Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 207: CHƯƠNG 207: HÓA RA ĐAO CỦA QUAN PHỦ KHÔNG CHỈ VUNG VỀ PHÍA DÂN THƯỜNG (2)

Chương 207: Hóa ra đao của quan phủ không chỉ vung về phía dân thường (2)

Nếu như cơ hội thích hợp, thì sẽ quyết đoán xuất kích, hoàn toành ước mơ phục hưng.

Đương nhiên, con đường này vẫn là tràn ngập nguy hiểm.

Rất có khả năng đợi cả đời này, cũng không đợi được cơ hội.

Cũng có khả năng sức mạnh tích lũy cả cuộc đời, đến cuối cùng bị tiên môn hời hợt đánh bại.

Cũng có khả năng, khi còn chưa hoàn thành tích lũy sức mạnh, đã hoàn toàn mất đi lòng dân, khiến cho quốc vận vỡ nát, lúc đó chỉ còn biết nằm chờ chết.

Hai con đường này, một con đường nguy hiểm, một con đường ổn định, hoàn toàn khác nhau.

Nếu như thay đổi đường lối, đối với những chuyện mà lúc trước Cơ Minh Nguyệt làm, chắc chắn sẽ hoàn toàn bị lật đổ.

Nàng cần dũng khí và can đảm rất lớn, mới có thể đưa ra quyết định.

“Tả tướng cho rằng, con đường của Diệp Ninh là chính xác?”

Cơ Minh Nguyệt hỏi.

“Không thể nói là chính xác, đường đều là do con người đi, làm hết sức mình, nghe thiên mệnh mà thôi, đối với thần mà nói, thần đã già rồi, càng thích con đường thứ hai hơn, nhưng nếu như thần trẻ thêm ba mươi tuổi, nhất định sẽ lựa chọn con đường của Diệp đại nhân!”

Liễu Thận nói ra những nhận thức mà những ngàu này nhãn rỗi ở nhà ông suy nghĩ.

“Vận mệnh của quốc gia không phải là người như lão thần quyết định, mà là nằm trong tay của thanh niên nhiệt huyết đương đại, có lẽ bệ hạ nên nhìn thử quyết định của bọn họ.”

Cơ Minh Nguyệt trầm mặc.

Nàng nhìn cảnh tượng ở pháp trường.

Cuối cùng hành hình cũng kết thúc rồi.

Hàng trăm cái đầu rơi trên đoạn đầu đài, vô cùng gớm ghiếc.

Nhưng mà các bách tính vây xem lại không hề có một chút nào sợ hãi, trong mắt bọn họ lộ ra hận ý khắc xương khắc cốt, có người cầm đá ném, có người mắng chửi, có người thả chó mà nhà mình nuôi ra cắn.

Bọn họ dùng phương thức của bản thân, để phát tiết sự thù hận trong lòng.

Bao nhiêu năm nay, bọ họ thật sự là bị chèn ép quá ác.

Đối với chuyện này, đương nhiên Diệp Ninh sẽ không quan tâm.

Hắn dẫn theo người của Viện giám sát rời đi.

Trên đường rời đi, mọi người tự phát đứng sang một bên nhường chỗ.

Hai bên đường, có vô số người đang quỳ.

“Diệp Công tuyệt vời!”

“Đại Chu tự hào vì có Diệp Công!”

“Ta muốn gia nhập Viện giám sát, ta không sợ chết!”

Tiếng hô chấn động bầu trời.

Vô số người quỳ lễ.

Bọn họ dùng hành động của bản thân, biểu đạt sự ủng hộ đối với Diệp Ninh.

Một khắc này, không biết có bao nhiêu người trẻ tuổi, khát vọng gia nhập Viện giám sát.

Mọi người của Viện giám sát, bất giác ưỡn cao ngực.

Đây chính là cảm giác vinh dự.

Quả nhiên bọn họ là đang làm chuyện có ý nghĩa.

Tuy hai tay dính đầy máu, nhưng đây là vì tương lai càng tốt hơn.

Bầy trời mây tản ra quang đãng, ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đất.

Cơ Minh Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng này, lẩm bẩm.

“Đây chính là sự lựa chọn của bọn họ sao?”

Lẽ nào bách tính không biết gia nhập Viện giám sát, ủng hộ Viện giám sát là một chuyện rất nguy hiểm sao?

Lẽ nào bọn họ không biết, vào tương lai không lâu, tiên môn báo thù, sẽ nhanh chóng mạnh mẽ như cơn bão ập đến sao?

Không.

Đương nhiên bọn họ biết.

Nhưng bọn họ vẫn như trước không sợ.

Cảnh tượng này khiến cho Cơ Minh Nguyệt vô cùng chấn động.

Quá khứ, trong ấn tượng của nàng.

Bách tính là cần cù, là chất phác, là người bị áp bức, chỉ dám âm thầm rơi nước mắt, là uất ức, mà chỉ có thể lựa chọn ầm thầm chịu đựng.

Nhưng bây giờ bọn họ thay đổi rồi

Thế mà bọn họ lại muốn gia nhập Viện giám sát, bọn họ cũng muốn cầm đao lên, vung về phía những “nhân vật lớn” kia. Những người chất phác, nhỏ bé, phảng phất như không có niềm vui tức giận nỗi buồn, giống như cỏ dại kiên cường mọc lên, thế mà cũng có chí khí hào hùng như thế sao?

Đương nhiên đáp án là không rồi.

Bách tính chưa từng đọc sách, loại chuyện như đại nghĩa quốc gia, thật ra bọn họ không hiểu được sâu như thế.

Bởi vì phần lớn bọn họ, cả đời này đều phấn đầu vì cái ăn cái mặc.

Khi tất năng tinh lực của một người đều tiêu hao ở trên chuyện sinh tồn, sao có thể có sức lực thừa để đi suy nghĩ thứ khác chứ?

Đáp án chỉ có một.

Bọn họ sợ chết, bọn họ không biết gì, nhưng bọn họ tin tưởng Diệp Ninh.

Bọn họ không cần biết, bọn họ chỉ cần đi theo Diệp Ninh.

Bọn hoc chỉ rằng bản thân chỉ cần đi theo Diệp Ninh, tương lai chính là có hi vọng, ít nhất sẽ không còn giống như cỏ dại để mặc cho người ta giẫm nát.

“Đây chính là nơi lòng dân hướng về.”

Liễu Thận nhẹ nhàng nói.

Cơ Minh Nguyệt lấy ra viên trân châu to bằng nắm tay.

Trong viên trân châu, có bỏ một con rồng vàng.

Con rồng này, chính là quốc vận Kim Long của Đại Chu.

Thông qua viên trân châu này, nàng có thể nhìn thấy rõ dáng vẻ hiện tại của quốc vận Kim Long.

Nhìn thấy, lúc trước quốc vận Kim Long thở hấp hối, ủ rũ, vào giờ phúc này, lại nhe nhanh múa vuốt, bay lượn trong tư thế uyển chuyển linh hoạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!