Chương 210: Thánh viện? Chó cũng không đi! (3)
Hắn đã sớm không muốn cố gắng nữa.
Chỉ cần một lần, thì một lần, ta có thể thiên hạ vô địch rồi!
Vì thế Diệp Ninh rất quyết tâm.
Bất luận Thái Hướng Cao và Lưu Cẩn khuyên như thế nào, hắn chính là một câu nói, không đi!
“Đại nhân, chúng ta nói với ngài một câu từ tận đáy lòng, thật ra bệ hạ thật sự đối với ngài rất tốt, mỗi một lần ngài ấy đều là suy nghĩ cho ngài, ngài có thể nào để cho bệ hạ bớt lo lắng một lần không.”
Lưu Cẩn vô cùng đáng thương nhìn Diệp Ninh, cầu xin nói.
“Tiên môn báo thù rất nhanh sẽ đến, thủ đoạn của bọn họ nhiều vô cùng vô tận, đại nhân nhất định không tránh được.”
“Xem như là chúng ta cứu ngài, đại nhân ngài đi Thánh Viện thử xem đi.”
“Ngài là trụ cột của Đại Chu, Đại Chu không thể không có ngài!”
Lưu Cận thậm chỉ còn cách quỳ xuống dập đầu với Diệp Ninh.
Diệp Ninh nhanh chóng đỡ hắn dậy.
“Lão Lưu, những chuyện khác ta đều có thể đồng ý với ngươi, chỉ có chuyện này không được… Ngươi tin ta, ta có nguyên nhân của mình.”
Diệp Ninh vỗ vai Lưu Cẩn.
Lưu Cẩn là người đầu tiên hắn quen biết ở thế giới này, có một ý nghĩa đắc biệt.
Hắn nhất định sẽ không kỳ thị thân phận thái giám của lão Lưu.
Hắn cũng có thể cảm nhận được lòng tốt của lão Lưu đối với hắn.
Thật ra Diệp Ninh rất không muốn phụ lại lòng tốt của người khác, nhưng hắn đúng thật là có chỗ khó của bản thân.
Nơi quỷ quái như Thánh Viện, vừa nhìn chính là một cái bẫy.
Hắn thật sự là không muốn đi.
Lưu Cẩn khó có thể hiểu được.
Cuối cùng thất hồn lạc phách rời đi.
Diệp Ninh nhìn bóng lưng của hắn ta, thở dài một hơi.
“Đợi ta biến thành Thiên Đế quay trở lại, đến lúc đó cái gì ngươi cũng sẽ hiểu.”
Diệp Ninh gạt bàn tính sáng láng.
Thánh Viện?
Chó cũng không đi!
Nhưng lúc này hắn không hề biết, có những thứ, tránh cũng không tránh được.
Lưu Cẩn trở về hoàng cung.
“Cái gì, hắn ta không đồng ý?”
Cơ Minh Nguyệt kinh ngạc, nhưng mà lại không có quá nhiều ngạc nhiên.
Bởi vì nàng đã sớm quen rồi.
Nếu như một lần nào đó, Diệp Ninh thật sự không do dự gì mà nghe lời nàng, ngược lại nàng sẽ có một chút không quen.
“Đúng thế, nô tài khổ sở khuyên Diệp đại nhân rất lâu, nhưng ngài ấy chính là không muốn đi, nô tài vô năng, xin bệ hạ trách phạt.”
Lưu Cẩn khở sở nói.
“Chuyện này không liên quan đến ngươi, con người Diệp Ninh, trong thiên hạ này không có người nào có thể hiểu rõ hắn, ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Cơ Minh Nguyệt nói.
“Diệp đại nhân đúng thật là không giống với người bình thường, Thánh Viện là nơi mơ ước đã lâu của người đọc sách, thế mà hắn lại không đồng ý đi… Đây, đây đúng thật là khiến người khác khó hiểu.”
Liễu Thận cười khổ nói.
Cả đời này ông gặp vô số người, nhưng mà người như Diệp Ninh, ông vẫn là lần đầu tiên gặp.
Thật sự là không đoán được, nghĩ không hiểu.
“Ngược lại trẫm đã có chuẩn bị tâm lý rồi…”
Cơ Minh Nguyệt thở dài trong lòng.
Có những lúc nàng đều đang nghĩ, có phải là Diệp Ninh có ý kiến đối với nàng?
Mỗi một lần chỉ cần là chỉ ý của nàng, Diệp Ninh đều sẽ từ chối.
“Vậy thì tiếp theo đây, nên làm thế nào đây?”
Liễu Thận chau mày nói.
Diệp Ninh không tình nguyện đi Thánh Viện, cũng không thể ép hắn ta đi.
Nhưng cũng không thể mở to mắt nhìn hắn chết đi?
“Chỉ có một con đường rồi, trẫm đi mời Viên Phương đại sư của chùa Bạch Mã, mời ông ấy ra tay, bảo vệ sự an toàn của Diệp Ninh.”
Cơ Minh Nguyệt suy nghĩ rất lâu, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Phật Môn?”
Bản năng của Liễu Thận cảm thấy không đúng, do dự nói.
“Những năm nay hậu lễ bệ hạ ban cho Phật Môn, vô cùng hào phóng, nhưng Phật Môn thì sao, lại là chỉ lấy chỗ tốt, không chịu xuất lực, những hòa thượng này lúc nào cũng nói từ bi khoan dung, nhưng trên thực tế lại không có một chút tín nghĩa nào… Bệ hạ mời Phật Môn ra tay bảo vệ Diệp Ninh, có được không?”
Cơ Minh Nguyệt khẽ thở dài.
“Phật Môn không tin được, sao trẫm không biết chứ? Nhưng có cách nào được đây, thử một chút đi.”
Quần Ngọc Các.
Ở một nơi tiên hạc sải cánh, non xanh nước biếc, trong chốn bồng lai tiên cảnh, một nữ tử bước lên một đài sen, đáp xuống trước một mảnh cỏ trên đỉnh núi.
“Đệ tử bái kiến sư tôn.”
Nếu như Diệp Ninh ở đây, nhất định trong nháy mắt sẽ nhận ra, nữ tử này chính là Phương Thanh Tuyết có duyên gặp mặt một lần với hắn.
Phương Thanh Tuyết vẫn thanh lãnh như lúc trước, chỉ là lúc này trong mắt lại tràn ngập sự tôn kính.
“Chuyện của ngươi, vi sư đã biết rồi.”
Ở trong chòi cỏ, truyền ra giọng nói uy nghiêm của một người phụ nữ.
Quần Ngọc Các là tiên môn chỉ nhận nữ đệ tử, sư tôn của Phương Thanh Tuyết, đương nhiên là nữ nhân.
“Diệp Ninh kia, thật sự khó giải quyết như thế sao?”
Nàng nhẹ nhàng hỏi.
“Rất khó giải quyết, chỉ là lúc trước không có người nào ngờ được thế mà hắn lại lớn gan như thế, không chỉ có phụ thân của đệ tử, cho dù là Vinh Quốc Công cùng với hào môn, đại tộc của kinh thành, đều bị hắn một lưới bắt hết.”