại nhà mình không hợp với tiên môn, từ trước đến giờ đều có những lời nói kinh người.

Nhưng mà thiếu niên Mộc Quan Anh, hôm nay trải qua nhiều chuyện như thế, lại nghe thấy Diệp Ninh nói ra lời nói này, đương nhiên là da đầu phát tê.

“Diệp đại nhân cũng quá dám nói rồi…”

Những chuyện hôm nay hắn trải qua, đối với Diệp Ninh là càng ngày càng bội phục, đồng thời cũng ý thức được, bản thân muốn trở thành người giống như Diệp Ninh, dường như là chuyện không thể nào.

Những lời Diệp Ninh dám nói, hắn không dám nói.

Thậm chí là nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Tỷ tỷ hành tẩu giang hồ nhiều năm nay, còn chưa bao giờ nghe được có người dám nói tiên môn như thế, ở trong mắt của ngươi, bọn họ đại gian đại ác, nhưng ngươi biết không? Bọn họ vẫn luôn tự bản thân tự hào mình là chính nghĩa.”

Bùi Ngữ Hàm cười nói.

Lời nói này nàng nhớ rồi.

Không có cách nào cả, ấn tượng quá sâu, muốn quên cũng không thể nào quên được.

“Phàm là người vô sỉ, vẫn luôn thích dát vàng lên mặt của mình, điều đáng ghê tởm nhất của tiên môn chính là đây, nói là cao cao tại thượng, nhưng vẫn luôn nhúng tay vào nhân gian, nói là rời xa trần thế, nhưng dục vọng so với ai cũng mạnh mẽ hơn, nói là chính nghĩa lẫm liệt, nhưng tất cả hành động lời nói đều là hôi thối khó ngửi.”

Diệp Ninh cười lạnh, hắn là không hề sợ hãi chút nào, nói: “Nếu như có cơ hội, ta thật sự muốn cầm đao kề vào cổ của tiên môn, ta muốn xem xem, ở trước mặt cái chết, bọn họ và Uy Vũ Hầu có gì khác nhau?”

Ai cái này…

Mộc Quan Anh không dám nghe nữa.

Những người khác mới gia nhập Viện giám sát, cũng đều là khóe miệng giật giật.

Thế mà Diệp Ninh lại có tham vọng lớn như thế…

Lẽ nào hắn còn nghĩ có một ngày nào đó sẽ hủy diệt tiên môn?

Điều này sao có thể.

“Lời nói như thế ngươi lại dám nói với ta, ngươi không sợ ta truyền những lời này ra ngoài sao? Ngươi có biết, nếu như để cho tiên môn nghe thấy lời nói này của ngươi, ngươi sẽ có phiền phức lớn như thế nào không.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!