Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 215: CHƯƠNG 215: ĐỂ CHO THẾ GIỚI CẢM THẤY ĐAU KHỔ (2)

Chương 215: Để cho thế giới cảm thấy đau khổ (2)

Có điều, Thái Hướng Cao có một câu nói đả động đến hắn.

“Viên Phương đại sư còn nói, ông ấy còn siêu độ cho năm vạn Xích Diệm quân, Khai Quốc Công, cùng với bình dân ở trong kinh thành lúc trước chết vì đau khổ và bất công.”

Diệp Ninh trầm mặc một chút.

“Được rồi, vậy thì đi một chuyến.”

Chẳng qua chỉ là một pháp hội mà thôi, đi cũng đi rồi.

Diệp Ninh không hề nghĩ nhiều.

Dù sao bây giờ trên tay hắn còn có chuyện phải làm.

Lần này xét nhà xét thoải mái rồi, nghĩ một chút, trong kinh thành nhiều hào môn, thế gia như thế, toàn bộ đều tiêu diệt rồi.

Bọn họ đã tích lũy được bao nhiêu của cải?

Đây là một một số trên trời khó mà tuong tượng được.

Nhiệm vụ của Viện giám sát khá nặng, phải thống kế số tiền tài này lại, nếu như có bình dân nào bị cưỡng đoạt, ví dụ như đất đai, nhà cửa,… đều phải vật về với chủ.

Những người vốn dĩ bị áp bức, chịu tổn thất, cũng phải an ủi, bồi thường.

Đất đai xung quanh phía bắc kinh thành, càng phải được phân phối.

Đây là công việc phức tạp.

Nhưng may mắn là, không chỉ có Viện giám sát đang bận, trong cung cũng phải nhân thủ đến.

Dù sao những thứ xét nhà có được, nhất định không phải toàn bộ đều của Viện giám sát, nhất định vẫn phải do triều đình xử lý.

Hơn nữa, Viện giám sát lấy những tiền tài, nhà cửa, đất đai cái gì đó, thì có tác dụng gì chứ?

Có thể được Viện giám sát nhìn trúng, chỉ có linh thạch mà các thế lực lớn vất vả tích lũy.

Đây là đồ vật tốt, Viện giám sát không hề khách khí mà lấy toàn bộ. Dù sao cũng không có người nào cảm thấy không đúng.

Những quan lại phụ trách xử lý những thứ này, không có người nào dám tham ô dù chỉ một chút.

Viện giám sát đã giết người đến mức khiến cho người khác sợ rồi.

Bọn họ nhất định không dám chống lại để phạm tội.

Trong đáy lòng bọn họ, thật sự đang âm thầm cầu nguyện, đợi một ngày “trời sáng”.

Ngõ hẻm, giếng cạn.

Vẫn là nơi quen thuộc.

Vẫn là hai người đó.

Mộc tiên sinh nhìn đà chủ, cả mặt ủ rũ nói.

“Đúng thật là đáng tiếc, không đợi chúng ta ra tay, thế mà họ Diệp kia đã giết chết Uy Vũ Hầu rồi.”

Đà chủ gật gật đầu, nói.

“Sự lớn gan và tàn nhẫn của hắn, đúng là khiến cho bản đà chủ không ngờ được.”

Mộc tiên sinh thở dài một hơi, nói.

“Sớm biết như thế, chúng ta đã động thủ trước rồi. Thù lao mà Uy Vũ Hầu đồng ý đưa cho chúng ta còn chưa lấy được, thế mà hắn lại chết trước rồi.”

“Cùng chết với hắn còn có Vinh Quốc Công, các thế gia lớn…”

“Nếu như bọn họ vẫn còn sống, nhất định có thể cho chúng ta rất nhiều thù lao đi?”

Bản tính của Mộc tiên sinh rất tham lam, nếu không lúc trước cũng sẽ không làm trái lại lệnh cấm của đà chủ, âm thầm thích sát Diệp Ninh.

Hắn cũng không tiếc những người đã chết này, thích chết thì chết, không liên quan đến hắn.

Điều hắn thấy tiếc đó là tiền tài của những người này.

“Chuyện báo thù chỉ là vật ngoài thân.”

Đà chủ lè cái lưỡi đỏ tươi ra, liếm liếm môi, trong mắt lóe lên một tia hung dữ.

“Không báo thù, nhưng bản tọa lại càng muốn giết hắn hơn!”

Không có lợi ích gì, Mộc tiên sinh rất khó hiểu được loại tâm thái này, nhất thời hắn nói.

“Vì sao?”

Đà chủ cười âm trầm hai tiếng, nói.

“Bởi vì giết loại người vô danh, so với việc giết một người danh tiếng lan xa thiên hạ, hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau!”

“Nghĩ một chút đi, bây giờ Diệp Ninh rất lợi hại, tất cả mọi người đều không ngừng sùng bái, danh tiếng của hắn đã có thể so sánh với cổ nhân thánh hiền rồi.”

“Vô số người tôn sùng hắn, nếu như bản tọa giết hắn, vậy thì sẽ xảy ra chuyện gì?”

Đà chủ cười ha ha, trong mắt lóe lên một tia ánh sáng kỳ lạ.

Mộc tiên sinh tái mặt.

Loại ánh sáng này, dựa theo sự hiểu biết của hắn, gọi là “biến thái”.

Lúc trước hắn không phát hiện, thế mà đà chủ còn có loại sở thích này!

“Ta giết chết hi vọng của người khác!”

Đà chủ hít một hơi thật sâu, có chút say sưa nói.

“Bọn họ đều nói, Diệp Ninh là thánh hiền thởi cổ chuyển thế.”

“Bọn họ nói, Diệp Ninh là hi vọng của Đại Chu.”

“Bọn họ còn nói, trên thế giới này, Diệp Ninh chính là ánh sáng duy nhất!”

“Vì thế ta rất tò mò, khi đao của ta, cắt ngang cổ hắn, kết thúc mạng sống của hắn, thế giới này sẽ rơi vào sự đau khổ như thế nào?”

Hắn hưng phấn đến cả người phát run.

“Nhất định có rất nhiều người khóc đúng không?”

“Bọn họ sẽ đau khổ đến không muốn sống đúng không?”

“Ta đã không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy cảnh này rồi!”

“Ta muốn để cho thế giới cảm nhận được đau đớn!”

Mộc tiên sinh nuốt nước bọt.

Sự biến thái của đà chủ, khiến cho hắn cảm thấy bản thân hoàn toàn xa lạ.

Nhưng… không sao cả!

Dù sao hắn cũng hận thấu xương đối với Diệp Ninh, hắn là người có thù tất báo, mỗi một ngày đều nghĩ đến muốn giết chết Diệp Ninh.

Không cần biết động cơ của đà chủ là như thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!